Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

8

## Chương 8: Những mảnh vỡ trong phòng tập vật lý

Sau cuộc gọi chia tay tàn nhẫn ấy, căn phòng bệnh viện trở thành một thế giới biệt lập, nơi Bùi Di Ninh giam mình trong sự im lặng của những vết thương. Cô không khóc, không than vãn. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của cô khiến những người xung quanh, kể cả cha mẹ, cũng cảm thấy nghẹt thở. Với Di Ninh, đó là một loại thuốc tê tinh thần; cô đã tự tay cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với Dị Châu, và giờ đây, cô phải đối mặt với một thực tại tàn khốc hơn: học cách làm quen với một cơ thể không còn nghe lời.

### Phần I: Sự sụp đổ của một kiêu hãnh

Cuộc chiến thực sự bắt đầu tại phòng tập vật lý trị liệu vào mỗi buổi sáng.

Trong phòng tập rộng lớn với những thiết bị cơ khí lạnh lẽo, Di Ninh ngồi trên chiếc xe lăn, nhìn chằm chằm vào hai thanh xà kép bằng inox sáng bóng đặt ở giữa phòng. Đối với người bình thường, đó chỉ là dụng cụ tập luyện, nhưng với cô, đó là một bức tường thành không thể vượt qua.

"Tiểu thư, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu bài tập ngồi thăng bằng và chuyển trọng tâm," bác sĩ trị liệu nói với giọng điệu động viên.

Di Ninh gật đầu, cố gắng đẩy xe lăn đến gần thanh xà. Khi hai bàn tay cô chạm vào thanh inox lạnh lẽo, một cảm giác run rẩy ập đến. Cô dùng hết sức lực của đôi tay để kéo cơ thể mình lên. Việc chuyển từ xe lăn sang thanh xà giống như một cuộc đấu tranh với trọng lực. Cô hít sâu, gồng cơ bụng, dùng lực tay gượng người lên.

Nhưng đôi chân... chúng hoàn toàn là hai khúc gỗ vô tri.

Khi cô cố gắng đứng trụ giữa hai thanh xà, trọng tâm cơ thể cô chao đảo. Một khoảnh khắc mất kiểm soát, đôi chân không có điểm tựa, cô ngã xuống. Cú ngã không hề nhẹ nhàng. Cô đập mạnh người vào thanh xà, rồi tuột xuống, ngã úp mặt lên sàn gạch cứng.

Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Di Ninh nằm đó, hơi thở dồn dập, mồ hôi vã ra như tắm. Cô cảm thấy sự nhục nhã, cay đắng trào dâng. Một Bùi Di Ninh luôn đứng trên những đôi giày cao gót sang trọng, luôn kiêu hãnh trong những bộ váy dạ hội, giờ đây lại đang nằm bò trên sàn nhà như một đứa trẻ tập đi không thành.

"Tiểu thư! Có sao không?" bác sĩ chạy tới, định nâng cô lên.

"Đừng chạm vào tôi," cô gằn giọng, mắt đỏ hoe vì uất ức. Cô cố gắng dùng đôi tay trầy xước của mình để tự chống cơ thể lên. Cô lại kéo người lên thanh xà, lại ngã, lại tuột xuống. Lần này, trán cô đập mạnh vào cạnh thanh sắt, một vết bầm tím bắt đầu rỉ máu. Cô không đau, vì nỗi đau thể xác chẳng là gì so với sự vụn vỡ trong lòng.

### Phần II: Quá trình tập luyện đau đớn

Từng ngày trôi qua, quá trình trị liệu trở thành một chuỗi cực hình. Bác sĩ trị liệu bắt đầu những bài tập nặng hơn. Họ đặt cô nằm trên bàn tập, dùng những dây đai cố định để kéo dãn cơ chân vốn đã bắt đầu teo nhỏ.

Cô phải tập những bài tập kích thích điện. Những luồng điện chạy qua cơ bắp khiến đôi chân cô co giật không tự chủ. Di Ninh nghiến chặt răng, hàm cô đau nhức vì sự căng thẳng. Cô nhìn những sợi cơ chân mình khẽ động đậy theo dòng điện mà nước mắt cứ tự nhiên chảy dài.

"Rất tốt, hôm nay cơ đùi đã có đáp ứng," bác sĩ ghi chép vào bệnh án.

Di Ninh chỉ cười nhạt. Cô không cần những đáp ứng nhỏ nhoi đó, cô cần đôi chân mình trở lại. Nhưng cô biết, thực tế tàn khốc hơn nhiều.

Bài tập ngồi thăng bằng là nỗi ám ảnh lớn nhất. Cô phải ngồi trên một chiếc ghế không tựa, cố gắng giữ cột sống thẳng đứng trong khi bác sĩ liên tục đẩy nhẹ vào vai cô từ các phía để tập khả năng giữ thăng bằng cho hệ thần kinh trung ương. Mỗi lần bị đẩy, Di Ninh lại nghiêng ngả. Cô phải tập trung toàn bộ tinh thần vào từng đốt sống, gồng chặt cơ bụng cho đến khi bụng cô đau thắt lại.

Mỗi buổi tập kết thúc, toàn thân cô như rã rời. Cô ngồi trên xe lăn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi, hai bàn tay chai sần vì ma sát với thanh xà. Cô đã không còn là nàng tiểu thư mười ngón tay không dính nước. Những vết chai, những vết bầm tím, và sự kiệt quệ đã trở thành bạn đồng hành mới của cô.

### Phần III: Những bức thư không gửi

Vào những đêm khó ngủ, khi nỗi đau từ đôi chân hành hạ khiến cô thức trắng, Di Ninh lại nhìn lên trần nhà bệnh viện. Cô không bao giờ gọi cho Dị Châu nữa, nhưng trong đầu cô, hàng ngàn lá thư đã được viết ra.

*"Anh Dị Châu, anh có biết hôm nay em đã ngồi được năm phút mà không đổ về phía trước không? Anh có biết vết bầm ở trán em đã sắp lành rồi không?"*

Cô biết anh đang ở ngoài kia, đang sống cuộc đời của một đế vương. Cô hy vọng anh đã quên cô. Mỗi lần tập luyện, cô lại tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ hơn, phải tự đứng lên bằng đôi tay này, để nếu có một ngày vô tình gặp lại anh, cô không cần phải là một kẻ cần sự thương hại.

### Phần IV: Phát hiện tàn khốc

Giữa lúc quá trình trị liệu đang trong giai đoạn căng thẳng nhất, một biến cố khác ập đến. Trong một lần xét nghiệm tủy đồ sâu hơn để kiểm tra khả năng phục hồi thần kinh, Bùi Di Khải cầm hồ sơ từ tay bác sĩ với gương mặt xám ngoét.

Tại bệnh viện, ông bà Bùi được gọi đến trong sự im lặng của hành lang vắng lặng.

"Kết quả xét nghiệm di truyền cho thấy nhóm máu và hệ thống miễn dịch của Di Ninh hoàn toàn không tương thích với nhà họ Bùi," bác sĩ nói khẽ, giọng đầy vẻ ái ngại.

Di Khải chết lặng. Anh nhìn vào căn phòng nơi Di Ninh đang tập luyện bài tập giữ thăng bằng. Cô đang nỗ lực hết mình, đôi tay gầy guộc nắm chặt thanh xà, mồ hôi chảy ròng ròng. Anh nhận ra, suốt bao nhiêu năm qua, cô đã sống, đã nỗ lực, đã kiêu hãnh vì cái danh phận "con gái nhà họ Bùi", nhưng thực chất cô là một người hoàn toàn xa lạ.

Cha mẹ cô, những người vốn đang dần hồi tâm chuyển ý sau tai nạn của cô, giờ đây đối mặt với một cú sốc còn lớn hơn. Họ không biết phải làm gì với sự thật này. Họ đã yêu thương cô, họ đã đau đớn vì cô, nhưng giờ đây, ranh giới huyết thống đã tạo ra một hố sâu ngăn cách.

Di Ninh hoàn toàn không biết gì. Cô vẫn đang đổ mồ hôi giữa hai thanh xà kép, cố gắng giành giật lại từng phân cảm giác cho đôi chân của mình. Cô vẫn nghĩ mình là người thừa kế của Bùi gia, vẫn nghĩ rằng mình đang phải gồng mình để không trở thành gánh nặng cho cái họ "Bùi".

Nhưng cuộc đời đã chuẩn bị cho cô một cú lừa lớn hơn bất kỳ nỗi đau thể xác nào mà cô đang chịu đựng. Cô đang chiến đấu để trở lại làm một người phụ nữ hoàn hảo của nhà họ Bùi, trong khi thực chất, cô là ai trong ván cờ của những kẻ quyền lực này?

Và trong góc tối của hành lang bệnh viện, Bùi Di Khải nhìn em gái mình, ánh mắt anh trĩu nặng. Anh quyết định: Sự thật này sẽ được chôn vùi, cho đến khi em gái anh có thể đứng vững trở lại. Nhưng liệu, đến lúc đó, bí mật này còn có thể giữ kín được bao lâu khi Lăng Dị Châu cũng đang bắt đầu lần tìm dấu vết về vụ tai nạn năm xưa?

---

**

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #ñg