Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9

## Chương 9: Những vết sẹo trên sàn lạnh

Sự tĩnh lặng của phòng tập vật lý trị liệu vào những buổi chiều muộn thường bị phá vỡ bởi tiếng hơi thở dồn dập và tiếng cơ thể va chạm nặng nề xuống mặt sàn cứng. Đối với Bùi Di Ninh, căn phòng này không còn là nơi chữa trị, mà là một võ đài nơi cô chiến đấu với chính sự yếu ớt của bản thân.

### Phần I: Những lần bò lê giữa sàn nhà

Hôm nay, bác sĩ trị liệu quyết định tăng độ khó. Họ muốn Di Ninh tập kỹ năng tự di chuyển từ xe lăn xuống sàn và ngược lại mà không cần sự trợ giúp quá nhiều. Đây là bài tập để cô lấy lại sự tự tin khi đối mặt với những tình huống bất ngờ trong cuộc sống hàng ngày.

Di Ninh xoay chiếc xe lăn vào vị trí. Cô hít một hơi sâu, dùng lực đôi tay gồng mình để trượt người khỏi ghế. Nhưng một khoảnh khắc sơ ý, chiếc xe lăn hơi lệch hướng. Cả cơ thể cô mất thăng bằng, đổ ập xuống sàn gỗ.

*Bộp.*

Cái âm thanh đó khiến người ta phải rùng mình. Di Ninh nằm sóng soài trên sàn nhà. Hai chân cô, vốn không còn cảm giác, kéo lê theo một cách vô hồn. Cô cố gắng dùng đôi tay chống xuống sàn để đẩy người dậy, nhưng sự kiệt sức của cơ bắp khiến tay cô trượt đi. Cô lại đổ rạp xuống.

Cô không gào thét, không kêu cứu. Cô chỉ nghiến chặt răng, gương mặt đẫm mồ hôi và những sợi tóc bết dính. Cô dùng đôi tay trần, từng chút một, bò lê trên sàn. Mỗi lần trườn người lên phía trước, cô lại thở dốc. Đôi chân cô cứ vướng víu, đôi khi đập vào cạnh bàn tập tạo ra những vết bầm tím mới.

Đã có lúc, cô nằm đó, nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng, cảm thấy mình như một con búp bê bị đứt dây. Nhưng rồi, ánh mắt cô lại đanh lại. Cô không thể cứ mãi nằm dưới đất. Cô bò, cô lê, cô chống khuỷu tay đau rát để kéo lê phần thân dưới bất động của mình trở lại chiếc xe lăn. Khi cuối cùng cũng ngồi được lên ghế, cô nhìn đôi tay mình – đỏ ửng vì ma sát, trầy xước vì những mảnh dăm gỗ – rồi lặng lẽ mỉm cười cay đắng.

### Phần II: Sự dịu dàng của những người "cha mẹ"

Trong những tháng ngày đen tối nhất, Di Ninh bỗng nhận ra một điều kỳ lạ: cha mẹ cô đã hoàn toàn thay đổi.

Sau cú sốc tai nạn, họ không còn là những người doanh nhân nghiêm khắc, luôn đặt tiêu chuẩn lên đầu. Mỗi buổi tối, mẹ cô – bà Bùi – lại đến ngồi cạnh giường, nhẹ nhàng bóp chân cho cô. Dù biết đôi chân ấy gần như không có cảm giác, bà vẫn làm với sự nâng niu như thể đó là báu vật. Bà không còn nói về việc cô phải học quản trị, phải kết hôn với ai, mà chỉ kể cho cô nghe những câu chuyện vụn vặt, những kỷ niệm thời thơ ấu mà cô gần như đã quên.

Ông Bùi, người đàn ông vốn luôn đứng trên đỉnh cao quyền lực, giờ đây thường xuyên dành thời gian ngồi cạnh cô, cùng cô xem lại những dự án thiết kế cũ mà cô từng tâm huyết. Ánh mắt ông nhìn cô không còn là sự mong đợi khắt khe, mà là sự hối lỗi chất chứa.

Dù Di Khải đã nói cho cô biết về thân thế thực sự, nhưng Di Ninh không hề cảm thấy khoảng cách. Ngược lại, tình thương họ dành cho cô giờ đây dường như thuần khiết hơn, không còn bị ràng buộc bởi danh dự dòng tộc hay sự kế thừa. Cô nhận ra, trong mắt họ, cô là "con gái" – không phải vì DNA, mà vì họ đã cùng cô đi qua những ngày tháng tăm tối nhất.

Một buổi tối, khi bà Bùi đang dìu cô từ xe lăn sang giường ngủ, Di Ninh vô tình dựa đầu vào vai bà. Mùi nước hoa nhẹ dịu, ấm áp của mẹ khiến trái tim vốn đã chai sạn của cô bỗng chốc trở nên mềm yếu. Cô vùi đầu vào vai bà, để những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu rơi xuống.

"Mẹ," cô gọi khẽ, giọng nói run rẩy.

"Mẹ đây, con yêu," bà Bùi vỗ về lưng cô, giọng nghẹn ngào. "Con không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ qua."

Trong giây phút ấy, Di Ninh thấy mình được chở che. Cô cảm thấy ấm áp, một sự dựa dẫm mà trước đây cô chưa từng biết đến. Cô đã dành cả đời để chứng tỏ mình mạnh mẽ, nhưng hóa ra, được làm một người con gái yếu đuối, được yêu thương vô điều kiện, lại là thứ hạnh phúc xa xỉ nhất.

### Phần III: Pháo đài của sự cô độc

Nhưng ngay cả khi được bao bọc trong vòng tay của "cha mẹ", Di Ninh vẫn tự xây cho mình một pháo đài riêng. Cô không bao giờ để họ biết về những lần cô bò lê trong phòng tập, về những vết bầm tím mà cô phải giấu sau lớp vải, và về nỗi nhớ Lăng Dị Châu đang ngày đêm cào xé tâm can mình.

Cô biết, sự yêu thương này là cứu cánh, nhưng cũng là một cái lồng khác. Cô được yêu thương, nhưng cô cũng bị tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Cô sợ nếu mình bước ra khỏi bệnh viện, nếu mình lại đứng trước mặt anh với hình hài này, sự yêu thương của cha mẹ sẽ không còn đủ để che chở cho lòng tự trọng đã bị tổn thương sâu sắc của cô.

Mỗi tối, nhìn ánh đèn thành phố từ xa qua ô cửa kính bệnh viện, cô lại tự hỏi: *Dị Châu, anh đang làm gì? Liệu anh đã thực sự quên em, hay anh vẫn đang ngày đêm tìm cách trả thù người con gái đã phản bội anh bằng một lời nói dối tàn nhẫn?*

Di Ninh lặng lẽ xoay chiếc nhẫn trên tay – món quà duy nhất cô còn giữ lại của anh – và nhắm mắt lại. Trong sự dựa dẫm vào cha mẹ, cô tìm thấy chút bình yên ngắn hạn. Nhưng cô biết, cuộc đời mình vẫn đang chông chênh trên bờ vực, và mỗi lần bò lê trên sàn tập là một lần cô khẳng định với chính mình rằng: *Dù không còn chân để đứng, cô vẫn sẽ bò để tồn tại.*

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #ñg