Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

7

## Chương 7: Lời nói dối tàn nhẫn nhất

Những ngày sau tai nạn là chuỗi thời gian đằng đẵng như kéo dài vô tận trong sự tĩnh mịch của căn phòng chăm sóc đặc biệt. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc và tiếng bíp đều đặn của máy đo nhịp tim trở thành thứ âm thanh duy nhất tồn tại trong thế giới của Bùi Di Ninh.

Khi Di Ninh dần lấy lại ý thức, điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là nỗi đau của những vết thương trên người, mà là một sự trống rỗng đến rợn người lan tỏa từ phần thắt lưng trở xuống. Cô cố gắng cử động, muốn nâng chân lên, muốn cảm nhận mặt đất, nhưng đáp lại nỗ lực của cô chỉ là sự im lặng chết chóc. Đôi chân cô – niềm kiêu hãnh của một cô gái luôn đứng trên đỉnh cao – giờ đây đã trở thành những vật thể xa lạ, bất động và vô cảm.

### Phần I: Sự sụp đổ của một nữ vương

Khi kết quả chẩn đoán cuối cùng từ hội đồng y khoa được đưa ra: *Liệt hoàn toàn hai chân do chấn thương cột sống nặng nề*, bầu không khí trong gia đình họ Bùi như đổ sập. Đối với cha mẹ cô, những người cả đời coi trọng thể diện và sự hoàn hảo, đây là một cú sốc kinh hoàng.

Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra. Khi nhìn thấy đứa con gái vốn luôn kiêu hãnh, sắc sảo giờ đây nằm bất động trên giường bệnh, gương mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn, trái tim sắt đá của họ dường như đã tan vỡ. Không còn những lời thúc ép về kinh doanh, không còn những tối hậu thư về sự nghiệp. Bà Bùi đã ngồi bên giường bệnh suốt đêm, lặng lẽ lau những vết thương trên tay con gái, nước mắt rơi lã chã. Ông Bùi, người đàn ông chưa bao giờ cúi đầu trước bất kỳ đối tác nào, giờ đây đứng lặng lẽ ngoài hành lang, vai run lên bần bật trong bóng tối.

Sự hối hận muộn màng bắt đầu len lỏi. Họ nhận ra mình đã quá khắc nghiệt, đã biến cô con gái thành một quân cờ để rồi giờ đây, khi quân cờ ấy gãy đổ, họ mới hiểu ra rằng họ đã mất đi thứ quý giá nhất: đứa con gái nhỏ bé của mình.

Di Ninh tỉnh lại vào một buổi chiều mưa. Cô nhìn trần nhà, rồi nhìn thấy mẹ mình đang ngồi ngủ gật bên cạnh, khuôn mặt bà hốc hác đi nhiều. Sự quan tâm của họ hiện tại quá đỗi xa lạ, nhưng lại ấm áp một cách đau đớn. Cô biết, họ yêu cô. Nhưng tình yêu này đến khi cô đã không còn khả năng bước đi trên con đường họ đã vạch sẵn.

### Phần II: Bản án của trái tim

Trong những giờ phút tĩnh lặng, Di Ninh nghĩ về Lăng Dị Châu. Cô nhớ về nụ hôn giữa sàn nhảy, về những ngày bình yên ở nhà gỗ ven biển, và cả sự điên cuồng của anh trong đêm tai nạn. Anh đã vì cô mà từ bỏ tất cả, đã vì cô mà chấp nhận lao mình vào tử thần.

Nhưng rồi, ánh mắt cô dừng lại ở đôi chân bất động dưới lớp chăn mỏng. Một sự tự ti sâu sắc xâm chiếm tâm hồn cô. Cô là Bùi Di Ninh, một người phụ nữ luôn kiểm soát cuộc đời mình, giờ đây phải gắn liền với chiếc xe lăn. Cô là một phế nhân.

*Anh là một người đàn ông hoàn hảo, ngông cuồng và rực rỡ. Còn mình? Mình là một gánh nặng.*

Cô biết Lăng Dị Châu. Anh yêu cô vì sự mạnh mẽ, vì sự kiêu hãnh của một người ngang hàng với anh. Nếu anh nhìn thấy cô trong bộ dạng này – yếu ớt, phải dựa dẫm vào người khác, liệu anh sẽ còn giữ được sự cuồng nhiệt ấy bao lâu? Liệu lòng trắc ẩn của anh có khiến anh ở lại bên cô, để rồi mỗi ngày anh sẽ nhìn thấy sự tàn phế của cô và dần dần cảm thấy chán nản?

Không. Cô không cho phép điều đó xảy ra. Cô không muốn anh yêu cô vì lòng thương hại. Cô không muốn trở thành vết sẹo lớn nhất trong cuộc đời rực rỡ của anh.

### Phần III: Lời nói dối tàn nhẫn nhất

Ba ngày sau khi tỉnh lại, khi cha mẹ cô vừa rời đi để lo liệu thủ tục chuyển viện, Di Ninh yêu cầu được dùng điện thoại. Bàn tay cô run lên khi bấm dãy số quen thuộc – dãy số mà cô đã thuộc lòng như thuộc lòng nhịp đập trái tim mình.

Đầu dây bên kia bắt máy chỉ sau một hồi chuông. Giọng nói của Dị Châu vang lên, gấp gáp và đầy hoảng loạn: "Ninh Ninh? Là em phải không? Em tỉnh rồi? Bọn họ nói em ổn, nhưng anh không tin... Em có đau ở đâu không? Đừng sợ, anh sẽ vào đó, anh sẽ..."

"Dừng lại đi," Di Ninh cắt ngang, giọng cô yếu ớt, khàn đặc như tiếng lá khô vụn nát dưới chân.

Sự im lặng ở đầu dây bên kia khiến cô đau nhói.

"Dị Châu," cô tiếp tục, cố gắng gồng mình để giọng nói nghe lạnh lùng nhất có thể. "Anh vẫn còn ở đó à? Anh thật ngây thơ."

"Em đang nói gì vậy?" Dị Châu sững sờ, giọng anh lạc đi.

"Tôi nói anh ngây thơ," Di Ninh mỉm cười, một nụ cười chua chát trong bóng tối của phòng bệnh. "Anh tưởng rằng tôi thực sự yêu anh sao? Suốt thời gian qua, từ việc làm dự án, đến buổi tiệc tối đó, tất cả chỉ là một trò đùa. Tôi muốn phá hủy danh tiếng của anh, muốn xem anh – một thiếu gia kiêu ngạo – sẽ trở nên thảm hại thế nào khi bị quay như chong chóng bởi tôi."

"Không... Ninh Ninh, em đang nói dối. Đêm đó trên xe, em đã ôm lấy anh..."

"Vì tôi không muốn chết một mình thôi," cô lạnh lùng cắt đứt. "Tai nạn đó là một sự cố ngoài ý muốn. Giờ tôi đã bị thương, tôi không còn tâm trí đâu mà chơi đùa với anh nữa. Anh đã mất tất cả vì tôi, và giờ tôi cũng chẳng còn giá trị gì đối với anh. Chúng ta chấm dứt ở đây đi."

"Em nói dối!" Dị Châu gào lên, giọng anh vang vọng trong điện thoại, đầy đớn đau và tuyệt vọng. "Hãy nhìn vào mắt anh và nói lại đi! Bùi Di Ninh, em không thể đối xử với anh như thế!"

"Tôi không cần nhìn vào mắt anh," Di Ninh nhắm mắt lại, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên má, nhưng giọng cô vẫn giữ vẻ vô cảm đến cực độ. "Tôi chỉ thấy phiền phức thôi. Đừng gọi cho tôi nữa. Tôi đã có người khác chăm sóc, một người xứng đáng hơn anh nhiều. Anh nên cảm thấy may mắn vì trò chơi này kết thúc sớm."

Cô nhấn nút kết thúc cuộc gọi trước khi anh kịp thốt lên bất cứ điều gì.

### Phần IV: Đống đổ nát

Tiếng "tút tút" dài dằng dặc vang lên trong không gian phòng bệnh tĩnh lặng. Di Ninh buông chiếc điện thoại xuống, bàn tay cô trượt dài khỏi mặt giường và rơi xuống, không một chút sức lực.

Bên ngoài, trời bắt đầu mưa. Căn phòng lạnh lẽo đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, mỗi nhịp như một nhát dao đâm vào tâm khảm. Cô đã làm được. Cô đã đẩy anh ra xa, đã dùng chính sự độc ác giả tạo để xua đuổi người duy nhất yêu thương cô bằng cả tâm hồn.

Cô biết, từ giây phút này, Lăng Dị Châu sẽ hận cô. Anh sẽ hận đến tận xương tủy. Và đó là cách tốt nhất để anh có thể bước tiếp. Anh sẽ quên đi một kẻ tàn tật như cô, anh sẽ lại trở về là thiếu gia lừng lẫy, lại tiếp tục con đường của mình mà không bị vướng bận bởi một gánh nặng mang tên "Bùi Di Ninh".

Di Ninh co người lại, đôi chân cô vẫn im lìm dưới lớp chăn trắng muốt. Cô không còn cảm giác ở đó, nhưng trái tim cô thì đau đến mức muốn vỡ vụn.

"Xin lỗi anh, Dị Châu," cô thì thầm vào khoảng không vô định. "Vì anh xứng đáng với một bầu trời rộng lớn, chứ không phải một vũng lầy như tôi."

Ngoài hành lang, cha mẹ cô bước vào. Thấy cô đang nằm đó, bà Bùi nhẹ nhàng tiến đến, vuốt ve mái tóc rối của con gái. "Con gái, con vừa nói chuyện với ai sao? Có muốn uống chút nước không?"

Di Ninh mở mắt, ánh nhìn trống rỗng. Cô không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Cô đã chọn con đường này – con đường của sự cô độc và hối tiếc. Cô đã chọn cách trở thành kẻ ác nhân trong mắt người mình yêu nhất, để anh được tự do.

Nhưng cô không hề hay biết rằng, ở đầu dây bên kia, Lăng Dị Châu đang đứng giữa đường phố mưa tầm tã, điện thoại rơi xuống vũng nước, và trái tim anh – thứ đã từng dành trọn cho cô – giờ đây chỉ còn lại một hố sâu hoắm của sự hoang mang và hận thù. Cuộc chiến này, giữa tình yêu và sự hiểu lầm, giữa sự hy sinh và lòng kiêu hãnh, đã thực sự biến thành một bi kịch không lối thoát.

---

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #ñg