Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

6

## Chương 6: Vết rạn trong cơn bão dữ

Sau đêm công bố tài liệu, cả thành phố S rơi vào hỗn loạn. Bùi gia và Lăng gia, thay vì đầu hàng, đã huy động toàn bộ nguồn lực để phản kích. Họ không chỉ dùng pháp luật, mà còn sử dụng những biện pháp đen tối hơn để ép cặp đôi vào đường cùng. Tin đồn ác ý lan tràn, các đối tác quay lưng, và tệ hơn cả, những lời đe dọa trực tiếp nhắm vào tính mạng của Di Ninh và Dị Châu bắt đầu xuất hiện dưới dạng những phong bì thư không địa chỉ.

Áp lực đè nặng lên vai khiến không khí giữa hai người không còn được như những ngày ở ven biển. Sự hoài nghi bắt đầu len lỏi vào những khoảng lặng.

### Phần I: Những vết rạn nơi đầu xe

Trong chiếc xe thể thao đang xé gió lao đi trên con đường cao tốc vắng vẻ vào nửa đêm, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Dị Châu nhấn ga liên tục, kim đồng hồ tốc độ rung lên bần bật ở ngưỡng 160km/h.

"Anh đi chậm lại được không?" Di Ninh gắt lên, bàn tay cô siết chặt vào thành cửa. "Chúng ta không thể giải quyết vấn đề bằng cách tự sát trên đường!"

Dị Châu đập mạnh tay vào vô lăng, mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ và áp lực: "Vậy em muốn tôi làm gì? Ngồi yên nhìn cha em gọi điện đe dọa sẽ tước đoạt nốt chút danh dự cuối cùng của em sao? Hay nhìn bọn người của Lăng gia săn đuổi chúng ta như những con chuột cống?"

"Đó là quyết định của chúng ta!" Di Ninh hét lên, tiếng cô lạc đi trong tiếng động cơ gầm rú. "Chính anh đã nói muốn xây dựng đế chế riêng, nhưng cách anh hành xử bây giờ chẳng khác gì một kẻ thua cuộc đang giãy chết!"

"Thua cuộc?" Dị Châu quay sang nhìn cô, ánh mắt anh lóe lên sự đau đớn xen lẫn phẫn nộ. "Anh đã từ bỏ mọi thứ vì em! Anh từ bỏ vị thế, từ bỏ sự an toàn... và giờ em nói anh là kẻ thua cuộc?"

"Tôi chưa bao giờ bắt anh phải từ bỏ!" Di Ninh đáp trả, nước mắt trào ra vì uất ức. "Anh làm tất cả vì cái tôi của anh, vì muốn chứng minh anh mạnh mẽ hơn cha mình. Nhưng anh chưa bao giờ thực sự lắng nghe xem tôi cần gì!"

Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian chật hẹp, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa. Những lời nói sắc bén như dao cứa vào lòng họ. Mọi sự tin tưởng, mọi kỷ niệm ngọt ngào tại căn nhà gỗ ven biển dường như đã bị cơn giận dữ này thiêu rụi.

### Phần II: Định mệnh nghiệt ngã

Dị Châu mất kiểm soát. Anh xoay vô lăng một cách điên cuồng, chiếc xe lạng lách trên con đường trơn trượt sau cơn mưa phùn.

"Nếu em thấy tôi vô dụng đến thế, vậy thì kết thúc đi!" Anh gào lên, một tay bẻ lái một cách đột ngột.

Đúng lúc đó, từ phía khúc cua, ánh đèn pha chói lòa của một chiếc xe tải hạng nặng đổ ập xuống. Tiếng còi xe tải hú lên chói tai, xé toạc màn đêm. Dị Châu sững sờ, anh cố gắng đánh lái để tránh né, nhưng chiếc xe trượt dài trên mặt đường, xoay vòng như một con quay.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, thế giới của Di Ninh trở nên chậm lại. Cô nhìn thấy khuôn mặt hoảng loạn của Dị Châu, thấy nỗi sợ hãi tột cùng trong ánh mắt anh. Không một chút do dự, theo bản năng của một người phụ nữ yêu hơn cả mạng sống của chính mình, cô lao người qua, dùng thân mình ôm trọn lấy Dị Châu, ép anh vào lòng mình, lưng cô xoay về phía kính chắn gió.

*Rầm!*

Tiếng va chạm kinh hoàng như tiếng sấm nổ vang trời. Chiếc xe bị hất văng ra khỏi lòng đường, lộn nhiều vòng trước khi đâm sầm vào vách núi bên cạnh. Kính xe vỡ tan tành, kim loại rít lên những tiếng chói tai khi bị bóp méo.

## Chương 6: Vết rạn trong cơn bão dữ (Bản sửa đổi)

*(Tiếp nối phần I và II: Chiếc xe xoay vòng trên con đường trơn trượt, ánh đèn pha từ xe tải đối diện đổ ập xuống. Di Ninh ôm trọn lấy Dị Châu, xoay lưng về phía va chạm. Một tiếng rầm kinh hoàng vang lên, xé tan màn đêm.)*

### Phần III: Phút giây sinh tử và lời nhắn nhủ cuối cùng

Chiếc xe bị hất văng, lộn nhào nhiều vòng trước khi găm thẳng vào vách núi. Âm thanh kim loại rít lên chói tai rồi chìm vào sự im lặng chết chóc.

Dị Châu nằm gục trên vô lăng, máu từ vết thương ở thái dương chảy xuống, che mờ tầm nhìn. Anh lờ mờ cảm nhận được cơn đau dữ dội trong lồng ngực và sự tê dại lan dần khắp cơ thể. Trong ý thức hỗn loạn, anh thấy Di Ninh đang nằm trong lòng mình, cơ thể cô lạnh ngắt. Anh muốn gọi tên cô, nhưng thanh quản như bị bóp nghẹt. Mọi thứ dần tối sầm lại, và anh chìm vào bóng tối.

Cùng lúc đó, Di Ninh – dù chấn thương nặng nề ở cột sống và nội tạng – vẫn còn một tia ý thức mong manh. Cô cảm thấy sự đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào cơ thể, nhưng nỗi sợ hãi về việc Dị Châu sẽ suy sụp còn lớn hơn cả nỗi đau thể xác.

Tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, nghe như tiếng gọi từ cõi chết. Nhân viên y tế phá cửa xe, vội vã tiếp cận họ.

Một nhân viên cứu thương tiến đến gần Di Ninh, định kiểm tra mạch. Cô dùng chút sức tàn cuối cùng, nắm chặt lấy tay áo người này. Đôi mắt cô lờ đờ, đầy máu, nhưng ánh nhìn vô cùng kiên định.

"Đừng..." cô thều thào, hơi thở đứt quãng. "Đừng nói cho anh ấy... không được nói tình trạng của tôi cho anh ấy biết... làm ơn..."

"Cô gái, cô phải giữ sức!" nhân viên cứu thương hoảng hốt.

"Nghe này..." cô nắm chặt tay anh ta hơn, máu từ ngón tay cô thấm vào đồng phục của anh ta. "Nếu anh ấy tỉnh lại... nói với anh ấy tôi ổn. Đừng để anh ấy biết... nếu không, anh ấy sẽ chết mất. Làm ơn..."

Nói xong câu cuối, Di Ninh không còn trụ vững được nữa, bàn tay cô buông lỏng, rơi xuống sàn xe đầy mảnh kính vỡ. Cô chìm vào hôn mê ngay khi cáng cứu thương được đẩy đến. Dị Châu, lúc này đã hoàn toàn bất tỉnh, cũng được đội cứu hộ đưa ra ngoài trên một chiếc cáng khác. Cả hai được đưa đi trong hai chiếc xe cứu thương riêng biệt, lao thẳng về phía bệnh viện trung tâm dưới ánh đèn ưu tiên xé toạc màn đêm.

### Phần IV: Đấu trường sinh tử và những kẻ bảo hộ

Bệnh viện trung tâm chưa bao giờ rơi vào tình trạng căng thẳng như lúc này. Các bác sĩ hàng đầu được huy động khẩn cấp.

Tại khu chờ phòng phẫu thuật, không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng và sự thù hận. Lăng gia và Bùi gia – hai thế lực kinh doanh lớn nhất thành phố – giờ đây hội tụ với vẻ mặt dữ tợn.

Ông Lăng, với ánh mắt đỏ ngầu vì giận dữ, đi tới đi lui trước cửa phòng cấp cứu của Dị Châu. Ông không lo lắng cho con trai theo cách thông thường, mà đang điên tiết vì sự việc này đã làm tổn hại đến cổ phiếu và hình ảnh của tập đoàn.

"Nếu con trai tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ khiến cả cái Bùi gia này phải trả giá!" ông gầm lên.

Bà Bùi, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn giữ phong thái của một nữ vương, không hề lép vế. Bà đứng đối diện, ánh mắt lạnh lẽo: "Ông Lăng, hãy nhớ lại ai là người đã cầm lái. Con gái tôi đang nằm trong đó vì sự điên rồ của con trai ông. Nếu nó có chuyện gì, tôi thề sẽ lôi toàn bộ những phi vụ làm ăn bẩn thỉu của nhà họ Lăng ra ánh sáng."

Họ cãi vã, đổ lỗi cho nhau, tiếng ồn ào khiến các y tá phải liên tục nhắc nhở. Không ai trong số họ thực sự hiểu được nỗi đau của những người đang nằm sau cánh cửa kia.

Trong phòng phẫu thuật bên cạnh, tình trạng của Di Ninh cực kỳ nghiêm trọng. Các bác sĩ đang cố gắng cầm máu nội tạng. Lệnh của cô được tuân thủ nghiêm ngặt: thông tin về tình trạng của cô bị phong tỏa hoàn toàn. Bất cứ ai hỏi đến, câu trả lời duy nhất là: "Đang được theo dõi đặc biệt."

### Phần V: Sự thức tỉnh đầy hoảng loạn

Sáu tiếng sau, Dị Châu tỉnh lại. Cơn đau đầu dữ dội như muốn xé toạc não bộ. Anh ngồi bật dậy trên giường bệnh, dây truyền dịch bị giật đứt, máu rỉ ra từ kim tiêm.

"Di Ninh... Di Ninh đâu?" anh gầm lên, giọng nói khàn đặc vì hét lớn.

Các y tá vội vã chạy vào ngăn cản, nhưng Dị Châu quá mạnh mẽ. Anh bước xuống giường, đôi chân loạng choạng nhưng anh vẫn cố đi về phía cửa.

Gia đình hai bên nghe tin anh tỉnh lại, lập tức ùa vào phòng.

"Nằm xuống! Con bị chấn động não!" Ông Lăng quát lớn.

Dị Châu không nhìn cha mình. Anh túm lấy cổ áo một vị bác sĩ đang đứng gần đó: "Cô ấy đâu? Bùi Di Ninh đang ở đâu? Nói!"

Vị bác sĩ cúi đầu, theo đúng chỉ thị được dặn trước: "Lăng thiếu, Bùi tiểu thư đang được cấp cứu tại phòng bên cạnh. Tình trạng... tạm thời đã ổn định, đang được theo dõi."

"Ổn định?" Dị Châu nheo mắt, anh không tin. Anh biết rõ cú va chạm đó kinh khủng thế nào. Anh đẩy đám đông ra, lao về phía hành lang.

"Dị Châu, đứng lại!" bà Bùi quát lớn, chặn đường anh. "Nó không muốn gặp con đâu! Chính sự điên rồ của con đã đẩy con gái ta vào đó!"

Dị Châu dừng lại, ánh mắt anh nhìn bà Bùi với sự căm phẫn tột cùng. Anh không nói lời nào, gạt bà sang một bên và lao đến trước cửa phòng hồi sức của Di Ninh.

Nhưng trước khi anh kịp chạm tay vào nắm cửa, hai vệ sĩ của Lục gia đã đứng chắn trước mặt anh.

"Chủ tịch Bùi ra lệnh, không cho phép Lăng thiếu bước vào," vệ sĩ lạnh lùng thông báo.

Dị Châu đứng đó, trước cánh cửa trắng toát, nơi người con gái anh yêu đang nằm bên trong, nhưng anh hoàn toàn mù tịt về tình trạng thực sự của cô. Anh áp tai vào cửa, cố gắng nghe một tiếng động nhỏ, nhưng tất cả chỉ là sự tĩnh lặng đáng sợ.

Sự nghi ngờ trỗi dậy trong lòng anh. Tại sao họ lại ngăn cản? Tại sao mọi thông tin lại mù mờ đến thế? Anh lùi lại, nhìn đám đông gia đình đang đứng phía sau, nhận ra rằng: Họ đang bắt đầu một cuộc chiến mới, và lần này, chiến trường chính là sự sống chết của Di Ninh.

Anh thầm thề: *Dù phải san phẳng cái bệnh viện này, anh cũng phải nhìn thấy cô ấy.*

---

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #ñg