5
## Chương 5: Đỉnh cao của sự cô độc
Thành phố ven biển cách S vài trăm cây số dường như tồn tại ở một múi giờ khác. Tại đây, không có những tòa cao ốc chọc trời, không có ánh đèn neon rực rỡ của khách sạn năm sao, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào vào vách đá và mùi muối mặn nồng trong không khí.
Dị Châu thuê một căn nhà gỗ nhỏ nằm cheo leo trên vách đá. Trong hai ngày qua, thế giới của họ thu nhỏ lại chỉ còn phạm vi vài mét vuông của căn gác mái nhìn ra biển. Không có điện thoại (anh đã tắt nguồn cả hai máy ngay khi rời khỏi thành phố), không có áp lực từ hội đồng quản trị, không có những cái nhìn soi mói.
### Phần I: Những mảnh vỡ chân thật
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Di Ninh được sống một cuộc đời "bình thường". Cô tự tay pha cà phê bằng chiếc phin cũ kỹ, mặc những bộ quần áo giản dị mà Dị Châu mua ở chợ địa phương. Còn Dị Châu, anh không còn là thiếu gia nhà họ Lăng với phong thái bất cần, mà trở thành một người đàn ông biết nấu ăn, biết sửa sang lại căn nhà và biết nhìn cô bằng ánh mắt không còn sự mỉa mai, chỉ có sự dịu dàng đến lạ.
Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ mặt biển, họ ngồi trên hiên nhà. Di Ninh gối đầu lên đùi Dị Châu, nhìn những con tàu xa xa nhấp nhô trên mặt nước.
"Ninh Ninh," Dị Châu vuốt nhẹ mái tóc cô, giọng anh trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió. "Nếu sau này khi quay về, em nhận ra mình mất tất cả... em có hối hận vì đã chọn tôi không?"
Di Ninh nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim của anh qua lớp áo sơ mi. "Tôi đã từng nghĩ rằng sự nghiệp là tất cả. Nhưng những ngày ở đây, tôi nhận ra mình đã đánh mất bản thân từ rất lâu rồi. Anh không phải là nguyên nhân khiến tôi mất tất cả, anh là người đầu tiên cho tôi thấy mình vẫn còn tồn tại."
Cô ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt anh. "Còn anh? Anh có hối hận không khi từ bỏ quyền lực trong tay để cùng tôi trốn chạy?"
Dị Châu mỉm cười, một nụ cười không hề giả tạo. Anh cúi xuống, hôn lên trán cô. "Quyền lực đó chưa bao giờ là của anh. Anh chỉ là người giữ hộ nó cho người cha không bao giờ biết mình là ai. Với anh, việc ở đây, ngắm hoàng hôn cùng em, mới là quyền lực thực sự."
### Phần II: Cơn bão lặng lẽ
Sự bình yên ấy mong manh như một chiếc lá khô. Vào sáng ngày thứ ba, khi Di Ninh vô tình bật lại chiếc điện thoại đã cạn pin, hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn đồng loạt đổ về như thác lũ.
Cô không cần đọc cũng đoán được nội dung. Bùi gia và Lăng gia đã không còn nhẫn nại. Các trang tin điện tử lớn nhất nước đã đồng loạt đăng tải thông tin về sự mất tích của "người thừa kế". Họ gọi đó là một cuộc "bắt cóc" hoặc "dụ dỗ". Thậm chí, tài khoản cá nhân của Di Ninh đã bị đóng băng, và các dự án thiết kế của cô bị hủy bỏ một cách công khai.
Dị Châu bước vào phòng, nhìn thấy cô đứng lặng người trước màn hình điện thoại, anh hiểu ngay mọi chuyện đã kết thúc. Anh tiến tới, lấy chiếc điện thoại từ tay cô và ném nó xuống chiếc ghế sô pha.
"Đừng đọc," anh ra lệnh nhẹ nhàng. "Đừng để họ kéo em trở lại."
"Nhưng chúng ta không thể trốn mãi," Di Ninh nói, giọng cô cứng cỏi trở lại. "Họ đã bắt đầu tấn công vào danh dự của chúng ta. Nếu chúng ta không xuất hiện, họ sẽ thắng."
Dị Châu nhìn cô, ánh mắt anh lóe lên vẻ cương nghị. "Vậy chúng ta sẽ quay về. Nhưng không phải để xin lỗi, cũng không phải để đầu hàng. Chúng ta quay về để kết thúc ván cờ này."
### Phần III: Trở về từ hư không
Chuyến bay trở lại thành phố S diễn ra trong sự im lặng nặng nề. Họ như hai người lính đang trên đường ra trận. Ngay khi bước xuống sảnh sân bay, hàng chục ống kính máy ảnh đã chĩa thẳng vào họ. Đám đông phóng viên bao vây lấy họ, những câu hỏi mang tính buộc tội vang lên không ngớt.
"Lăng thiếu, anh có phải đã bắt cóc Bùi tiểu thư?"
"Bùi tiểu thư, cô có biết dự án bất động sản của cô tại khu vực X vừa bị tịch thu vì vi phạm hợp đồng không?"
Di Ninh vẫn giữ gương mặt lạnh lùng. Cô không lảng tránh. Cô dừng lại, quay sang nhìn ống kính, rồi nắm chặt lấy tay Dị Châu. Dị Châu lập tức đứng chắn trước cô, dùng thân hình cao lớn của mình tách đám đông ra.
Họ không trả lời bất cứ câu hỏi nào. Họ lách qua đám phóng viên, bước thẳng ra xe của Dị Châu đã đợi sẵn.
### Phần IV: Đòn phản công
Về đến thành phố, họ không về nhà. Dị Châu đưa cô thẳng đến tòa nhà văn phòng mà họ từng cùng nhau xây dựng mô hình dự án ở chương 2. Tại đó, họ gặp lại người luật sư trung thành duy nhất mà Dị Châu vẫn luôn tin tưởng.
"Mọi thứ đã sẵn sàng," vị luật sư nói, đưa cho Di Ninh một tập hồ sơ dày. "Đây là những bằng chứng về việc Lăng gia và Bùi gia đã sử dụng các công ty sân sau để rửa tiền và thao túng giá bất động sản trong nhiều năm qua. Nếu công bố tài liệu này, đế chế của họ sẽ sụp đổ trước khi họ kịp làm hại hai người."
Di Ninh cầm tập hồ sơ. Đây là kết quả của việc cô đã bí mật thu thập trong những tháng ngày làm việc tại các tập đoàn của gia đình. Cô nhìn Dị Châu.
"Anh đã biết từ trước, đúng không?"
"Anh chỉ muốn em tự mình quyết định," Dị Châu đáp. "Đây là vũ khí của em, không phải của anh."
Di Ninh nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ thành phố S. Cô đã từng là nàng công chúa bị giam cầm, nhưng giờ đây, cô đã có sức mạnh để phá vỡ cái lồng đó, dù cái giá phải trả có thể là cả cơ nghiệp của gia tộc.
"Công bố đi," cô nói, giọng nói lạnh lùng và đầy quyền uy. "Đã đến lúc cho họ biết rằng, những quân cờ không phải lúc nào cũng phục tùng người chơi."
Đêm đó, cả thành phố S rung chuyển. Khi những thông tin về sự tham nhũng và thao túng của hai gia tộc lớn nhất được tung ra, hàng loạt cổ phiếu sụt giảm, các cơ quan điều tra bắt đầu vào cuộc.
Dị Châu ngồi bên cạnh Di Ninh, tay anh lướt qua những trang tin tức đang tràn lan trên màn hình. Anh nhìn cô – người phụ nữ không còn là tiểu thư khuê các, mà là một nữ vương thực thụ đang đứng trên đống đổ nát của quá khứ.
"Chúng ta vừa đốt cháy mọi cây cầu sau lưng mình rồi," Dị Châu cười, một nụ cười sảng khoái và tự do.
"Thì sao chứ?" Di Ninh tựa đầu vào vai anh, nhìn màn hình máy tính. "Chúng ta không cần những cây cầu đó nữa. Chúng ta sẽ tự xây dựng một đế chế của riêng mình."
M
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro