Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3

## Chương 3: Phía sau những bức tường ngăn cách

Thành phố S về đêm là một mê cung ánh sáng rực rỡ, nhưng đối với Bùi Di Ninh và Lăng Dị Châu, đó chỉ là một cái lồng kính khổng lồ.

Sau buổi tuyên chiến ồn ào ở hành lang, không khí trong trường trở nên ngột ngạt. Để tránh sự soi mói của đám đông, Di Ninh rời trường sớm. Cô không về Bùi gia, nơi mà sự im lặng lạnh lẽo của căn biệt thự luôn khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Cô lái xe đến một quán bar jazz nhỏ nằm sâu trong một con hẻm cổ, nơi ánh đèn vàng nhạt và những bản nhạc saxophone trầm buồn có thể che giấu đi sự mệt mỏi của một ngày dài.

Đẩy cửa bước vào, cô suýt nữa đã quay lưng đi khi nhìn thấy Lăng Dị Châu. Anh ngồi ở góc quầy bar, một mình, trên tay là ly rượu mạnh đã vơi quá nửa. Anh không mặc chiếc áo khoác denim thường ngày, mà chỉ là một chiếc áo sơ mi trắng bỏ cúc cổ, ống tay áo xắn cao, để lộ những hình xăm mờ nhạt nơi cổ tay. Trông anh lúc này không còn là một thiếu gia ngông cuồng, mà là một kẻ đang trốn chạy khỏi chính cái tên của mình.

Dị Châu ngẩng đầu lên, ánh mắt họ chạm nhau trong không gian mờ ảo. Không có sự trêu chọc, không có những câu mỉa mai. Chỉ có sự mệt mỏi cùng cực phản chiếu trong đôi mắt đối phương.

### Phần I: Những bức màn bí mật

Di Ninh tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế cách anh một khoảng. Cô không nói gì, chỉ gọi một ly cocktail nhẹ.

"Em cũng tìm chỗ này để ẩn náu sao?" Dị Châu hỏi, giọng anh khàn đi vì khói thuốc.

"Chỗ này vốn dĩ là nơi để người ta quên đi danh tính," Di Ninh đáp, ánh mắt nhìn vào làn khói thuốc bay lởn vởn. "Hôm nay, những ánh mắt ở trường... chúng thật sự khiến tôi thấy kiệt sức."

Dị Châu cười khổ. Anh xoay ly rượu, những viên đá va vào thành thủy tinh tạo nên âm thanh sắc lẻm. "Em nghĩ chỉ có em mới thấy mệt sao? Cha tôi vừa gọi điện. Ông ấy không quan tâm đến điểm số của tôi, ông ấy chỉ quan tâm tại sao tên của tôi lại xuất hiện trên tờ báo lá cải cùng với con gái của đối thủ truyền kiếp của ông ấy."

Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sắc lẹm nhưng lại đầy vẻ thấu cảm: "Ninh Ninh, em có bao giờ cảm thấy mình không phải là con người, mà là một tài sản không? Một tài sản cần được định giá, bảo trì và chuyển nhượng đúng thời điểm?"

Di Ninh lặng người. Đó là lần đầu tiên có người nói lên chính xác cảm giác của cô suốt 20 năm qua.

"Mỗi bước chân tôi đi, mỗi bộ đồ tôi mặc, mỗi người bạn tôi chọn... tất cả đều đã được Bùi gia lập trình sẵn," cô thì thầm, giọng run rẩy. "Nếu tôi không làm theo, tôi sẽ bị coi là một sản phẩm lỗi. Tôi đã từng cố gắng để trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình, để rồi nhận ra, phiên bản đó không hề có linh hồn."

Dị Châu thở dài, anh đặt ly rượu xuống, bàn tay đặt lên mặt bàn, rất gần với tay cô nhưng không chạm vào.

"Nhà họ Lăng cũng chẳng khá hơn. Khách sạn của chúng tôi, những chuỗi resort đẳng cấp thế giới... chúng chỉ là những cái vỏ rỗng. Cha tôi yêu những tòa nhà đó hơn cả con trai mình. Ông ấy sợ tôi phá hỏng hình ảnh của đế chế này. Vì thế, tôi phải làm một kẻ ngông cuồng, một kẻ nổi loạn để che giấu đi sự thật rằng tôi chẳng có quyền lựa chọn điều gì cả."

### Phần II: Những quân cờ trong cuộc chơi lớn

Trong bóng tối của quán bar, họ bắt đầu kể cho nhau nghe về những bí mật chưa từng tiết lộ. Về những buổi tối Di Ninh phải học cách giao tiếp với các đối tác lớn dù cô chỉ muốn vẽ vời, về những lần Dị Châu phải đứng trước giới truyền thông để diễn vai một cậu ấm vô tri dù trong lòng anh chỉ muốn rời khỏi thành phố này.

Họ nhận ra một sự thật cay đắng: Sự thù địch giữa Lăng gia và Bùi gia không chỉ là về kinh doanh. Đó là một cuộc chiến giành quyền thống trị, và họ – những đứa trẻ của hai gia tộc – chính là những quân cờ bị ép phải đấu với nhau trên một bàn cờ mà họ không hề muốn ngồi vào.

"Ông trùm truyền thông mà chúng ta đang đối đầu... ông ta không chỉ là kẻ thù của tôi, ông ta là người mà cha tôi đã thỏa thuận để 'xử lý' Bùi gia," Dị Châu nói, giọng anh trầm hẳn xuống. "Ông ta đã biết về dự án của chúng ta. Đừng ngạc nhiên nếu ngày mai, nguồn vốn hỗ trợ nhóm của chúng ta bị cắt sạch."

Di Ninh nhìn anh, cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. "Tại sao anh lại nói cho tôi biết?"

Dị Châu nhìn thẳng vào mắt cô, ánh nhìn chân thành nhất mà anh từng trao cho cô: "Bởi vì tôi không muốn em làm con cờ của bất kỳ ai, kể cả là của tôi. Tôi muốn em biết sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu."

### Phần III: Phép thử của lòng tin

Lời cảnh báo của Dị Châu trở thành sự thật vào sáng hôm sau.

Ngay khi bước chân vào văn phòng nhóm, Di Ninh nhận được thông báo: Dự án của họ bị đình chỉ vì "lý do kỹ thuật". Giáo sư Trần, với vẻ mặt đầy áy náy, gọi riêng cô ra ngoài: "Bùi tiểu thư, tôi rất tiếc. Có những áp lực từ phía nhà tài trợ mà nhà trường không thể cưỡng lại được. Cô nên tách nhóm với Lăng Dị Châu càng sớm càng tốt."

Di Ninh đứng sững sờ giữa hành lang. Cô biết ai đã đứng sau chuyện này. Không phải là nhà trường, mà là sức ép từ chính cha cô hoặc phía Lăng gia.

Đúng lúc đó, Dị Châu xuất hiện. Anh không nói gì, chỉ đi thẳng tới trước mặt cô, ánh mắt đầy vẻ kiên quyết.

"Họ muốn chúng ta tách nhóm," Dị Châu nói, giọng anh lạnh lùng như băng.

"Tôi biết," Di Ninh đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

"Em sẽ làm gì?" Dị Châu hỏi. "Nghe lời họ, từ bỏ dự án, và quay lại làm một con ngoan trò giỏi?"

Di Ninh nhìn thẳng vào mắt anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô không còn là cô tiểu thư yếu đuối của đêm qua. Cô hít một hơi sâu, sự kiên định quay trở lại trên gương mặt sắc sảo.

"Dự án này là tâm huyết của tôi. Tôi đã dành hàng tuần để nghiên cứu nó, không phải để làm hài lòng mấy ông già hám lợi kia. Nếu họ muốn cắt vốn, tôi sẽ tự tìm nguồn vốn khác. Nếu họ muốn chúng ta tách nhóm, tôi sẽ chứng minh cho họ thấy, sự kết hợp giữa Bùi Di Ninh và Lăng Dị Châu là không thể phá vỡ."

Dị Châu bật cười. Lần này, nụ cười của anh đầy sự khâm phục. "Được. Nếu em không sợ, anh cũng chẳng có gì phải giữ lại."

Anh lôi từ trong túi ra một chiếc thẻ đen – thứ quyền lực nhất của tập đoàn Lăng Thị, thứ mà anh vốn đã thề không bao giờ đụng đến. "Đây là khoản tiền dự phòng mà tôi đã tiết kiệm riêng trong nhiều năm, không dính dáng đến tập đoàn. Nó đủ để chúng ta vận hành dự án này một mình. Nhưng em phải nhớ, một khi đã dùng số tiền này, chúng ta sẽ thực sự trở thành cái gai trong mắt họ."

Di Ninh nhìn chiếc thẻ đen trong tay anh. Cô biết rõ, nhận lấy nó đồng nghĩa với việc cô chính thức bước vào cuộc chiến đối đầu trực diện với cả hai gia tộc. Cô nhìn Dị Châu, thấy sự hy sinh thầm lặng trong ánh mắt anh.

"Chúng ta sẽ đối đầu," cô nói, tay nắm lấy chiếc thẻ. "Nhưng không phải với tư cách là những quân cờ. Mà với tư cách là những người làm chủ ván cờ của chính mình."

### Phần IV: Bão giông mới bắt đầu

Khi họ cùng nhau bước ra khỏi tòa nhà học thuật, ánh nắng gay gắt chiếu rọi xuống con đường dẫn ra cổng trường. Một chiếc xe Rolls-Royce đen bóng đỗ ngay trước cổng, và một người đàn ông trung niên trong bộ vest lịch lãm bước xuống – thư ký riêng của cha Di Ninh.

"Bùi tiểu thư, ông chủ muốn cô về nhà ngay lập tức. Có chuyện hệ trọng về tương lai của cô và... nhà họ Lăng cần được thảo luận."

Dị Châu bước lên, chắn trước mặt Di Ninh, ánh mắt anh đối diện với người thư ký đầy vẻ khiêu khích.

"Cô ấy đang bận với công việc của mình. Phiền ông về nói với ông chủ của ông, lịch trình của cô ấy hôm nay đã được tôi quản lý."

Người thư ký sững sờ, còn Di Ninh đứng phía sau, nhìn bóng lưng vững chãi của Dị Châu. Cô biết, sau ngày hôm nay, mọi thứ sẽ không bao giờ như cũ. Những bức tường ngăn cách giữa họ đang dần sụp đổ, nhưng đống đổ nát của nó lại là khởi đầu cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

Trong lòng, cô thầm hiểu rằng, từ giây phút này, họ không chỉ là bạn học, không chỉ là đồng minh, mà đã thực sự trở thành những kẻ đồng lõa trong một cuộc nổi loạn vĩ đại.

*Cuộc chơi này, giờ đây mới thực sự bắt đầu.*

---

**

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #ñg