2
## Chương 2: Khoảng cách không còn là địa lý
Sáng thứ Bảy, bầu trời thành phố S sau cơn mưa đêm qua trở nên trong vắt đến lạ lùng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đổ những mảng sáng nhạt nhòa xuống mặt đường vẫn còn ẩm ướt. Tại Học viện Kinh tế Quốc tế, không khí dường như cũng đang chuyển mình theo một cách khó hiểu.
Bùi Di Ninh bước vào lớp, đôi giày cao gót khẽ gõ nhịp điệu đều đặn trên sàn đá hoa cương. Cô vẫn là một Bùi Di Ninh chỉn chu, hoàn hảo, nhưng nếu ai đó tinh ý, họ sẽ nhận ra một điều khác biệt: Di Ninh không còn nhìn thẳng về phía bục giảng với ánh mắt vô hồn như thường lệ. Đôi mắt cô khẽ lướt qua hàng ghế thứ ba, nơi góc quen thuộc mà Lăng Dị Châu vẫn thường ngồi.
Anh chưa đến. Chiếc ghế trống trơn khiến lòng cô dấy lên một cảm giác hụt hẫng khó gọi tên. Cô tự nhắc nhở bản thân: *Bùi Di Ninh, mày đang làm gì vậy? Đó chỉ là một cuộc trò chuyện dưới mưa, không hơn không kém.*
Nhưng khi tiếng chuông báo hiệu giờ học bắt đầu vang lên, cánh cửa gỗ nặng nề được đẩy ra, và bóng dáng cao lớn của Lăng Dị Châu xuất hiện. Anh không mặc đồng phục đúng quy định như mọi khi, mà chỉ khoác một chiếc áo khoác denim đơn giản. Ánh mắt anh không dán vào điện thoại hay cửa sổ, mà ngay khi bước vào phòng, nó đã chạm thẳng vào ánh nhìn của Di Ninh.
Một nụ cười nửa miệng đầy bí ẩn xuất hiện trên môi anh, như một lời chào ngầm định cho đêm qua. Dị Châu đi ngang qua dãy bàn của cô, không dừng lại, nhưng một luồng không khí ấm áp dường như vừa quét qua, để lại dư vị của mùi tuyết tùng phảng phất.
### Phần I: Định mệnh sắp đặt hay quân cờ xoay chuyển?
Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi Giáo sư Trần – người nổi tiếng với phong cách giảng dạy "thực chiến" – bước vào lớp và đập mạnh tập tài liệu xuống bàn.
"Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu dự án quan trọng nhất của học kỳ: *Mô phỏng chiến lược kinh doanh toàn cầu*. Các bạn sẽ làm việc theo nhóm 2 người, và tôi đã bốc thăm ngẫu nhiên."
Cả lớp ồ lên. Di Ninh giữ gương mặt bình thản, trong khi Dị Châu chỉ khẽ dựa lưng vào ghế, tay xoay xoay chiếc bút bi.
"Nhóm 5: Bùi Di Ninh và Lăng Dị Châu."
Cả khán phòng bỗng chốc im bặt, rồi sau đó là những tiếng xì xào nổi lên như ong vỡ tổ. Ai cũng biết, sự kết hợp giữa Bùi tiểu thư "nguyên tắc" và Lăng thiếu gia "nổi loạn" là một kịch bản không tưởng, thậm chí là thảm họa.
Di Ninh khẽ nhíu mày. Cô quay lại nhìn Dị Châu, thấy anh đang nhướng mày nhìn mình với vẻ thích thú không hề che giấu.
"Có vẻ như định mệnh không muốn chúng ta làm người lạ lâu hơn đâu, Ninh Ninh," anh thì thầm khi đi ngang qua chỗ cô.
"Đừng gọi tôi như vậy ở trường," cô đáp lạnh lùng, nhưng bàn tay đang nắm chặt cuốn sổ của cô lại vô tình để lộ sự bối rối.
### Phần II: Thư viện và những luồng điện
Buổi chiều tại thư viện, nơi vốn yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng lật sách, hôm nay dường như trở nên chật chội hơn bao giờ hết. Di Ninh bày ra trước mặt hàng loạt bản vẽ, mô hình dự án, biểu đồ kinh tế. Cô làm việc với sự tập trung của một chiến lược gia thực thụ.
"Nếu chúng ta tập trung vào phân khúc khách sạn hạng sang ở vùng ven, ROI (tỷ lệ hoàn vốn) sẽ đạt 15% trong hai năm," cô nói, tay chỉ vào biểu đồ.
Dị Châu ngồi đối diện, nhưng anh không nhìn vào biểu đồ. Anh nhìn cô. Ánh mắt anh xoáy sâu vào những sợi tóc rơi xuống trước trán cô, vào đôi lông mày hơi chau lại vì tập trung.
"Em thật sự tin vào mấy con số khô khan đó sao?" Dị Châu lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. "Khách hàng không mua một căn phòng, họ mua một trải nghiệm. Em xây một cái khách sạn đắt đỏ nhưng thiếu đi hơi thở, thì dù vị trí có đẹp đến đâu, nó cũng chỉ là một khối bê tông chết."
Di Ninh buông bút, ánh mắt cô đanh lại: "Lăng Dị Châu, đây là bài tập kinh tế, không phải là show âm nhạc của anh. Nếu muốn đạt điểm cao, chúng ta cần sự thực tế."
"Thực tế là," anh vươn người tới trước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, "người ta sẽ không chọn một nơi quá 'cứng nhắc' như cách em đang lập kế hoạch. Em cần sự bùng nổ, một chút điên rồ."
Họ tranh cãi nảy lửa. Mỗi câu nói của Dị Châu như một nhát dao sắc bén cắt ngang qua những nguyên tắc của cô, nhưng lạ thay, chúng lại mở ra những góc nhìn mà Di Ninh chưa bao giờ nghĩ tới. Sự va chạm giữa tư duy logic của một người làm bất động sản và tư duy nghệ sĩ của một người thừa kế khách sạn tạo nên những tia lửa điện thực sự.
Trong khoảnh khắc tranh luận gay gắt, một sợi tóc của Di Ninh vô tình vướng vào khuy áo của Dị Châu. Khi cô định rút tay lại, anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô.
Thời gian trong thư viện dường như ngưng đọng. Tiếng lật sách xa xăm biến mất, chỉ còn lại nhịp tim đập loạn xạ của cả hai. Dị Châu nhìn cô, đôi mắt anh không còn vẻ mỉa mai, mà chứa đựng một sự dịu dàng khó hiểu.
"Ninh Ninh," anh gọi tên cô, giọng thấp như tiếng thở dài, "đừng cố gắng kiểm soát mọi thứ. Hãy để bản thân được... thở một chút."
Di Ninh không rút tay lại. Cô nhìn vào đôi mắt ấy, thấy hình bóng mình phản chiếu trong sự tĩnh lặng sâu thẳm của anh. Cô nhận ra rằng, đằng sau lớp vỏ bọc bất cần đời, Dị Châu thực sự là một người có cái nhìn thấu suốt đến đáng sợ.
### Phần III: Sóng gió chốn học đường
Nhưng không phải ai cũng nhìn thấy sự kết nối ấy bằng sự ngưỡng mộ.
Khi Di Ninh và Dị Châu rời thư viện, họ không biết rằng một nhóm sinh viên đã chụp lại khoảnh khắc họ đang "tranh luận" (hay thực chất là đang nhìn nhau với khoảng cách quá gần) và đăng tải lên diễn đàn của trường.
Tiêu đề bài đăng: *"Bùi tiểu thư đang dùng 'mỹ nhân kế' để kéo Lăng thiếu gia vào dự án? Sự kết hợp giữa tham vọng và tiền bạc."*
Những bình luận ác ý bắt đầu xuất hiện: *"Cô ta nghĩ mình là ai? Chắc lại muốn dựa hơi nhà họ Lăng để củng cố địa vị Bùi gia đây mà."*, *"Lăng Dị Châu chắc chỉ chơi đùa thôi, anh ta vốn là tay chơi khét tiếng, ai chẳng biết."*
Sáng hôm sau, khi Di Ninh đi qua dãy hành lang, cô cảm nhận được những ánh nhìn soi mói. Những tiếng xì xào vang lên sau lưng cô, những nụ cười chế nhạo không hề che đậy. Cô dừng lại trước bảng tin của lớp, nhìn thấy bức ảnh của mình và Dị Châu bị in ra dán đó, xung quanh là những dòng chữ bôi nhọ bằng bút đỏ.
Cô không khóc, cũng không run rẩy. Cô chỉ đứng đó, cảm giác lạnh lẽo từ bức tường truyền vào lòng bàn tay. Cô đã quá quen với việc bị đánh giá, bị áp đặt, nhưng việc bị mang ra làm trò cười vì một mối quan hệ mà chính cô còn chưa hiểu rõ, điều đó khiến cô cảm thấy bị xúc phạm.
"Cần tôi xé bỏ nó không?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai. Dị Châu bước tới, anh không hề tỏ ra bối rối hay tức giận. Anh đứng cạnh cô, nhìn bức ảnh với vẻ bình thản đến lạ thường.
Di Ninh nhìn anh: "Tại sao anh không quan tâm? Những tin đồn này sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của cả hai."
"Danh tiếng?" Dị Châu bật cười, anh đưa tay xé rách bức ảnh xuống và vò nát trong lòng bàn tay. "Ninh Ninh, những người quan tâm đến tin đồn là những người đứng dưới chân chúng ta và nhìn lên. Em sợ họ sao?"
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía đám đông đang tụ tập ở xa: "Đừng bao giờ để bọn họ thấy em tổn thương. Nếu em muốn làm một nữ vương, thì phải học cách đứng trên những lời nói tầm thường đó."
Anh đột ngột cầm lấy tập tài liệu của cô, nói lớn trước sự chứng kiến của tất cả mọi người trên hành lang:
"Nghe đây! Ai còn dám đưa ra những bình luận về nhóm của chúng tôi, hãy bước ra đây đối mặt trực tiếp với tôi. Còn nếu không, thì câm miệng lại và tập trung vào học tập đi."
Sự im lặng bao trùm hành lang. Dị Châu không hề e ngại, anh đứng đó, như một bức tường thành vững chãi bảo vệ cô. Anh quay lại nhìn cô, nụ cười nửa miệng quen thuộc trở lại: "Chuyện của chúng ta, không cần người ngoài bình luận, đúng không?"
### Phần IV: Điểm chạm của những tâm hồn
Buổi tối hôm đó, Di Ninh ngồi trong phòng làm việc của Bùi gia, nhìn ra cửa sổ căn phòng trống trải. Cô nhớ đến hành động xé bức ảnh của Dị Châu. Đó là một hành động bạo lực, nhưng đối với cô, nó lại là hành động dịu dàng nhất cô từng nhận được.
Cô nhận ra mình không còn ghét sự hiện diện của anh nữa. Cô bắt đầu mong chờ những cuộc tranh luận trong thư viện, mong chờ cái cách anh nhìn cô bằng ánh mắt đầy sự quan tâm thầm lặng.
Dị Châu – kẻ vốn là "cơn bão" trong cuộc đời cô – giờ đây dường như đang dần biến thành một "bến đỗ". Dù cô biết, con đường này sẽ đầy rẫy những chông gai, khi gia đình hai bên bắt đầu đánh hơi được sự thay đổi này. Lục gia, Bùi gia, những áp lực vô hình từ giới thượng lưu... tất cả đang chờ đợi họ ở phía trước.
Nhưng trong khoảnh khắc này, dưới ánh trăng mờ ảo, Bùi Di Ninh mỉm cười. Cô không còn cảm thấy mình là "cỗ máy" bị điều khiển bởi cha mình. Cô thấy mình là một con người, có cảm xúc, có sự lựa chọn, và trên hết, cô có một người cộng sự dám đứng lên chống lại cả thế giới vì cô.
Cuộc chơi này, dường như đã không còn là sự nghiệp hay danh tiếng. Nó là sự bắt đầu của một cuộc tình, một sự gắn kết mà cả hai đều biết, một khi đã bước vào, sẽ không bao giờ có đường lùi.
Ngày mai, bài tập kinh tế vẫn phải tiếp tục, những ánh nhìn soi mói vẫn sẽ còn đó. Nhưng Di Ninh đã sẵn sàng. Cô đóng sổ tay lại, ánh mắt tràn đầy sự quyết đoán. Hãy cứ để thế giới nói gì thì nói, cô đã có câu trả lời cho chính mình.
Dị Châu, anh thực sự là ai trong cuộc đời cô? Một kẻ phá hoại, hay là mảnh ghép còn thiếu để hoàn thiện chính cô? Câu trả lời, có lẽ nằm ở những chương tiếp theo của một vở kịch mà cả hai đều là những nhân vật chính, nhưng kịch bản thì lại do chính họ viết nên.
---
**
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro