Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

12

## Chương 12: Bản hòa tấu của linh hồn rạn vỡ

Căn nhà nhỏ của nhà họ Lục nằm sâu trong con hẻm, bao quanh là tiếng rao bán hàng rong và âm thanh sinh hoạt đời thường của những người lao động. Đối với Di Ninh, đây là một thế giới hoàn toàn xa lạ. Cô không còn là nàng tiểu thư được vây quanh bởi trợ lý, không còn những lịch trình họp hành dày đặc. Tại đây, cô là Lục Di Ninh – một người con gái đang tập học cách làm lại cuộc đời từ đống đổ nát.

Để không trở thành gánh nặng, cô đã nhận đồ về may từ một xưởng may nhỏ trong khu phố. Bằng kiến thức thiết kế thời trang đã học từ những năm tháng còn ở Bùi gia, Di Ninh miệt mài với từng đường kim mũi chỉ. Đôi bàn tay vốn chỉ quen với phím đàn và bút vẽ, giờ đây đầy những vết kim đâm, nhưng lại mang đến cho cô một sự thanh thản kỳ lạ.

### Phần I: Những mũi kim và nỗi lòng trĩu nặng

Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt nhòa xuyên qua khung cửa sổ, đổ dài trên bàn làm việc của Di Ninh. Cô vừa hoàn thiện xong chiếc váy cuối cùng cho đơn hàng gấp. Căn phòng lặng ngắt, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Di Ninh buông chiếc kéo, tựa lưng vào thành ghế, cảm giác trống trải lại ập đến.

Sự bận rộn của công việc may vá không thể lấp đầy hố sâu trong lòng cô. Cô nhớ những ngày tháng cũ, nhớ những giai điệu piano mà cô từng gắn bó. Trong góc căn phòng nhỏ của nhà họ Lục, có một chiếc piano cũ mà cha Lục đã cố gắng tìm mua từ một tiệm đồ cũ về cho cô, dù nó đã mất đi vài phím âm.

Di Ninh đẩy xe lăn đến bên cạnh chiếc đàn. Cô nhìn nó thật lâu, như nhìn thấy một phần tâm hồn mình đã chết từ đêm tai nạn.

### Phần II: Vũ điệu của sự cố chấp

Việc dịch người từ xe lăn lên ghế đàn là một thử thách mà Di Ninh đã phải tập luyện hàng tháng trời. Cô khóa bánh xe lăn, hít một hơi sâu. Cô dùng đôi tay săn chắc – kết quả của những ngày tháng tập vật lý trị liệu – chống mạnh lên thành xe và mặt ghế đàn.

Quá trình ấy là sự đấu tranh với trọng lực. Cô dùng lực tay gồng mình, nhấc bổng phần thân dưới bất động lên. Hai chân cô, vốn không có sức sống, buông thõng xuống một cách vô cảm, quẹt nhẹ vào thành xe. Di Ninh nghiến răng, trán cô lấm tấm mồ hôi, cơ bắp cánh tay căng cứng đến mức run rẩy. Khi phần hông vừa chạm được vào mép ghế, cô xoay người một vòng, dùng đôi tay còn lại kéo mạnh chân mình lên, đặt ngay ngắn trên mặt ghế.

Cô thở hồng hộc, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Để giữ thăng bằng cho phần thân dưới, cô đã chuẩn bị sẵn một chiếc ghế đẩu nhỏ đặt cạnh hai bàn chân. Cô cúi xuống, đôi tay run rẩy dùng sức nâng đôi chân tê liệt của mình đặt lên ghế đẩu, rồi lại dùng tay phải nắm lấy, cố định đôi chân vào vị trí.

Cảnh tượng ấy vô cùng thê lương. Một người con gái cao quý, một tài năng piano giờ đây phải dùng chính đôi bàn tay mình để sắp đặt đôi chân phế bỏ như sắp đặt những món đồ chơi vô tri.

Di Ninh đặt tay lên phím đàn. Những ngón tay cô lướt trên mặt phím ố vàng. Bản nhạc cô chọn là *"Moonlight Sonata"* – nhưng không phải với sự lãng mạn thường thấy, mà với một nhịp điệu chậm chạp, thê lương, đầy rẫy sự uất nghẹn. Mỗi nốt nhạc vang lên như một tiếng nấc nghẹn. Cô đang đàn cho chính mình, cho những ngày tháng đã mất, cho sự phản bội và cả sự tự trọng mà cô đã đánh đổi bằng cả thanh xuân.

### Phần III: Bóng ma trong góc tối

Cô không hề hay biết rằng, bên ngoài cửa sổ, phía sau bức rèm thưa, Lăng Dị Châu đang đứng đó.

Anh đã đến đây rất nhiều lần. Anh đứng đó trong bóng tối, nhìn cô chật vật với chiếc xe lăn, nhìn cô bò lê trên sàn, và giờ đây, nhìn cô phải dùng tay để điều khiển đôi chân không còn cảm giác. Mỗi hành động của cô như một lưỡi dao cứa vào lòng anh.

Khi thấy Di Ninh dùng tay nâng đôi chân tê liệt của mình lên ghế, Dị Châu cảm thấy lồng ngực mình như bị ai bóp nát. Anh đã từng hận cô đến tận xương tủy, đã từng thề sẽ bắt cô phải trả giá cho lời chia tay tàn nhẫn năm đó. Anh đã tin rằng cô rời bỏ anh vì tiền bạc, vì danh vọng. Nhưng sự thật trước mắt lại tàn khốc hơn gấp vạn lần.

Đôi mắt anh đỏ ngầu, những đường gân xanh nổi lên trên thái dương. Sự hận thù trong anh giờ đây hòa quyện với một nỗi đau da diết, một sự xót xa đến cực độ. Anh muốn lao vào, muốn ôm lấy cô, muốn hét lên rằng tại sao cô lại giấu anh tất cả. Nhưng anh lại không thể. Sự kiêu hãnh của một người đàn ông bị phản bội, cùng với nỗi đau âm ỉ của bốn năm qua, giữ chân anh lại.

Anh đứng đó, chứng kiến cảnh cô chơi bản nhạc trong tuyệt vọng. Anh thấy cô gục đầu xuống phím đàn, đôi vai gầy gò run lên bần bật. Đó không phải là một người phụ nữ tàn nhẫn, đó là một người phụ nữ đã bị cuộc đời vùi dập đến tận cùng.

### Phần IV: Hận và yêu – Sự giằng xé

Trong phòng, Di Ninh vừa dứt tiếng đàn cuối cùng. Cô buông thõng đôi tay, để mặc nước mắt rơi trên phím đàn. Cô quá mệt mỏi với việc phải giả vờ mạnh mẽ. Trong không gian ấy, cô không phải là Bùi tiểu thư, không phải là gánh nặng của nhà họ Bùi, cũng không phải là kẻ chia tay tàn nhẫn của Lăng Dị Châu. Cô chỉ là một con người đang chịu đựng nỗi đau tột cùng.

Bên ngoài, Dị Châu không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Anh điên cuồng lao ra khỏi con hẻm nhỏ, lao vào xe hơi, nhấn ga cho đến khi chiếc xe trở thành một vệt mờ trong màn đêm.

Anh hận cô. Anh hận cô vì cô đã không tin tưởng anh. Anh hận cô vì cô đã chọn cách rời bỏ anh trong im lặng, để mặc anh sống trong hận thù. Nhưng trên tất cả, anh yêu cô đến mức không thể thở nổi.

*Tại sao em lại làm vậy, Di Ninh?*

Anh đập mạnh tay vào vô lăng khiến tiếng còi xe vang lên inh ỏi trong đêm tĩnh mịch. Anh biết, nếu anh quay lại, anh sẽ lại bị cô đẩy ra xa bằng những lời nói dối tàn nhẫn. Nhưng anh cũng biết, anh sẽ không bao giờ có thể rời xa cô được nữa.

Cái giá của sự trả thù, giờ đây, đang quay lại cắn xé chính người đi tìm nó. Dị Châu nhận ra rằng, trong cuộc chiến này, cả hai đều đã trở thành những mảnh vỡ, và có lẽ, sự thật về vụ tai nạn năm xưa mới chính là thứ duy nhất có thể cứu rỗi hoặc kết liễu cả hai.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho trợ lý: "Điều tra lại toàn bộ hồ sơ y khoa của Di Ninh tại bệnh viện bốn năm trước. Tìm bằng được ai là người đã ép bác sĩ ký vào bản cam kết 'phong tỏa thông tin' về tình trạng của cô ấy. Nếu không tìm ra, đừng bao giờ vác mặt về gặp tôi."

Đêm nay, ở hai đầu của thành phố, một người ngồi gục bên phím đàn, một người điên cuồng truy tìm sự thật. Sự im lặng giữa họ không còn là khoảng cách, mà là một sợi dây thừng đang từ từ thắt chặt lấy hai trái tim đã quá nhiều tổn thương.

---

**

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #ñg