Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

13

## Chương 13: Những người con trở về từ bóng tối

Sau đêm chứng kiến Di Ninh chơi bản nhạc thê lương, tâm trí Lăng Dị Châu như bị thiêu rụi bởi những câu hỏi không lời đáp. Anh chìm đắm trong sự hận thù lẫn xót xa, nhưng chưa kịp tìm ra lối thoát cho lòng mình thì một cơn địa chấn khác đã ập đến với giới thượng lưu thành phố S.

### Phần I: Bí mật từ cội nguồn

Tại căn nhà nhỏ của nhà họ Lục, không khí những ngày qua vô cùng nặng nề. Sự chịu đựng của Di Ninh, những lần bò lê trên sàn, và cả sự hy sinh thầm lặng của cô không còn có thể giấu kín. Ông bà Lục – những người vốn dĩ muốn sống đời bình lặng – đã không còn kìm lòng được trước sự kiên cường đến đau lòng của đứa con gái thất lạc bao năm.

Một buổi tối, khi Di Ninh đang ngồi nhìn ra cửa sổ, bà Lục lặng lẽ bước đến, đặt tay lên vai cô.

"Di Ninh, con đã chịu khổ quá nhiều rồi," bà nói, ánh mắt xa xăm. "Chúng ta không thể tiếp tục đứng nhìn con bị vùi dập như thế này nữa."

Ông Lục thở dài, lấy từ trong một chiếc hộp sắt cũ kỹ ra một con dấu chạm khắc biểu tượng gia tộc lạ lẫm mà Di Ninh từng thấy qua. "Con không phải là đứa trẻ bình thường, và chúng ta cũng không phải là những người làm thuê nghèo khó như con vẫn tưởng. Gia tộc Lục vốn là một thế lực lánh đời, nắm giữ những bí mật cổ xưa và quyền thế ngầm khổng lồ. Vì một vài lý do chính trị và sự an nguy của con cái, chúng ta đã phải ẩn mình suốt hơn hai mươi năm."

"Nhưng nay," bà Lục nắm chặt tay cô, "đã đến lúc tái xuất. Chúng ta đã gọi những người anh trai của con quay về. Họ đã sẵn sàng để bảo vệ con, để mang lại cho con những gì xứng đáng nhất."

Di Ninh bàng hoàng. Những người anh trai? Cô chưa từng biết mình có anh em. Và gia tộc lánh đời? Mọi thứ cô biết về cuộc đời mình bỗng chốc đảo lộn. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, những người đàn ông với phong thái quyền quý, lạnh lùng lần lượt xuất hiện tại ngôi nhà nhỏ. Họ là những con người ưu tú, những bóng ma đã được huấn luyện trong bóng tối, và giờ đây, họ trở về để đòi lại vị thế cho cô em gái nhỏ.

### Phần II: Dạ tiệc của những vì sao

Sự tái xuất của gia tộc Lục được đánh dấu bằng một buổi đại tiệc vô tiền khoáng hậu, tổ chức chung cùng nhà họ Bùi. Mục đích không chỉ là công bố sự kết nghĩa giữa hai gia tộc, mà còn là để chính thức nhận thân hai cô con gái: Lục Di Ninh và Bùi An Nguyệt.

Khách sạn sang trọng nhất thành phố S được phong tỏa hoàn toàn. Hàng nghìn doanh nhân, chính khách và những nhân vật có tầm ảnh hưởng đều có mặt.

Di Ninh được đưa vào phòng chờ riêng. Cô mặc một bộ váy dạ hội lộng lẫy màu xanh lục bảo, những đường cắt may tinh tế che đi đôi chân bất động. Cô được những người anh trai chăm sóc tỉ mỉ như một báu vật. An Nguyệt cũng ở đó, cô bé trông rạng rỡ và dịu dàng trong bộ váy trắng tinh khôi.

"Chị Di Ninh, chị đẹp quá," An Nguyệt nắm tay cô, nụ cười chân thành.

Di Ninh gượng cười, nhưng trong lòng cô là một đại dương cuộn sóng. Vì tình trạng sức khỏe không cho phép cô đứng lâu, cũng như sự nhạy cảm sau tai nạn, hai gia tộc đã thống nhất một phương án đặc biệt: Họ sẽ không xuất hiện tại sảnh chính từ đầu.

### Phần III: Những đóa hoa trên cao

Ánh đèn sân khấu chính phụt tắt. Một bản nhạc giao hưởng du dương vang lên, trầm hùng và đầy huyền bí.

Từ phía trên cao của khán đài chính, một cấu trúc đài sen bạc rực rỡ từ từ được thả xuống, lung linh giữa những ánh đèn laser. Trên đó, Di Ninh và An Nguyệt hiện ra như hai nàng công chúa trong cổ tích. Khán giả bên dưới ồ lên kinh ngạc.

Di Ninh ngồi trên chiếc ghế được thiết kế riêng như một ngai vàng nhỏ, khuôn mặt cô trắng sứ, đôi mắt xa xăm như ẩn chứa cả một bầu trời tâm sự. An Nguyệt đứng bên cạnh, một tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô như một điểm tựa.

Giọng của người dẫn chương trình vang lên dõng dạc: "Hôm nay, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu đến toàn thể quý vị, hai đóa hoa tuyệt mỹ của hai gia tộc liên minh: Bùi An Nguyệt và Lục Di Ninh!"

Đám đông bên dưới vỗ tay không ngớt. Từ phía dưới sân khấu, ông Bùi và ông Lục cùng xuất hiện, tay cầm tay, thể hiện sự kết hợp bền chặt của hai dòng họ. Họ tuyên bố rõ ràng: Cả hai cô gái đều là đại diện, là niềm tự hào và là người thừa kế hợp pháp của quyền lực nhà Bùi và gia tộc Lục.

Di Ninh nhìn xuống biển người bên dưới, trái tim cô đập dồn dập. Và rồi, tầm mắt cô dừng lại ở một vị trí trung tâm.

### Phần IV: Khoảnh khắc đổ vỡ

Dị Châu ở đó.

Anh mặc một bộ suit đen lịch lãm, phong thái uy nghiêm khiến anh trở thành tâm điểm của sự chú ý. Nhưng điều khiến Di Ninh suýt chút nữa ngã khỏi chiếc ghế chính là người con gái đi cạnh anh. Đó là một người mẫu nổi tiếng, gương mặt xinh đẹp sắc sảo, cô ta đang khoác tay Dị Châu đầy tình tứ, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ.

Dị Châu ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm đúng vào Di Ninh đang ngồi trên cao.

Trong một khoảnh khắc, thời gian như ngưng đọng. Di Ninh thấy đôi mắt anh nheo lại, sự ngạc nhiên hiện lên rõ rệt rồi nhanh chóng bị thay thế bằng một vẻ lạnh lùng, xa cách đến tàn nhẫn. Anh không hề có chút biểu cảm nào ngoài việc siết chặt tay người phụ nữ bên cạnh.

Cơ thể Di Ninh run rẩy. Cô bám chặt vào thành ghế đến mức những ngón tay trắng bệch.

*Anh ta có người khác rồi.*

Ý nghĩ ấy như một nhát dao đâm xuyên qua ngực cô. Cô đã luôn tự huyễn hoặc bản thân rằng, dù anh có hận cô, anh vẫn sẽ giữ lại một chút hình ảnh của cô. Nhưng giờ đây, nhìn anh khoác tay người khác, nhìn sự thân mật của họ, cô thấy thế giới của mình sụp đổ thêm một lần nữa.

An Nguyệt nhận thấy sự bất thường, cô khẽ thì thầm: "Chị Di Ninh, chị không sao chứ? Người chị lạnh quá."

"Chị không sao," Di Ninh cố gắng trấn tĩnh. Cô ngẩng cao đầu, gạt bỏ những giọt nước mắt chực trào. Cô là Lục Di Ninh, người con gái của một gia tộc quyền thế, cô không được phép gục ngã trước mặt anh, không được phép để anh thấy cô yếu đuối.

Buổi phát biểu tiếp tục kéo dài dường như bất tận. Những lời chúc tụng, những bản hợp đồng được công bố ngay trên sân khấu, tất cả đều xa lạ và vô nghĩa. Di Ninh chỉ biết nhìn thẳng về phía trước, nơi Dị Châu đang đứng. Anh ta không nhìn cô nữa, anh ta quay sang cười với cô gái kia, một nụ cười mà anh đã từng chỉ dành cho cô.

Khi buổi giới thiệu kết thúc, đài sen bạc lại từ từ được kéo lên cao. Di Ninh được đưa về lầu hai, thoát khỏi tầm mắt của đám đông. Ngay khi cánh cửa phòng kín đóng lại, cô không còn giữ được vẻ ngoài lạnh lùng.

Cô gục đầu vào vai An Nguyệt, cơ thể run lên dữ dội. Cô không gào khóc, cô chỉ cảm thấy sự hụt hẫng đến trống rỗng.

"Chị không yêu anh ấy mà, đúng không?" An Nguyệt hỏi nhỏ, ánh mắt đầy suy tư.

Di Ninh không trả lời. Cô chỉ nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối của đêm tiệc đang bao trùm. Cô biết rằng, buổi tiệc này chỉ là sự khởi đầu. Sự trở lại của cô với tư cách là người thừa kế nhà Lục, cùng với sự hiện diện của Dị Châu và người phụ nữ kia, đã biến mọi thứ thành một bàn cờ của sự trả thù và tổn thương.

Ở phía dưới, Dị Châu vẫn đứng đó. Anh đưa ly rượu lên môi, uống cạn. Cô gái bên cạnh anh thì thầm gì đó, nhưng anh dường như không nghe thấy. Anh đang nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi chiếc đài sen vừa biến mất.

"Anh sao vậy Dị Châu?" người phụ nữ hỏi.

"Không có gì," anh đáp lạnh lùng. "Chỉ là... nhìn thấy một con chim gãy cánh vừa trở lại tổ cũ thôi."

Anh xoay người rời khỏi sảnh tiệc. Anh không biết rằng, đằng sau sự lộng lẫy kia, Di Ninh đã quyết định: Nếu anh muốn chơi trò này, cô sẽ cùng anh chơi đến cùng. Nếu anh muốn quên cô, cô sẽ trở thành cái bóng ám ảnh anh trong mọi bước đường thành công sắp tới.

Đêm hôm đó, dưới sự chứng kiến của những kẻ quyền lực nhất, hai linh hồn từng thuộc về nhau giờ đây đứng ở hai chiến tuyến, chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

---

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #ñg