11
## Chương 11: Những bước chân không chạm đất
Sau cuộc họp mặt định mệnh giữa hai gia đình, căn phòng bệnh viện trở nên chật chội hơn bao giờ hết. Sự quan tâm dồn dập, những lời hỏi han của hai người mẹ, và cả sự xuất hiện của An Nguyệt – thiên kim thật sự của Bùi gia – khiến lòng Di Ninh không khỏi gợn sóng. Cô chấp nhận tình thế kết nghĩa, chấp nhận hai người cha, hai người mẹ, nhưng trong tâm khảm, sự đắn đo vẫn không thôi day dứt. Cô thấy mình như một bóng ma lơ lửng, vừa là người ngoài vừa là kẻ chiếm hữu.
### Phần I: Những lần đổ gục trong góc tối
Sự đắn đo ấy biến thành một loại áp lực vô hình, khiến Di Ninh nảy sinh ý muốn độc lập một cách cực đoan. Cô muốn chứng minh rằng mình không cần sự chăm sóc tận tình đến mức nghẹt thở của hai bên gia đình.
Đêm đó, Di Ninh chờ cho tất cả đã về hết, chỉ còn ánh đèn ngủ leo lét trong phòng. Cô muốn đi vệ sinh. Bình thường, cô luôn gọi y tá, nhưng hôm nay, sự tự trọng bị tổn thương bởi thân thế mơ hồ khiến cô muốn tự mình làm lấy.
Di Ninh gồng mình, dùng đôi tay đầy vết chai để nhấc phần thân trên sang chiếc xe lăn đặt cạnh giường. Đôi chân vô hồn của cô vắt vẻo, thõng xuống, va vào thành giường nghe tiếng "bộp" khô khốc. Cô không mảy may quan tâm đến cảm giác. Sau khi ngồi vững trên xe, cô tự đẩy mình vào nhà vệ sinh.
Nhưng nhà vệ sinh trong bệnh viện, dù được trang bị thanh vịn, vẫn là một thử thách nghiệt ngã với một người đã mất khả năng giữ thăng bằng từ thắt lưng trở xuống. Khi cô cố gắng chuyển từ xe lăn sang bệ ngồi, tay cô trượt trên nền gạch trơn bóng vì hơi nước.
*Rầm!*
Cả người cô đổ ập xuống sàn lạnh lẽo. Phần thắt lưng đập mạnh vào góc bồn cầu. Cơn đau chói nhói ập đến, nhưng Di Ninh không khóc. Cô nằm đó, nhìn chằm chằm vào ống thoát nước trên sàn. Sự tủi nhục dâng lên tận cổ họng. Cô cố gắng dùng đôi tay bám vào mép bồn cầu để dựng người dậy, nhưng tay cô run lẩy bẩy, không đủ lực. Cô lại đổ xuống, vai đập vào vách tường gạch men. Cô cứ loay hoay, bò lê, cố gắng kéo cơ thể mình lại phía cửa, nhưng mọi nỗ lực chỉ khiến cô càng thêm bầm dập.
Trong sự tĩnh lặng của bóng đêm, tiếng thở dốc của cô trở thành âm thanh duy nhất. Cô nhận ra sự thật đau đớn: mình không thể tự lo cho bản thân, kể cả những nhu cầu cơ bản nhất.
### Phần II: Khát vọng nước và sự ngã nhào
Trở lại được trên giường, Di Ninh kiệt sức hoàn toàn. Cô nằm im, nhìn lên trần nhà trắng xóa. Cổ họng khô khốc như có lửa đốt. Cô khát. Cô muốn uống nước, nhưng chiếc bình đặt trên chiếc bàn nhỏ cách xa giường.
Di Ninh không muốn nhấn chuông gọi y tá. Cô muốn được là chính mình, dù chỉ một lần. Cô trườn người khỏi mép giường. Cô dùng đôi tay làm điểm tựa, kéo lê phần thân dưới nặng nề. Khi ngón tay cô vừa chạm tới mặt bàn, chiếc bình nước bị xô lệch, đổ ập xuống sàn.
*Choang!*
Chiếc bình thủy tinh vỡ tan tành. Nước lênh láng khắp mặt sàn. Di Ninh hoảng hốt, trong nỗ lực với lấy bình nước, cả người cô ngã nhào xuống đống mảnh vỡ. Những mảnh thủy tinh sắc nhọn đâm vào cánh tay, vào phần chân vô cảm của cô.
Cô đau, nhưng không phải vì thủy tinh, mà vì sự vô dụng của bản thân. Cô bắt đầu bò. Máu từ tay cô vương trên sàn nhà, hòa lẫn với nước. Cô bò về phía giường, từng cm một. Mỗi khi chạm vào mảnh vỡ, cô lại khựng lại. Cô cắn chặt môi đến bật máu để không bật ra tiếng rên rỉ.
Khi cuối cùng cũng chạm được vào thành giường, cô dùng hết sức bình sinh để đu mình lên. Nhưng sức lực đã cạn kiệt, cô lại đổ nhào xuống, đầu gối đập mạnh vào thanh giường kim loại. Cô nằm đó, giữa đống nước và thủy tinh vỡ, nhìn ánh trăng bạc len lỏi qua khe cửa sổ. Cô thấy mình giống như một con chim gãy cánh, càng cố bay thì càng rơi xuống vực sâu.
### Phần III: Rời bỏ chiếc lồng vàng
Sáng hôm sau, khi bà Lục và bà Bùi đến, họ nhìn thấy vết thương trên tay cô và căn phòng đầy dấu vết của một cuộc đấu tranh thầm lặng. Họ khóc, họ hoảng loạn, họ muốn tăng thêm người chăm sóc. Nhưng Di Ninh đã quyết định. Sự ngột ngạt của bệnh viện, những ánh mắt thương hại của người ngoài, và cả sự kết nối huyết thống tréo ngoe này khiến cô nghẹt thở.
"Con muốn về nhà," Di Ninh nói, giọng cô lạnh lùng nhưng kiên quyết. "Nhà họ Lục."
"Con nói gì?" bà Bùi sững sờ. "Nhà đó... làm sao đủ điều kiện cho con chữa trị? Con cần chuyên gia, cần máy móc!"
"Con không cần máy móc nữa," Di Ninh đáp, ánh mắt cô nhìn xa xăm. "Con cần một nơi mà con không phải là một món đồ trưng bày trong bảo tàng lòng trắc ẩn. Con muốn sống một cuộc đời của chính mình, dù là trong nghèo khó."
Ông Lục, người cha ruột chân chất, nhìn cô bằng ánh mắt đầy thấu cảm. Ông hiểu rằng con gái mình cần sự tự do, một sự tự do mà Bùi Gia không bao giờ có thể cho cô, vì họ luôn nhốt cô trong những tiêu chuẩn vàng son.
Sau những cuộc thương thảo gay gắt, cuối cùng, nhà họ Bùi cũng phải nhượng bộ. Họ đồng ý để Di Ninh về căn nhà nhỏ của nhà họ Lục, nhưng với điều kiện: Bùi Gia sẽ chi trả toàn bộ chi phí y tế tại gia, sẽ thuê đội ngũ bác sĩ tốt nhất đến tận nơi, và An Nguyệt sẽ là người cùng về đó để phụ giúp.
### Phần IV: Bắt đầu cuộc sống mới
Căn nhà của nhà họ Lục nằm trong một con phố nhỏ, cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Đó là một thế giới hoàn toàn khác biệt với những tòa biệt thự sang trọng của nhà họ Bùi.
Khi Di Ninh lần đầu tiên ngồi trên xe lăn, tiến vào căn nhà nhỏ ấy, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi. Không còn những ánh nhìn soi mói, không còn những người hầu cận làm thay mọi thứ. An Nguyệt đã dọn dẹp một căn phòng ở tầng trệt cho cô, nơi có cửa sổ nhìn ra một luống hoa nhỏ.
Đêm đầu tiên tại nhà họ Lục, Di Ninh không ngủ. Cô nghe thấy tiếng cha Lục đang sửa lại những bậc thềm để cô có thể di chuyển xe lăn dễ dàng hơn. Cô nghe thấy tiếng mẹ Lục đang khẽ khàng chuẩn bị bữa sáng ngày mai.
Sự nghèo khó của họ không làm cô thấy sợ hãi, ngược lại, nó khiến cô cảm thấy mình có ích. Cô có thể giúp bà Lục nhặt rau, có thể nghe An Nguyệt kể về những chuyện ở trường học. Cô không còn là một "phế nhân" nằm trên giường bệnh chờ đợi sự ban ơn; cô là một thành viên của gia đình.
Tuy nhiên, cô biết sự yên bình này chỉ là tạm thời. Bởi lẽ, việc cô rời khỏi tầm kiểm soát của Bùi Gia cũng đồng nghĩa với việc cô đã lọt vào tầm ngắm của những thế lực khác.
Một buổi chiều, khi Di Ninh đang ngồi trong vườn, cô nhìn thấy một chiếc xe hơi đen sang trọng đỗ lại ở đầu con hẻm. Từ trên xe, một bóng người cao lớn, cương nghị bước xuống. Đó là Lăng Dị Châu.
Anh không tiến vào, chỉ đứng ở đầu con hẻm, nhìn về phía ngôi nhà nhỏ của cô. Ánh mắt anh không còn sự cuồng nhiệt, không còn sự hận thù, mà là một sự trống rỗng đến thê lương. Anh nhìn thấy cô – ngồi đó, trên chiếc xe lăn, trong bộ quần áo đơn giản, đang cười với An Nguyệt.
Anh không đến gần. Anh chỉ đứng đó, như một cái bóng của quá khứ. Di Ninh cảm nhận được ánh nhìn của anh. Cô xoay xe lăn lại, đối diện với anh ở khoảng cách xa.
Giữa họ là con hẻm nhỏ hẹp, giữa họ là những mảnh vỡ của hai năm tai nạn, và giữa họ là sự thật về thân thế của cô mà cả hai vẫn chưa hề hay biết.
Di Ninh khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn sự tàn nhẫn, mà là sự chấp nhận. Cô giơ tay lên, vẫy nhẹ một cái – một cử chỉ chia tay, hoặc cũng có thể là một lời mời gọi bước vào một chương mới của cuộc chiến này.
Lăng Dị Châu đứng đó, bàn tay anh siết chặt chiếc nhẫn trên cổ. Anh quay lưng bước đi, nhưng cô biết, anh sẽ không bao giờ buông tha. Anh sẽ không buông tha cho cô, và cô... cũng không bao giờ có thể buông tha cho chính mình.
Cuộc sống tại nhà họ Lục không phải là một sự trốn chạy, mà là chiến trường mới – nơi mà sự thật về vụ tráo đổi năm xưa và danh tính thực sự của kẻ đứng sau tai nạn sẽ dần lộ diện, ngay dưới mái nhà nghèo khó này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro