Phần 28
Không khí ngoài ban công bỗng im bặt.
Gió chiều vẫn thổi nhè nhẹ, làm rèm cửa phía sau khẽ lay động. Ánh nắng cuối ngày phủ lên gương mặt cả ba một màu cam nhàn nhạt, vậy mà Juhoon lại cảm thấy nóng tới mức khó thở.
Bởi hiện tại Keonho đang ngồi sát bên trái anh còn Seonghyeon thì chống tay phía sau ghế, cúi người xuống chắn ngay trước mặt anh.
Khoảng cách gần tới mức Juhoon chỉ cần ngẩng đầu thêm chút nữa thôi là sẽ chạm phải chóp mũi cậu.
"H-Hai đứa..."
Juhoon lắp bắp.
"Bình tĩnh nói chuyện được không?"
"Bọn em đang rất bình tĩnh mà"
Keonho đáp tỉnh bơ.
"Anh mới là người không bình tĩnh đó"
"Im đi!!"
Juhoon gần như muốn bật dậy khỏi ghế.
Nhưng vừa nhúc nhích, Seonghyeon đã đưa tay giữ nhẹ cổ tay anh lại.
"Coi chừng té đó"
Giọng cậu trầm thấp vang lên ngay bên tai khiến cả người Juhoon run lên.
Chết thật.
Hai người này đúng là cố tình mà.
Juhoon vội quay mặt đi chỗ khác để tránh ánh mắt họ.
"Anh...anh vào trong trước"
"Anh nghĩ tụi em để anh đi dễ vậy sao"
"Hả?"
Keonho lập tức vòng tay ôm ngang eo anh từ phía bên cạnh rồi kéo lại.
"Tụi mình đang nói chuyện mà"
"Có ai nói chuyện kiểu ép người ta ở giữa như vậy không hả!?"
"Có tụi em"
"..."
Juhoon nghẹn họng hoàn toàn.
Seonghyeon nhìn phản ứng hoảng loạn của anh vài giây rồi cuối cùng cũng bật cười.
Nụ cười rất nhẹ.
Hiếm tới mức Juhoon phải ngẩn người nhìn cậu vài giây.
"Anh đáng yêu thật đấy"
"Seonghyeon!"
"Em nói thật mà"
Keonho bên cạnh nghe vậy liền hừ khẽ.
"Ai cho cậu bắt chước câu nói của tớ??"
"Thì sao?"
Hai người bắt đầu cãi nhau thêm lần nữa.
Trong khi đó, Juhoon ngồi giữa chỉ biết ôm mặt đầy tuyệt vọng.
"Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ..."
Nghe anh lầm bầm, Keonho lập tức quay sang.
"Anh hối hận à?"
Câu hỏi bất ngờ khiến Juhoon khựng lại.
Seonghyeon lúc này cũng im lặng nhìn anh.
Ánh mắt cả hai rõ ràng đều đang chờ câu trả lời.
Juhoon nhìn hai người trước mặt rất lâu.
Rồi cuối cùng anh mới khẽ thở dài.
"...Không"
Một chữ rất nhỏ.
Nhưng đủ khiến ánh mắt cả hai đồng thời dịu xuống.
Juhoon cúi đầu lí nhí tiếp.
"Chỉ là anh chưa quen thôi..."
"Nhưng..."
Khóe môi anh khẽ cong lên.
"Xem ra...ở cạnh hai đứa thế này...anh cũng thấy vui"
Khoảnh khắc ấy, Keonho gần như không giấu nổi vẻ mặt sung sướng.
"Hỏng rồi"
"Dụ gì?"
"Em vui quá"
"Chắc giờ hôn anh mất"
"CÁI GÌ!?"
Juhoon lập tức trợn tròn mắt.
Nhưng lần này còn chưa kịp phản ứng thì Seonghyeon đã đưa tay che nửa mặt anh lại.
"Cậu đừng hù anh ấy nữa"
"Tớ có hù đâu"
Keonho chống cằm cười đầy vô tội.
"Em nói thật mà, đúng không...Juhoon"
"K-Không ai cần biết!"
Juhoon đỏ bừng cả mặt.
Nhìn anh xấu hổ tới mức muốn chui luôn xuống đất, cả hai cuối cùng cũng chịu tha cho anh một chút.
Seonghyeon chậm rãi đứng thẳng dậy rồi đưa tay xoa nhẹ đầu Juhoon.
"Được rồi"
"Không chọc anh nữa"
"Tin được không đó..."
"Chắc là không đâu ha"
"SEONGHYEON!"
Tiếng cười lập tức vang lên ngoài ban công.
Ánh hoàng hôn dần buông xuống phía cuối chân trời.
Gió chiều mang theo mùi cây cỏ nhàn nhạt lướt qua giữa khoảng không yên tĩnh.
Keonho vẫn ngồi sát cạnh anh.
Seonghyeon đứng phía sau ghế, một tay còn đặt hờ lên vai Juhoon.
Không ai nhắc lại chuyện vừa rồi nữa.
Nhưng chính khoảnh khắc ấy Juhoon chợt nhận ra trái tim mình đã nghiêng về cả hai nhiều hơn anh tưởng rất lâu rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro