Phần 27
Sau hôm đó, Juhoon bắt đầu nhận ra một chuyện.
Hai người kia thật sự không có ý định cho anh yên ổn thật.
Mà đáng sợ hơn là họ phối hợp với nhau còn cực kỳ ăn ý.
Chẳng hạn như sáng hôm nay.
Juhoon vừa ngủ dậy đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm nức từ dưới bếp bay lên.
Anh còn đang ngơ ngác bước xuống cầu thang thì đã thấy Seonghyeon đứng trước bếp, trên người mặc áo thun đen đơn giản cùng chiếc tạp dề màu xám quen thuộc.
Trong khi đó, Keonho lại đang ngồi trên quầy bếp vừa ăn vụng vừa nghịch điện thoại.
"Dậy rồi hả?"
Seonghyeon quay đầu nhìn anh.
Juhoon còn chưa kịp đáp thì Keonho đã chen ngang.
"Lại đây"
"Hả?"
"Lại đây em xem"
Juhoon khó hiểu bước tới gần.
Ngay giây sau, Keonho đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối tung của anh rồi bật cười.
"Đúng là mới ngủ dậy thật"
Juhoon lập tức lùi ra sau.
"Này!"
"Có gì đâu?"
"Đừng có tự nhiên động tay động chân vậy chứ..."
"Nhưng anh đâu có ghét đâu"
"..."
Juhoon cứng họng.
Bởi hắn nói đúng.
Seonghyeon đứng bên cạnh nhìn phản ứng của anh rồi khẽ cong môi.
"Anh đi rửa mặt đi rồi xuống ăn"
"...Ừm"
Juhoon gần như chạy thẳng vào nhà vệ sinh để trốn.
Phía sau, Keonho chống cằm nhìn theo bóng lưng anh rồi bật cười.
"Anh ấy dễ đỏ mặt ghê"
"Cậu bớt chọc đi"
"Không"
Keonho đáp tỉnh bơ.
"Anh ấy đáng yêu mà"
...
Đến lúc ăn sáng, Juhoon mới phát hiện hôm nay cả hai đều kỳ lạ hơn bình thường.
Seonghyeon thì liên tục gắp đồ ăn cho anh.
Keonho lại cứ thích ngồi sát tới mức chân cả hai đụng hẳn vào nhau dưới gầm bàn.
"Này..."
Juhoon cuối cùng không nhịn được nữa.
"Hai đứa đang làm gì vậy?"
Keonho chớp mắt đầy vô tội.
"Chăm người yêu tương lai"
"PHỤT~" Juhoon suýt sặc.
"Có biết mình đang nói cái gì không đó??"
Seonghyeon đưa ly nước sang cho anh rồi bình thản tiếp lời.
"Cũng đâu có sai"
Juhoon đứng hình.
"Đến cả em nữa hả Seonghyeon!?"
Nhìn anh hoảng loạn tới mức tai đỏ bừng, cả hai cuối cùng cũng bật cười.
Bầu không khí trong nhà dạo gần đây luôn như vậy.
Ồn ào.
Lộn xộn.
Nhưng lại ấm áp tới lạ thường.
...
Buổi chiều, Juhoon ngồi ngoài ban công đọc sách vì trong phòng khách quá nóng.
Gió thổi nhẹ làm mái tóc anh khẽ lay động dưới ánh nắng nhàn nhạt cuối ngày.
Keonho vừa bước ra đã khựng lại vài giây khi nhìn thấy cảnh đó.
"Juhoon-hyung đang làm gì vậy?"
"Đọc sách thôi"
Juhoon vừa trả lời vừa lật sang trang mới.
Keonho chậm rãi bước tới rồi ngồi xuống cạnh anh.
Khoảng cách rất gần.
Gần tới mức vai cả hai chạm hẳn vào nhau.
"Anh"
"Hm?"
"Nếu sau này tụi em già đi thì sao?"
Juhoon bật cười.
"Tự nhiên hỏi gì kỳ vậy?"
"Cứ trả lời đi"
Anh ngẫm nghĩ vài giây rồi mới chậm rãi đáp.
"Thì tụi mình vẫn sống cùng nhau thôi"
"Già rồi mà còn chịu nổi tụi em hả?"
Juhoon quay sang nhìn hắn.
Ánh mắt anh dịu xuống rất nhiều.
"Không"
"Anh chưa từng thấy phiền vì hai đứa cả"
Tim Keonho khẽ chệch đi một nhịp.
Hắn im lặng nhìn anh rất lâu rồi bất ngờ đưa tay chạm nhẹ lên má Juhoon.
Juhoon còn chưa kịp phản ứng thì Keonho đã nghiêng người tới gần hơn.
Khoảng cách giữa cả hai lập tức thu hẹp.
Tim Juhoon đập mạnh tới mức đầu óc trống rỗng hoàn toàn.
Ngay khoảnh khắc môi Keonho chỉ còn cách anh vài cm.
"Này Keonho!"
Giọng Seonghyeon bất ngờ vang lên từ phía sau.
Cả hai đồng thời giật mình quay lại.
Seonghyeon đang đứng ở cửa ban công, ánh mắt bình thản nhìn chằm chằm Keonho.
"Cậu tính làm gì vậy?"
Keonho im lặng vài giây rồi thản nhiên đáp:
"Suýt nữa thì hôn được anh ấy"
"..."
Juhoon gần như hóa đá tại chỗ.
Seonghyeon nhìn hắn rồi bật cười nhạt.
"Đi trước một mình vui quá ha?"
"Chứ không lẽ chờ cậu?"
"Ít nhất cũng phải công bằng như thế chứ"
"Khoan!"
Juhoon còn chưa hiểu chuyện gì thì Seonghyeon đã bước tới.
Cậu cúi người chống tay lên thành ghế phía sau anh.
Cả Juhoon lập tức bị kẹt giữa hai người.
"H-Hai đứa làm gì vậy!?"
Không ai trả lời.
Chỉ có ánh mắt của cả hai đều đang nhìn thẳng vào anh tới mức tim Juhoon muốn ngừng đập luôn tại chỗ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro