Phần 26
Mọi chuyện tiếp tục diễn ra cho đến buổi chiều hôm đó.
Trời đổ mưa lất phất, Juhoon đang ngồi bó gối trên sofa, mắt chăm chú nhìn màn hình TV nhưng đầu óc lại hoàn toàn để đâu đâu.
Kể từ sau hôm nói chuyện ở phòng khách mọi thứ giữa cả ba bắt đầu thay đổi thật rồi.
Không ai nói thẳng ra.
Nhưng cũng chẳng còn ai cố giả vờ như trước nữa.
Ví dụ như lúc này.
Một bên, Keonho đang gác đầu lên đùi anh như thể đó là chuyện hiển nhiên từ lâu.
Bên còn lại, Seonghyeon ngồi sát cạnh tới mức vai cả hai chạm hẳn vào nhau.
Mà điều đáng sợ là Juhoon bắt đầu quen với chuyện đó mất rồi.
"Anh đang nghĩ gì vậy?"
Giọng Seonghyeon vang lên kéo anh khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn.
"Hả? À...không có gì"
Juhoon lập tức lắc đầu.
Keonho nằm phía dưới ngước lên nhìn anh đầy nghi ngờ.
"Anh nói dối dở thế"
Juhoon nghẹn lời.
"Anh thật sự không nghĩ gì hết mà..."
"Lại nói dối nữa"
Keonho uể oải dụi mặt vào bụng anh khiến Juhoon giật bắn mình.
"Này!! Đừng có cọ lung tung!"
"Có sao đâu"
"Có đó!!"
Seonghyeon ngồi bên cạnh nhìn phản ứng của anh rồi bật cười khẽ.
"Mặt anh lại đỏ nữa rồi"
"Anh không có!"
"Có"
"..."
Juhoon lập tức kéo chăn che nửa mặt lại như muốn trốn luôn vào trong đó.
Hai người nhìn nhau rồi đồng thời bật cười.
Khoảng thời gian trước đây, họ từng nghĩ chỉ cần có thể ở cạnh Juhoon như cũ là đủ.
Nhưng tới lúc thật sự nói ra lòng mình, mọi cảm xúc lại càng trở nên tham lam hơn.
Keonho là người phá vỡ im lặng trước.
"Anh Juhoon"
"Hửm...?"
"Nếu giờ em hôn anh thì sao?"
"PHỤT" Juhoon suýt sặc nước.
"C-CÁI GÌ!?"
Seonghyeon ở bên cạnh cũng nhíu mày nhìn hắn.
"Nói thẳng quá rồi đó"
"Thì tớ tò mò mà"
Keonho chống cằm nhìn Juhoon đầy thích thú.
"Anh sẽ chạy hả?"
"Chứ sao nữa!!"
Juhoon gần như hét lên.
Nhưng ngay giây sau, Keonho bỗng chống tay ngồi dậy rồi tiến sát lại gần.
Khoảng cách giữa cả hai gần tới mức Juhoon có thể thấy rõ hàng mi đang khẽ rung của hắn.
"Hả...?"
Juhoon lập tức cứng người.
Tim đập mạnh tới mức chính anh cũng nghe thấy.
Keonho nhìn phản ứng đó rồi bật cười nhỏ.
"Em chưa làm gì mà sao anh căng thẳng dữ vậy?"
"E-Em tránh ra coi..."
"Không tránh đó"
"Keonho!"
Đúng lúc ấy, Seonghyeon bất ngờ kéo cổ áo Keonho về phía sau.
"Đừng chọc anh ấy nữa"
"Tớ có chọc đâu"
"Cậu sắp làm anh ấy xỉu tới nơi rồi kìa"
Juhoon ôm tim ngồi thở dốc ngay trên sofa, mặt đỏ tới mức không dám ngẩng đầu lên nhìn ai nữa.
Trong khi hai người kia lại đang rất vui vẻ nhìn phản ứng của anh thì Juhoon bắt đầu có cảm giác cuộc sống sau này của mình chắc chắn sẽ không còn yên ổn thêm một giây phút nào nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro