Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8

Một đứa trẻ kỳ lạ.

Đó là ấn tượng đầu tiên của Kudo Shinichi về Asuka Kiri.

Vốn dĩ cậu cùng cô bạn thanh mai trúc mã Mori Ran đang trên đường về nhà, Suzuki Sonoko vì buổi tối phải tham gia tiệc nên không đi cùng hai người. Mori Ran lo lắng cho chú mèo hoang ở cổng trường dạo gần đây cứ biệt tăm nên nhất quyết kéo cậu đi tìm.

Tìm đến tận cuối cùng mới phát hiện hóa ra chú mèo đã được bà lão mở tiệm tạp hóa gần trường nhận nuôi.

Sau khi hai người chào tạm biệt bà lão thì trời đã tối sập. Rõ ràng tiệm tạp hóa nằm gần nhà Kudo Shinichi hơn, nhưng cậu vẫn không nói một lời thay đổi lộ trình, đi về phía văn phòng thám tử Mori.

Ai bảo có ai đó sợ bóng tối chứ, thật là phiền phức chết đi được.

Mãi cho đến khi đi được nửa quãng đường, cô bé mới nhận ra có điểm không đúng. Cô đứng lại ngó nghiêng xung quanh mấy lần rồi căng thẳng nói, "Shinichi, cậu có đi nhầm đường không đấy, chỗ này không phải......"

"Đương nhiên là phải đưa cậu về trước rồi," Kudo Shinichi cắt ngang lời Mori Ran chưa kịp nói hết, nhưng vừa nói xong lại thấy ngại ngùng, vội vàng đổi giọng, "Nếu không thì, nhỡ đâu cậu mà đi lạc trên đường, ông bác nhà cậu chắc chắn sẽ đánh chết tớ mất."

Mori Ran từ mẫu giáo đã chơi với cậu đến tận bây giờ nghe vậy sao có thể không nhận ra suy nghĩ thực sự của cậu, mặt thoắt cái đỏ bừng, ngoài miệng lại nói, "Ai mà thèm đi lạc chứ? Thật tình......"

Giữa đường, Kudo Shinichi vô tình ngoảnh đầu lại, trông thấy một chiếc ô tô màu đen đậu dưới khu chung cư, một người đàn ông đang bước xuống xe ôm theo một chiếc thùng. Anh ta có vẻ rất căng thẳng, thậm chí nhiều lần tay run rẩy đến mức không ôm nổi cái thùng. Nhìn kỹ lại, trên vạt áo của anh ta còn có vết máu, xem hình dạng thì có vẻ như vô tình quệt phải.

Kudo Shinichi nhíu mày, vội vàng để lại một câu "chờ tớ ở đây" rồi bám theo người đàn ông kia vào cửa hàng tiện lợi.

Kết quả lại là một sự nhầm lẫn. Người đàn ông đó là ông chủ của cửa hàng tiện lợi, hôm nay đang định cầu hôn bạn gái ngay tại chính cửa hàng này - nơi nhờ có sự ủng hộ và động viên của cô ấy anh mới có thể tiếp tục kinh doanh và dần khởi sắc trở lại.

Vết máu hoàn toàn là do anh ta quá căng thẳng, lúc đang bố trí hiện trường để cầu hôn lại bị giấy cắt trúng ngón tay, vô tình quệt lên quần áo.

Thật tình, cứ tưởng là vụ án gì cơ chứ.

Kudo Shinichi đan hai tay ra sau gáy, bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi.

"Kiri-chan, có muốn ăn cái này không?"

Cậu nghe tiếng bèn nhìn sang. Trước kệ chuyên bán đồ ăn vặt của cửa tiệm đang có hai người đứng, một cao một thấp. Người thanh niên vóc dáng cao lớn đang quay đầu hỏi cậu bé tóc bạc chuyện gì đó. Góc nghiêng và đường nét quai hàm của anh ta vô cùng mềm mại, liếc mắt một cái liền nhận ra đây là một người đàn ông rất trẻ tuổi.

Có lẽ còn trẻ đến mức chưa thể gọi là đàn ông trưởng thành.

Hai người đó là anh em sao? Không, chắc là không phải.

Cậu bé kia có mái tóc màu trắng hiếm thấy, màu mắt cũng rất nhạt. Sắc màu nhạt nhòa đến cực điểm khiến cả người cậu nhóc toát lên một cảm giác không chân thực.

Kudo Shinichi cảm thấy có chút kỳ lạ và không thoải mái từ hai người này, dứt khoát đổi hướng đi theo họ.

Nói chính xác hơn, cảm giác không thoải mái này xuất phát từ cậu bé kia. Theo lẽ thường, ánh mắt của con người sẽ thay đổi dựa theo những sự vật mà họ nhìn thấy, ánh mắt khi nhìn một chú chó hay chú mèo nhỏ sẽ khác với lúc nhìn ngắm cây cỏ hoa lá. Tương tự như vậy, đối với những màu sắc khác nhau cũng sẽ có phản ứng khác nhau.

Trẻ em ở độ tuổi này đáng lẽ đều có màu sắc yêu thích riêng, cho dù không có thì cũng sẽ vì những định kiến giới tính áp đặt trong xã hội mà tránh đi những màu sắc bị coi là dành riêng cho phái nữ. Hơn nữa tuổi càng nhỏ lại càng dễ bị thu hút bởi những màu sắc tươi sáng, rực rỡ, cho nên bao bì đồ ăn vặt thường được thiết kế với tông màu sặc sỡ. Thế nhưng cậu bé lại chẳng hề có phản ứng gì khi nhìn những túi đồ ăn vặt đủ màu sắc, việc sau đó cầm chiếc hộp bento màu hồng càng chứng minh cho suy đoán của cậu.

Hội chứng mù màu đơn sắc, là một dạng rối loạn chức năng tế bào nón, hoàn toàn trái ngược với rối loạn chức năng tế bào que. Người bệnh thường thích bóng tối, sợ ánh sáng, biểu hiện là chứng mù ngày. Chỉ có thể phân biệt được sáng tối chứ không thể nhận biết được sự khác nhau giữa các màu sắc, hơn nữa khi nhìn màu đỏ sẽ thấy tối đi, còn nhìn màu xanh lam lại thấy sáng lên. Ngoài ra còn kèm theo các triệu chứng như thị lực kém, nhược thị, ám điểm trung tâm. Mù màu hoàn toàn là loại nghiêm trọng nhất trong các chứng rối loạn nhận thức màu sắc, tương đối hiếm gặp so với hai loại mù màu một phần còn lại.

"Tớ là Kudo Shinichi," Kudo Shinichi thấy ánh mắt đầy nghi hoặc của cậu bé dừng trên người mình liền chủ động tự giới thiệu, "Không biết nên chọn cái nào à, có cần tớ giúp không?"

Nhỡ đâu vô tình chọn phải một màu sắc kỳ lạ rồi bị bạn học chê cười thì sao? Vị thám tử nhí chưa kịp trưởng thành đã mang trong lòng tinh thần trượng nghĩa mãnh liệt. Cậu không hề giống với lúc suy luận phá án mà đem toàn bộ phân tích của mình phơi bày ra, tự tin tràn đầy chờ đợi đối phương thừa nhận, mà lại giả vờ như vì thấy cậu bé phân vân quá lâu nên mới muốn đến giúp một tay.

"Hả?" Mori Ran không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn rất lịch sự tự giới thiệu, "Chào cậu, tớ là Mori Ran...... Ồ, đôi mắt của cậu đẹp quá."

Vừa dứt lời, cô bé liền nhận ra nói như vậy có hơi thất lễ, vội vàng xin lỗi, "Tớ xin lỗi tớ xin lỗi, tớ chỉ là......"

Cậu bé vì câu nói của cô mà hơi mở to hai mắt, "Đôi mắt sao?"

"Đúng vậy, là màu xanh lá rất đẹp," Mori Ran suy nghĩ một lát rồi bổ sung thêm, "Ừm... Có điều nhạt hơn rất nhiều rất nhiều so với màu xanh lá bình thường, đẹp lắm."

Mắt mình vậy mà lại có màu sao, mình cứ tưởng nó cũng là màu trắng chứ.

Asuka Kiri ngẩn người một chút, bởi vì độ sáng của mắt và tóc không chênh lệch là mấy, cậu vẫn luôn cho rằng đôi mắt mình cũng có màu trắng giống như mái tóc.

"Cảm ơn cậu...... Chào các cậu, tớ tên là Asuka Kiri."

Lần đầu tiên phải đối mặt với lời khen ngợi thẳng thắn như vậy từ bạn bè đồng trang lứa, cậu nhất thời không phản ứng kịp, lúng búng nói một tiếng cảm ơn rồi cứng nhắc chuyển chủ đề, nhìn về phía hai người một cái lại hoảng hốt dời tầm mắt đi.

"Cậu Asuka đang phân vân chưa biết chọn hộp bento nào sao?" Mori Ran hỏi.

"A......" Vốn không quen với cách gọi kính ngữ này, Asuka Kiri vì căng thẳng mà phát ra một tiếng cảm thán nhỏ bé, ngay cả giọng nói cũng nhỏ đi rất nhiều, "...... Đúng vậy."

"Ừm......" Cô bé luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác suy nghĩ một lát rồi đưa ra lời khuyên, "Hộp bento thì chất liệu là quan trọng nhất đấy. Mẹ tớ bảo nhựa sau khi quay vi sóng sẽ có mùi, hơn nữa nhỡ đâu lại chứa độc tố. Thủy tinh thì rất dễ vỡ lại còn nặng, không hợp để mang đến trường, bên trong hộp gỗ lại dễ bị ám mùi thức ăn, không tiện rửa sạch. Hộp sắt tương đối tốt hơn."

"Hộp nhựa là phổ biến nhất mà, rõ ràng bản thân cậu cũng dùng đồ nhựa," Kudo Shinichi ở bên cạnh phá đám, "Tớ lại thấy hộp gỗ tốt hơn."

Không biết rằng hộp bento lại có nhiều sự lựa chọn như vậy, Asuka Kiri liền rơi vào phân vân. Cuối cùng, trong cuộc tranh luận về chất liệu hộp bento của hai người, cậu đã chọn chiếc hộp gỗ.

Kudo Shinichi kiễng chân, chọn chiếc hộp bento ở bên phải trong hai chiếc có cùng họa tiết xếp cạnh nhau, đưa cho Asuka Kiri.

Dựa vào độ sáng tối thì không nhìn ra được là màu gì, cậu bé cầm hộp cơm gỗ trên tay lén liếc nhìn kệ hàng một cái, chắc cậu ấy không lấy màu hồng cho mình đâu nhỉ.

"Màu này cực kỳ giống với màu mắt của cậu Asuka luôn này," Mori Ran cảm thán.

"Đây là màu xanh lá trúc nhạt đấy."

Ba người cùng ngoảnh đầu nhìn về phía phát ra giọng nói.

---

Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn đã đọc ~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #f5