Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9

Chiều cao của người thanh niên chắc hẳn phải hơn một mét tám, đem lại cảm giác áp bách không nhỏ đối với một học sinh lớp 5. Tựa hồ cũng hiểu được vấn đề này, vừa nói xong câu đó, anh liền ngồi xổm xuống.

Đuôi mắt anh hơi xếch lên, khóe mắt trong lại sâu sắc sảo, đúng chuẩn một đôi mắt hoa đào. Thế nhưng nó lại không mang đến cảm giác phong lưu như đặc trưng của dáng mắt này, đại khái là do khí chất của anh quá đỗi ôn hòa.

Sự ôn hòa ấy cũng làm mờ đi tuổi tác thật, khiến anh trông trưởng thành hơn so với tuổi của mình một chút.

Kudo Shinichi liếc nhìn giỏ mua hàng bên cạnh anh, bên trong có một hộp tôm bóc vỏ tươi rói, một gói đầy ắp ngô hạt, cà rốt thái lựu và đậu Hà Lan, một hộp xúc xích cỡ nhỏ và một khay trứng gà con con. Cạnh giỏ mua hàng là một thùng sữa ngọt dành cho trẻ em.

Nhớ tới người vừa đứng cùng Asuka Kiri ban nãy chính là anh, Kudo Shinichi đang định mở miệng hỏi thì Mori Ran đã giành trước, "Anh ơi, anh là anh trai của cậu Asuka sao?"

"Đúng vậy," Tsukiyama Asari mỉm cười đáp, "Chào mấy đứa nhé, anh là anh trai của Kiri-chan, Tsukiyama Asari. Hai anh em mới chuyển đến chung cư này dạo gần đây, mấy đứa cũng ở chung cư này sao?"

Mori Ran lắc đầu, "Em ở khu 5 phố Beika ạ."

Kudo Shinichi thì mải mê suy nghĩ về hai người họ: màu mắt và màu tóc hoàn toàn khác nhau, diện mạo khác biệt và ngay cả họ cũng không giống nhau.

Là anh em không cùng huyết thống sao? Nhưng người anh trai này trông còn rất trẻ, ở độ tuổi này chắc hẳn vẫn đang học đại học, thật sự có thể nhận nuôi trẻ con sao? Hay là do bố mẹ nhận nuôi.

"Mấy đứa không ở đây sao," Tsukiyama Asari tỏ vẻ tiếc nuối, "Anh còn tưởng Kiri-chan đã kết bạn mới rồi cơ đấy."

Asuka Kiri khẽ nắm lấy vạt áo anh, lùi lại một bước nhỏ.

"Bọn em là bạn mà," Mori Ran nghiêm túc đáp lời, lại lập tức nhìn sang cậu bé sắp nấp hẳn ra sau lưng người thanh niên, nhỏ nhẹ hỏi, "Cậu Asuka, cho hỏi chúng tớ có thể làm bạn với cậu được không?"

Đứa trẻ bị hỏi cụp mắt xuống, khẽ gật đầu.

"Thật tuyệt quá, vậy hoan nghênh mấy đứa tới tìm Kiri-chan chơi nhé," anh nháy mắt với hai đứa trẻ.

Hơn nữa, trẻ em thường là người dễ dàng cảm nhận được cảm xúc của người khác nhất. Kudo Shinichi và Mori Ran có thể cảm nhận được anh đang thật lòng mời họ, khi trò chuyện với họ cũng không hề có chút mất kiên nhẫn nào.

Bởi vì thường xuyên theo bố đi phá án, từng gặp qua quá nhiều người lớn tồi tệ, Kudo Shinichi rất có thiện cảm với Tsukiyama Asari - một người vừa chân thành lại ôn nhu. Cậu dè dặt gật đầu, còn Mori Ran thì đã bị thu phục hoàn toàn, đỏ mặt đồng ý.

"Để anh đưa hai đứa về nhé," lúc ra ngoài Tsukiyama Asari đề nghị, trời cũng đã tối mịt rồi.

"Không cần đâu ạ," Kudo Shinichi lập tức từ chối. Cậu nhìn sang Mori Ran đang có chút do dự, "Em sẽ bảo vệ cậu ấy."

"Bảo vệ trẻ con là việc người lớn nên làm mà," anh khom lưng nhìn thẳng vào mắt thằng nhóc ông cụ non, cười nói, "Cũng không tính là xa, bây giờ quả thực đã muộn rồi, đưa mấy đứa về tận cửa anh mới yên tâm."

Thế là một người lớn và ba đứa trẻ cùng nhau đi về phía văn phòng thám tử Mori. Tsukiyama Asari dắt tay Asuka Kiri nhưng không chủ động chạm vào hai đứa trẻ kia, hơn nữa còn để Asuka Kiri đứng giữa làm vách ngăn.

Những hành động này rõ ràng làm Kudo Shinichi thả lỏng hơn rất nhiều. Mori Ran và Asuka Kiri thì trò chuyện rôm rả, thực ra phần lớn là một người hỏi một người đáp, Kudo Shinichi thi thoảng lại xen vào vài câu.

Khi biết Asuka Kiri mới chuyển trường đến và học cùng lớp, cả hai đều rất ngạc nhiên.

"Nói vậy là, từ giờ chúng ta là bạn cùng lớp rồi!" Cô bé vui vẻ vỗ tay reo hò. Vẻ ngây thơ hồn nhiên đó khiến Tsukiyama Asari không nhịn được mà nhếch khóe môi. Anh xoa xoa mái tóc trắng mềm mại của Asuka Kiri, cười nói, "Xem ra Kiri-chan rất có duyên với Ran và Shinichi đấy nhỉ."

"Vâng ạ!" Mori Ran vui vẻ gật đầu, Kudo Shinichi cũng mỉm cười, "Từ giờ xin được chỉ giáo nhiều hơn, cậu Asuka."

Vài ngày sau đúng vào dịp cuối tuần, Mori Ran và Kudo Shinichi quả nhiên nhận lời mời tới chơi, đi cùng còn có một cô bé tóc ngắn đeo băng đô. Tsukiyama Asari ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào cô bé hoạt bát lanh lợi này, sau khi nghiêm túc tự giới thiệu với nhau, anh liền vào bếp chuẩn bị chút điểm tâm lót dạ cho bốn đứa trẻ.

"Ran này, anh trai kia đúng là siêu cấp đẹp trai luôn đó," đợi anh vào bếp, Suzuki Sonoko mới sấn lại gần Mori Ran phấn khích thì thầm, hai gò má cô bé ửng hồng, "Lại còn biết làm đồ ngọt nữa chứ, quả thực chính là mẫu người chu đáo dịu dàng được yêu thích nhất hiện nay mà."

"Sonoko!" Vốn không quen với kiểu khen ngợi thẳng thừng như vậy, lại sợ Tsukiyama Asari sẽ nghe thấy, Mori Ran vội vàng ngăn cản.

"Dù sao thì trong mắt cậu cũng chỉ có mỗi Shinichi thôi," Suzuki Sonoko nói, "Anh đẹp trai nhường này thì chỉ có thể để một mình tớ thưởng thức thôi."

Thực ra trong bếp anh đều nghe thấy hết.

'Trẻ con bây giờ trưởng thành sớm thật đấy,' Tsukiyama Asari đang chuẩn bị nguyên liệu làm bánh quy, vừa tám chuyện với hệ thống trong đầu.

【Thật sự là rất trưởng thành, đặc biệt là hai đứa bé kia, bầu không khí nhìn thế nào cũng thấy không bình thường.】

'Dù sao thì cũng là thanh mai trúc mã mà.'

【Nhiều thanh mai trúc mã thật đấy, cậu xem bên Kasugakawa cũng có hai đôi rồi, quy tắc của thế giới này là thích thanh mai trúc mã sao?】

'Quy tắc thế giới gì chứ, thế giới của thanh mai trúc mã à.'

Tsukiyama Asari châm chọc nói.

【Mỗi thế giới có quy tắc khác nhau mà, trước đây tôi từng xem tư liệu về quy tắc thế giới kiểu "đáng yêu muốn xỉu" nữa cơ.】

'Hả?'

【Chính là những nhân vật có khí vận trong thế giới đó nếu tỏ ra đáng yêu, tẩy trắng hình tượng xấu xa trước đó thì cuối cùng đều sẽ chết.】

'Đó là thế giới quái quỷ gì vậy, thế giới rải đầy dao găm à?'

Anh khuấy đều phần bơ trong tay, ló đầu ra nhìn phòng ngoài một cái.

Vì phát hiện Kudo Shinichi có vẻ trưởng thành hơn những đứa trẻ bình thường, Tsukiyama Asari đắn đo mất mấy ngày, cuối cùng quyết định chọn chặn sách làm trò chơi hôm nay. Anh cũng chọn những họa tiết mà cả bé trai và bé gái đều thích. Công việc thủ công tinh xảo này sẽ không làm Kudo Shinichi cảm thấy trẻ con, mà những họa tiết xinh xắn lại có thể thu hút sự hứng thú của các bé gái.

Hơn nữa, để hoàn thành cái chặn sách này cần phải phân công hợp tác, tính tương tác giữa những đứa trẻ sẽ không hề tệ.

Quả nhiên, hiện tại bốn củ khoai tây nhỏ đều đang ngồi nghiêm túc trước bàn, trước mặt mỗi đứa là một đống linh kiện nhỏ. Kudo Shinichi đang cầm bản vẽ nghiên cứu, trông vô cùng chăm chú.

Tsukiyama Asari nướng xong mẻ bánh quy đầu tiên liền nhân lúc còn nóng bưng ra, còn rót cho mỗi đứa một ly nước hoa quả mát lạnh, "Nghỉ tay một lát đi mấy đứa, cứ ghép cái này mãi không tốt cho mắt đâu."

"Cảm ơn anh Asari ——" Suzuki Sonoko là người cảm ơn nhanh nhất, giọng cũng to nhất. Cô bé cầm một chiếc bánh quy lên cắn một miếng, nháy mắt đã bị hương vị bơ béo ngậy và độ giòn xốp chinh phục, "Ngon quá đi mất!"

"Đúng thật này!" Đôi mắt to tròn màu xanh nước biển của Mori Ran sáng rực lên.

Kudo Shinichi cũng lấy một chiếc bánh quy.

Độ ẩm này... Cậu khựng lại một nhịp. Có thể cảm nhận được bánh vừa nướng xong, nhưng lại ở mức độ vừa vặn có thể cho thẳng vào miệng, rõ ràng là người kia sợ làm bỏng bọn họ nên đã cố ý để nguội bớt rồi mới mang ra.

Thật là chu đáo.

Cậu vừa nhai bánh quy vừa ngẩng đầu lên, thấy Tsukiyama Asari sau khi cảm ơn lời khen của các cô bé liền đưa tay xoa nhẹ tóc Asuka Kiri, nhỏ giọng hỏi han, "Mắt có khó chịu không em?"

Kudo Shinichi chợt nhận ra, đôi mắt của người mắc chứng mù màu yếu ớt hơn người bình thường rất nhiều.

Asuka Kiri lắc đầu. Tsukiyama Asari cũng có thể thông qua thẻ nhân vật mà cảm nhận được mắt của cậu bé thực sự không có chút khó chịu nào. Lạ thật đấy, lẽ nào bệnh mù màu của Asuka Kiri không phải do nguyên nhân di truyền?

Tầm mắt anh dừng lại ngắn ngủi trên mái tóc trắng hiếm thấy và đôi đồng tử màu nhạt của đối phương.

---

Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn đã đọc ~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #f5