Chương 4
"Người tiếp theo! Furuya!"
"Có!" Bị gọi đến tên, Furuya Rei đeo mặt nạ bảo hộ lên, đứng dậy chuẩn bị.
"Lớp trưởng Date đã thắng mười trận liên tiếp rồi đấy," Kasugakawa Hiirago thay đổi vài tư thế, đánh giá Date Wataru đang đứng điều chỉnh nhịp thở nghỉ ngơi, "Cái thân hình cơ bắp kia rốt cuộc làm thế nào mà luyện ra được vậy."
"Trận này đáng xem đây," Matsuda Jinpei chuyển dời sự chú ý vào giữa sân.
Hagiwara Kenji cũng nổi hứng thú, "Tuy rằng thành tích học tập của Furuya cao hơn, nhưng chuyện này thì chưa nói trước được đâu."
Nghe vậy, Matsuda Jinpei khum hai tay lại đặt bên miệng hét lớn, "Lên đi, Zero! Đừng có để thua tên có cuộc sống viên mãn đó nhé!"
"Tớ nhớ rõ vừa rồi có người nói chẳng có hứng thú gì với bạn gái cơ mà," sao bây giờ lại tích cực thế cơ chứ, Kasugakawa Hiirago lên tiếng phá đám. Hagiwara Kenji cũng hùa theo phụ họa, "Quả nhiên cậu vẫn để bụng chuyện này."
"Này, bớt đi. Có muốn đánh cược một ván không?"
"Tớ cũng muốn cược!" Kasugakawa Hiirago giơ tay, "Tớ cược bằng sữa sô-cô-la ở căng tin là lớp trưởng sẽ thắng trận thứ mười một liên tiếp!"
"Cậu thật sự rất thích sữa sô-cô-la đấy, vậy tớ sẽ cược bằng bánh mì yakisoba ở căng tin là Zero thắng!"
"Tớ cược bằng bánh mì dưa lưới cho lớp trưởng!"
Thấy hai người đều cược cho lớp trưởng, Matsuda Jinpei lộ vẻ mặt như thể các cậu bị lừa rồi, "Thực ra thì, lớp trưởng đã bị thương ở đầu gối lúc thi đấu với tớ, Zero không thể nào không phát hiện ra."
"Này, Jinpei tớ nói cậu nghe," Kasugakawa Hiirago sấn lại gần, nhướng mày, "Có phải cậu thích Zero không đấy?"
"Cậu nói cái gì cơ?!"
Matsuda Jinpei đỏ mặt đang định phản bác, lại bị tiếng reo hò của Hagiwara Kenji cắt ngang.
"Bánh mì yakisoba tới tay rồi!"
"Ồ ồ ồ còn cả sữa sô-cô-la của tớ nữa!" Kasugakawa Hiirago nhanh chóng buông tha cho chủ đề vừa rồi, nhưng ngay sau đó cậu liền ngừng reo hò.
Này này, bầu không khí này là chuyện gì vậy.
"Zero!?" Morofushi Hiromitsu trở nên căng thẳng. Lúc Furuya Rei ngã xuống đất là mặt đập xuống trước, tuy rằng có đeo mặt nạ bảo hộ, nhưng cậu ấy vẫn có chút lo lắng.
[ "Tuy rằng yêu cầu là phải trấn áp đối phương với điều kiện không làm đối phương bị thương, nhưng tiền đề là cậu phải làm được chuyện đó đã," Date Wataru cầm lấy chiếc mặt nạ bảo hộ, "Tớ thực sự thất vọng về cậu đấy, Furuya."
Furuya Rei ngẩn người.
"Tại sao không tấn công vào đầu gối của tớ? Tại sao lại do dự? Nếu đây là hiện trường thực sự, cậu sẽ bị thương nặng, còn kẻ tình nghi sẽ tẩu thoát. Không được đồng tình với những tên tội phạm cùng hung cực ác, nếu để hắn nhìn ra sự yếu mềm của cậu, hắn sẽ từng bước ép sát. Chờ đợi cậu, sẽ chỉ là kết cục tồi tệ nhất giống như ông già nhà tớ mà thôi."
"Nếu cậu không trở nên mạnh mẽ hơn bất kỳ ai, thì cậu sẽ không có cách nào thực thi được chính nghĩa!!"
Date Wataru nói xong, quay sang nhìn những người khác, tựa hồ có chút khó hiểu trước sự trầm mặc của bọn họ.
"Sao vậy? Tớ nói sai gì à?" ]
Kasugakawa Hiirago mím chặt môi.
Ban đêm.
Thể lực rốt cuộc cũng tăng lên tới mức sau khi chạy bộ buổi tối xong vẫn còn dư dả thời gian tới căng tin mua đồ. Kasugakawa Hiirago đi về phía góc khuất ít người qua lại dưới ký túc xá, xé mở hộp sữa sô-cô-la lạnh trên tay rồi dốc vào miệng.
Vị sô-cô-la lan tỏa trong khoang miệng, suy nghĩ của cậu lại phiêu dạt ra xa, nhớ tới thần sắc kích động của Morofushi Hiromitsu và những lời Date Wataru nói ban ngày.
Những người bạn thân của cậu dường như đều có những vấn đề khó lòng giải quyết.
Từ chuyện Morofushi Hiromitsu lén lút truy tra, phản ứng với hình xăm, mối quan hệ giữa Date Wataru và bố cậu ấy biểu hiện ra ngoài, sự chán ghét của Matsuda Jinpei đối với cảnh sát, còn có rất nhiều rất nhiều chuyện khác nữa của Hagiwara Kenji, Furuya Rei mà Kasugakawa Hiirago có thể nhận ra được.
Dù nói thế nào đi chăng nữa, năm cái tên tứ chi phát triển, đầu óc thì... tuy rằng không thông minh bằng cậu nhưng miễn cưỡng cũng coi như là những tên ngốc lợi hại đó đều là bạn tốt của cậu, đương nhiên cậu sẽ muốn giúp bạn tốt của mình tháo gỡ khúc mắc.
Kasugakawa Hiirago tự xưng là người có bộ não đứng top nghĩ thầm. Có điều ký túc xá là phòng đơn, lại toàn là một đám đàn ông con trai với nhau, cũng chẳng thể làm ra ba cái trò tâm sự đêm khuya được, chuyện này vẫn cần phải tìm cơ hội.
Cậu nghĩ ngợi một lát, đột nhiên nhớ lại một vài ký ức từ rất lâu về trước. Nói đúng ra những ký ức đó cũng không phải của 'chính cậu', mà là bối cảnh câu chuyện do 'chính cậu' viết ra cho nhân vật Kasugakawa Hiirago này.
Nhưng nếu cậu đã trở thành Kasugakawa Hiirago, thì bối cảnh câu chuyện kia liền trở thành cuộc đời của cậu, chân thực đến mức thi thoảng đột nhiên xuất hiện trong những giấc mộng lúc nửa đêm, khiến cậu mất ngủ cả đêm.
Những lần đóng vai nhân vật trước đây dường như đều không chân thực như thế này... Đây đại khái cũng là sự điều chỉnh mà hệ thống tạo ra để thẻ nhân vật có thể trở thành con người thực sự sau khi nhiệm vụ hoàn thành.
Vì thế cậu nhìn thấy một vài bóng hình xẹt qua xẹt lại, cuối cùng dừng hình ở một người đàn ông. Anh ta có dáng người vạm vỡ mà chiếc áo khoác dày cũng không giấu đi được, trong miệng ngậm một điếu thuốc, lúc nhìn sang tuy không có biểu tình gì, nhưng sâu trong đáy mắt lại ánh lên tia sáng chớp động.
Đó là ánh mắt khi nhìn về phía người nhà.
Kasugakawa Hiirago ngửi thấy mùi khói thuốc, quyện lẫn với mùi thuốc súng và mùi rỉ sét. Thuốc lá hút ngon đến thế cơ à, cậu nghĩ thầm, rồi lấy bao thuốc mua tiện tay trong túi ra, ngậm một điếu vào miệng, học theo dáng vẻ của người kia châm lửa.
Khoảnh khắc vừa hít vào cậu liền bị sặc khói thuốc ho sặc sụa mà nhả ra, vội vàng dốc mạnh sữa sô-cô-la vào miệng.
Cái thứ gì thế này?
Bởi vì hút một ngụm thuốc lá liền ho ra cả nước mắt thật sự có hơi mất mặt, lần này cậu học thông minh hơn, hơi tiếp theo rít thật cẩn thận, rốt cuộc cũng không bị sặc nữa. Có điều cũng chẳng thưởng thức ra mùi vị này ngon ở chỗ nào, cậu dứt khoát dập tắt rồi ném vào thùng rác cách đó không xa.
"Cho tớ một điếu với."
Kasugakawa Hiirago sợ hãi giật nảy mình, cậu suýt chút nữa cho rằng bản thân bị huấn luyện viên tóm được rồi. Ở trường cảnh sát mà hút thuốc thì cậu lường trước là sẽ phải dọn dẹp vệ sinh công cộng cả tháng trời.
Cậu ngoảnh đầu nhìn lại, thấy bóng dáng Date Wataru ẩn trong bóng tối mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu mở bao thuốc rút ra một điếu, cùng với bật lửa đưa qua, "Là cậu à lớp trưởng, làm tớ sợ muốn chết."
Tiếng bật lửa rất nhỏ vang lên, ánh lửa soi sáng hơn nửa góc mặt của Date Wataru. Cậu ấy ngậm điếu thuốc vào miệng châm lửa, động tác thuần thục rít một hơi.
"Lớp trưởng biết hút thuốc hả?" Kasugakawa Hiirago cảm thấy có chút mới mẻ.
"Học lúc học cấp ba ấy mà," bởi vì đang ngậm thuốc lá, giọng nói của Date Wataru có chút mập mờ, "Nam sinh ở độ tuổi đó không phải đều cảm thấy hút thuốc rất ngầu sao?"
Không ngờ lớp trưởng cũng có những năm tháng ngây ngô như vậy.
Có điều... Đôi mắt màu kẹo cam của Kasugakawa Hiirago giấu đi sắc màu ngọt ngào trong bóng tối, trở nên trong veo như pha lê, "Lớp trưởng đang phiền lòng chuyện gì sao?"
Người bị chọc trúng tâm tư phát ra một tiếng thở hắt nhẹ, ngón tay kẹp điếu thuốc khẽ búng gạt tàn thuốc rơi xuống bên cạnh.
"Lớp trưởng cảm thấy ban ngày mình nói với Zero hơi quá đáng, đang hối hận đúng không?"
Cậu cười nói, hào sảng vỗ lên vai Date Wataru, "Theo tớ thấy, Zero không phải là người sẽ vì chuyện này mà tức giận đâu."
"Tuy nhiên... Nếu cậu bận tâm thì..."
Kasugakawa Hiirago nhìn thấy người đang đút tay túi quần đi tới cách đó không xa, bật cười ấn chặt bả vai Date Wataru, xoay cậu ấy về hướng bên kia, hai tay dùng sức đẩy ra ngoài, "Phải nói chuyện cho tử tế đấy nhé."
"Hả?"
Date Wataru bị đẩy lảo đảo vài bước về phía trước, vừa vặn đụng phải Furuya Rei đang chuẩn bị đến căng tin mua kem đánh răng.
"Lớp trưởng Date?" Bị đụng khiến phải lùi lại một bước, trong mắt Furuya Rei xẹt qua vẻ ngạc nhiên.
"Cái tên nhóc Hiirago kia..." Date Wataru quay đầu nhìn lại một lần nữa, người vừa đẩy cậu ấy đã không còn bóng dáng. Cậu ấy không nhịn được nhiễm ý cười, nhớ lại câu nói ban nãy.
'Nếu bận tâm thì, phải nói chuyện cho tử tế đấy nhé.'
"Furuya," Cậu ấy bước tới sóng vai cùng Furuya Rei, nghiêm túc nói, "Ban ngày ở võ đường thật sự xin lỗi nhé, tớ đã nói hơi quá lời."
......
"A a! Tớ nhớ ra rồi!"
Vừa mới bước vào cửa tiệm, Kasugakawa Hiirago đã bị tiếng la quen thuộc làm cho hoảng hồn, suýt chút nữa bị bậc thềm trước cửa vấp ngã, "Sao các cậu cũng ở đây vậy?"
"Tớ còn chưa hỏi cậu đâu," Matsuda Jinpei cạn lời nói, "Cậu đến đây làm gì thế, tớ nhớ rõ Hiirago cậu đâu có hứng thú gì với xe máy."
"Tớ tới..." Nhìn thấy Morofushi Hiromitsu ở phía sau hai người họ, cậu liền nuốt những lời định nói vào bụng.
Vốn dĩ nghĩ đến dáng vẻ hôm nay của Hiromitsu, cậu dứt khoát tới cửa hàng xe máy hỏi thăm về người có hình xăm kia một chút, sau khi xác định được mục tiêu thì cũng thuận tiện bề điều tra, ai mà ngờ ba người này cũng ở đây.
Đối mặt với Morofushi Hiromitsu, Kasugakawa Hiirago đương nhiên không thể nói ra chuyện mình định tới giúp cậu ấy tìm người, nhưng Hagiwara Kenji chỉ nhìn lướt qua đã nhìn thấu sự bối rối của cậu. Cậu ấm đào hoa bước tới mấy bước khoác tay lên cổ cậu, "Không cần nói tớ cũng biết, cậu tới hỏi chuyện về gã có hình xăm kia đúng không?"
Cậu vốn định phản bác, ai ngờ vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt của Morofushi Hiromitsu. Nhìn vào đôi mắt mèo màu xanh lam của đối phương, lời phản bác hoàn toàn không thể thốt nên lời. Kasugakawa Hiirago chật vật quay đi né tránh ánh nhìn, hàm hồ lên tiếng, "Ừm... Đúng thì sao chứ, các cậu chẳng phải cũng đang điều tra à?"
"Thấy chưa Morofushi, tớ đã bảo tên tsundere chết tiệt Hiirago này sẽ lén lút giúp đỡ mà," Hagiwara Kenji sau khi có được đáp án vừa ý liền lập tức hô lên với Morofushi Hiromitsu, "Cái tên này chính là khẩu thị tâm phi."
"Được rồi được rồi, lúc nãy cậu nói nhớ ra chuyện gì cơ?"
Kasugakawa Hiirago vội vàng chuyển đề tài, cậu không nhịn được liếc nhìn sang bên cạnh, chạm mắt với Morofushi Hiromitsu vẫn luôn chăm chú nhìn mình, Morofushi Hiromitsu hướng về phía cậu mỉm cười.
"À......" Hagiwara Kenji nhớ lại và nói, "Lúc ấy tớ liền nhớ ra dường như hồi nhỏ mình đã từng chứng kiến chuyện như vậy rồi, một ông chú trông rất giống lớp trưởng bị đám người có vẻ là xã hội đen đánh đập ở cửa hàng tiện lợi. Người đó chính là bố của lớp trưởng nhỉ."
Vẻ mặt Matsuda Jinpei trở nên nghiêm túc, "Chuyện này, cậu kể lại cặn kẽ hơn một chút đi!"
Bốn người đi về phía ngoài cửa tiệm. Trên đường đi Hagiwara Kenji nhớ lại, kể tường tận những chuyện mình từng nhìn thấy cho mấy người họ nghe.
[ "Đúng là......" Bầu không khí hiếm khi trở nên nặng nề như vậy, "Nếu đã từng xảy ra chuyện như thế, lớp trưởng Date có cảm thấy bố cậu ấy là kẻ hèn nhát thì cũng chẳng có gì lạ."
Nghe xong lời của Matsuda Jinpei, Hagiwara Kenji khẽ gật đầu, "Đúng vậy, rốt cuộc thì một cảnh sát đương nhiệm lại đi quỳ gối trước tội phạm mà."
"Tâm trạng của lớp trưởng không phải là tớ không thể hiểu được. Lúc ông già nhà tớ bị bắt nhầm vì nghi ngờ là hung thủ, đi đâu cũng có người nói tớ là con trai của kẻ giết người, suýt chút nữa đã khiến tớ ghét bỏ ông ấy." ]
Kasugakawa Hiirago không động thanh sắc nhìn về phía Matsuda Jinpei. Trong ánh mắt người kia lại không hề mang bất cứ cảm xúc tiêu cực nào, đến nỗi thanh mai trúc mã của cậu ta là Hagiwara Kenji cũng chẳng thèm kiêng dè chủ đề này.
Xem ra cái tên này......
[ "Có điều lúc ấy có những người ở phòng tập quyền anh vẫn luôn cổ vũ tớ, bảo tớ phải tin tưởng ông già, đợi ông ấy trở về. Nhờ vậy tớ mới không trở nên suy sụp tinh thần." ]
Không hiểu sao, cứ tưởng tượng ra viễn cảnh một đám tráng hán cơ bắp vây quanh cậu nhóc Matsuda Jinpei nhỏ bé xoa đầu, Kasugakawa Hiirago lại không nhịn được khẽ bật cười.
Thật tốt quá.
---
Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn đã đọc ~
Nội dung trong ngoặc [] có trích dẫn lời thoại nguyên tác từ bộ truyện tranh phần Trường cảnh sát.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro