Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3

"Được rồi, chuyện của ba anh bên kia không cần phải bận tâm."......"Có rất nhiều người thú vị, hoàn toàn không hề nhàm chán...... Còn có một cậu nhóc nhỏ tuổi hơn tất cả chúng ta, bởi vì thi viết rất xuất sắc nên được phá cách nhận vào, nhưng lén lút lại rất nỗ lực." "Lần sau anh sẽ giới thiệu bọn họ cho em nhé, Natalie."...... Lớp trưởng Date?

Mơ hồ nghe thấy giọng nói quen thuộc, Kasugakawa Hiirago nhìn về phía khúc ngoặt.

Tuy rằng buổi sáng đã cùng đám ngốc kia chịu phạt chạy ba vòng, nhưng dù nói thế nào thì việc rèn luyện buổi tối cũng không thể vì thế mà hủy bỏ. Bởi vì điểm thể năng thảm hại của bản thân, cậu vẫn lê cơ thể bủn rủn đến sân huấn luyện của trường cảnh sát để chạy bộ buổi tối như thường lệ. Có điều, do lượng tiêu hao ngày hôm nay quá lớn, mấy vòng chạy này lại đặc biệt gian nan, kết thúc chậm hơn ngày thường hai mươi phút, dẫn đến việc hiện tại mới tắm rửa xong, canh đúng sát giờ tắt đèn để về ký túc xá.
Không ngờ lại gặp được lớp trưởng Date đang gọi điện thoại.

Trường cảnh sát nghiêm khắc hơn các trường đại học khác rất nhiều, khi huấn luyện không được phép sử dụng điện thoại di động, cho nên dưới ký túc xá có bố trí bốt điện thoại công cộng, có thể quẹt thẻ thân phận để gọi điện... Mặc dù thông thường mọi người đều sẽ lén giấu điện thoại di động.

Kasugakawa Hiirago trùm một chiếc khăn bông trên đầu, mái tóc hơi xoăn vểnh lên ướt sũng. Cậu chuẩn bị tranh thủ từng giây trong năm phút cuối cùng trước khi tắt đèn, dùng máy sấy ngoài hành lang để sấy khô tóc.

Tuy rằng bọn họ từng nhất trí nghi ngờ việc ký túc xá nam trường cảnh sát có máy sấy là chuyện rất không bình thường, nhưng đến thời khắc mấu chốt, loại máy sấy công suất lớn này thật sự rất hữu dụng.

Máy sấy nằm ngay cạnh bốt điện thoại công cộng. Lúc cậu đi tới cũng không cố tình giấu tiếng bước chân, Date Wataru rất nhanh liền chú ý tới có người đến. Cậu ấy theo bản năng hạ thấp giọng, đến khi nhìn rõ người tới mới nâng cao giọng lên lại, vội vàng nói vài câu rồi cúp máy.

"Lớp trưởng, không phải là đang gọi điện thoại với bạn gái đấy chứ," Kasugakawa Hiirago thuận miệng nói. Ai ngờ người bị trêu chọc lại đỏ mặt. Date Wataru ngày thường là người trưởng thành nhất, bất kể là tâm lý hay diện mạo. Dù nội tâm rất tinh tế nhưng thường ngày cậu ấy toàn mang dáng vẻ xuề xòa, là người duy nhất trong số bọn họ không tạo kiểu tóc, cực kỳ giống kiểu ngốc nghếch cơ bắp trong truyện tranh. Hiện tại lộ ra vẻ mặt này đúng là hiếm thấy thật đấy.

Cậu nhanh chóng móc điện thoại ra ấn nút chụp ảnh, "Ồ ồ, bức ảnh hiếm hoi lớp trưởng đỏ mặt, tấm này tuyệt đối là thẻ SSR!"

"Cái tên nhóc nhà cậu!" Date Wataru liếc nhìn thời gian trên đồng hồ và mái tóc ướt sũng của Kasugakawa Hiirago. Bàn tay vốn định hướng tới chiếc điện thoại liền đổi hướng, ấn lên chiếc khăn bông mềm mại trên đầu cậu, tay kia gỡ máy sấy xuống, chĩa thẳng vào thổi tung tóe, "Lại đi chạy bộ buổi tối sao, sao hôm nay về muộn thế?"

"Lớp trưởng ——" Kasugakawa Hiirago ngẩn người, vung vẩy giãy giụa vài cái rồi giật lấy chiếc khăn bông, "Tớ đâu phải trẻ con mà cần người khác sấy tóc hộ, với lại cậu cũng dùng sức mạnh quá rồi đấy, da đầu tớ sắp bị xoa tróc ra luôn rồi."

"Ha ha, xin lỗi xin lỗi."

Tuy lượng tóc của cậu nhiều, nhưng cũng không dài, năm phút đồng hồ đã đủ làm khô rồi.

Kasugakawa Hiirago vò vò tóc, vắt khăn bông lên cổ, cùng Date Wataru bước về phía ký túc xá.

"Lớp trưởng, sao cậu không dùng điện thoại di động để gọi, tớ nhớ rõ là cậu có mang theo mà."

"Điện thoại hết pin rồi," Date Wataru đưa tay gãi gãi đầu.

"A," Kasugakawa Hiirago nghe vậy vỗ vỗ đầu mình, "Quên mất dây sạc của lớp trưởng đêm qua bị đứt rồi."

Ngày hôm qua hai cái tên Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji trèo tường ra ngoài, mua mấy thùng mì ly và đồ uống có ga ở siêu thị trước cổng. Sáu người đợi sau khi tắt đèn liền chiếm dụng phòng ký túc xá của Date Wataru để ăn khuya, kết quả đùa nghịch hăng quá nên không cẩn thận làm đứt luôn dây sạc của Date Wataru.

Quả nhiên vẫn muốn cạn lời, phải là loại dã nhân nào mới có thể tay không giật đứt cả dây sạc cơ chứ?
Cậu không nhịn được bĩu môi. Lớp trưởng thì không nói làm gì, thân hình tráng kiện là điều mắt thường cũng thấy được, Jinpei đứng trước mặt cậu ấy trông cũng trở nên nhỏ bé. Thế nhưng bốn người còn lại nhìn qua tuy không tính là gầy, vóc dáng lại cân đối, ai mà ngờ bất kể là sức bật hay sức lực đều mạnh đến mức dọa người.

Chắc hẳn biểu cảm trên mặt cậu quá rõ ràng, Date Wataru vốn đang tùy ý tán gẫu chuyện ban ngày không nhịn được phải mở lời dò hỏi. Cậu dứt khoát nói thẳng ra, vì thế toàn bộ hành lang liền vang vọng tiếng cười lớn của Date Wataru.

"Hiirago cũng rất lợi hại mà, hiện tại đã thường xuyên được mời đi cố vấn án kiện rồi," Hai người vừa vặn đi đến cửa phòng ký túc xá của Kasugakawa Hiirago, Date Wataru vươn tay vò rối mái tóc cậu vừa mới sấy khô, "Từ lâu tớ đã muốn biết tóc xoăn sờ vào sẽ có cảm giác gì rồi, chứ vuốt đầu Matsuda thì cậu ta khẳng định sẽ xù lông lên mất."

"Cho nên cậu liền tìm tớ làm người thay thế đúng không?" Kasugakawa Hiirago không nhịn được lộ ra đôi mắt hình bán nguyệt. Cậu mở cửa phòng ký túc xá, đột nhiên có cảm giác giống như bạn gái đi chơi đêm được bạn trai đưa về tận cửa. Bởi vì viễn cảnh này quá mức rùng rợn, cậu phải dùng sức lắc lắc đầu mới ném được cái suy nghĩ đó ra ngoài, "Ngủ ngon, lớp trưởng."

"Ngủ ngon."

Kasugakawa Hiirago nằm trên giường, gửi bức ảnh SSR mà Date Wataru sớm đã quên mất vào trong nhóm sáu người. Người không có điện thoại để dùng là Date Wataru hoàn toàn không biết bản thân đang bị lôi ra cười nhạo mấy vòng trong nhóm.

Cơ mà... Cậu nhớ lại vẻ mặt của Date Wataru lúc gọi điện thoại.

Thật đúng là dịu dàng nhỉ...

Không hề dịu dàng chút nào có được không!

Kasugakawa Hiirago - người vừa bị quật ngã xuống sàn - bò dậy đi xuống sân. Lúc ngồi xuống cạnh Morofushi Hiromitsu cậu vẫn không quên tháo mặt nạ bảo hộ ra, "Tớ vậy mà vẫn còn sống sao, cứ tưởng là chết chắc rồi chứ."

"Lớp trưởng cũng quá mạnh rồi," Matsuda Jinpei chống đầu nhìn lên võ đài. Trong lúc cậu ta nói chuyện, Date Wataru đã đánh bại thêm một người bạn học tiếp theo, hiện đang đứng ở giữa sân thở dốc điều chỉnh nhịp thở.

Nhìn người bạn học bị đánh trúng vào sườn, Morofushi Hiromitsu đồng cảm như bản thân cũng bị đánh trúng mà ôm lấy mạn sườn, lầm bầm nói, "Đau quá..."

"Lúc nãy tớ còn tưởng cái mặt nạ sắp nát bét luôn rồi," Hagiwara Kenji vuốt cằm cảm thán.

"Nếu thi luật học, xã hội học hay tâm lý học tớ nhất định sẽ thắng," Kasugakawa Hiirago đầy oán niệm nói, nhưng trên mặt lại không giấu được ý cười. Matsuda Jinpei tiếp lời, "Nếu chỉ là đánh tay đôi, tớ đây cũng tuyệt đối sẽ không thua."

"Nếu thi tán gái với lái xe thì tớ cũng sẽ không thua đâu."

"Rồi rồi ——" Nghe vậy, Kasugakawa Hiirago nhướng một bên mày, "Bạn học Matsuda thích đánh lộn và cậu ấm ăn chơi Hagiwara."

Nắm đấm của hai người bị trêu chọc còn chưa kịp vung lên, liền nghe thấy Morofushi Hiromitsu dò hỏi: "Cơ mà, lớp trưởng cậu ấy có bạn gái rồi đấy."

Đáng ghét, thua rồi.

Ba người vừa chịu cảnh lép vế nhìn nhau mấy lần, không nhịn được mà cười ha hả. Các bạn học xung quanh đều nhìn về phía này, Morofushi Hiromitsu vội vàng đè ba người xuống, "Nói nhỏ thôi, lão quỷ đang nhìn qua đây kìa."

"Xin lỗi xin lỗi," Có lẽ bạn bè chính là có cái ma lực này, chỉ cần nhìn nhau thôi cũng có thể khoác vai cười ồ lên một trận. Kasugakawa Hiirago lau đi giọt nước mắt đọng nơi khóe mắt, "Vẻ mặt nghẹn họng của Hagiwara thực sự rất buồn cười, đúng không, rõ ràng nhân duyên với phái nữ siêu tốt nhưng lại không có bạn gái - cậu ấm ăn chơi."

"Đó là vì tớ còn chưa chuẩn bị kỹ càng để tìm bạn gái thôi, rõ ràng vẻ mặt của Jinpei buồn cười hơn mà đúng không?" Chàng công tử đào hoa bèn chuyển hỏa lực sang Matsuda Jinpei vừa mới dứt tiếng cười ở bên cạnh, "Hiếm khi Jinpei lộ ra vẻ mặt như vậy."

"Hả? Sao tớ lại phải nghẹn họng vì chuyện này chứ, tớ vốn chẳng có hứng thú gì với bạn gái cả," Người vừa bị nhắc tên nhặt chiếc mặt nạ tùy tiện đặt dưới đất lên ôm vào ngực, "Này, cuối tuần có muốn đi đâu chơi không, cùng nhau gột rửa xui xẻo một chút?"

"Nếu không phải đến cửa hàng dụng cụ, mà là đến cửa hàng ô tô với cửa hàng xe máy thì tớ không có ý kiến gì."

"Vậy tớ cũng đi cùng đi," Morofushi Hiromitsu hùa theo, tầm mắt từ trên người hai bọn họ chuyển hướng sang Kasugakawa Hiirago bên cạnh, "Hiirago thì sao, có muốn đi cùng không?"

"Ừm... Cuối tuần chắc là tớ sẽ đi trung tâm thương mại với lớp trưởng để mua sạc điện thoại và một vài nhu yếu phẩm khác," Ngữ khí của Kasugakawa Hiirago nghe không có vẻ gì là nuối tiếc, cậu buông lời châm chọc, "Hiromitsu, cậu nghĩ kỹ rồi chứ, thật sự muốn đi chung với hai cái tên này sao, cẩn thận kẻo lại ngồi lỳ ở cửa hàng dụng cụ hay cửa hàng xe cộ cả ngày đấy nhé."

"Làm gì có chuyện đó," Hagiwara Kenji nói chẳng có chút tự tin nào, "Với lại, dụng cụ và xe cộ chính là sự lãng mạn của đàn ông! Nếu là Morofushi và Hiirago cùng đi, có khi mới là dính chặt trong tiệm sách cả ngày ấy chứ."

"Làm... Làm gì có chuyện đó," Lúc này lại đến phiên cậu ấy phản bác lại bằng giọng điệu không tự tin.

"Mặc kệ, cuối tuần Morofushi là của hai bọn tớ," Matsuda Jinpei nắm tay trái lại, dùng ngón cái chỉ về phía mình, "Sẽ cùng bọn tớ đến cửa hàng xe máy. Nhưng mà nhắc tới chuyện này, trước đây tớ từng nhìn thấy một gã đàn ông có hình xăm kỳ lạ trong tiệm."

"Hình xăm?"

"Đúng vậy, cái loại ly có đế ấy...... Gọi là ly chân dài (ly rượu vang) phải không nhỉ? Đại khái là hình xăm kiểu vậy."

Vốn đang cười tươi xem mấy người đấu võ mồm, sắc mặt Morofushi Hiromitsu đột biến, cậu luống cuống nhào tới đè chặt lấy bả vai của Matsuda Jinpei, hô hấp dồn dập, "Gã đàn ông đó có dáng vẻ thế nào? Ở đâu, tên là gì?!"

Vì bị Morofushi Hiromitsu bất ngờ tiếp cận làm cho hoảng sợ, giọng nói của Matsuda Jinpei theo bản năng đề cao, "Làm sao mà tớ biết được chứ!"

Ngay sau đó, cậu nhìn thấy thần thái dị thường của Morofushi Hiromitsu, lần nữa mở miệng giọng nói đã nhỏ đi nhiều, mang theo chút hương vị trấn an, "Nếu có hứng thú với hình xăm thì buổi tối cùng đến cửa hàng xe máy xem sao? Hắn ta chắc là khách quen, hỏi nhân viên cửa tiệm một chút có lẽ sẽ biết."

"Ừm......" Dường như ý thức được cảm xúc của mình quá khích, Morofushi Hiromitsu buông tay đang ấn trên vai đối phương ra, ngồi lại chỗ cũ khẽ giọng nói, "Xin lỗi."

"Đồ ngốc này, có gì đâu mà phải xin lỗi," Kasugakawa Hiirago cười nói, "So với Jinpei uống phải nước khổ qua ngày hôm qua thì còn dịu dàng chán."

"Nếu bận tâm thì cùng đi thôi," Hagiwara Kenji cũng lên tiếng. Matsuda Jinpei vốn đang lầm bầm 'hôm qua là tại ai chứ' cũng quay đầu nhìn về phía cậu ấy, vẻ mặt nghiêm túc.

"Được," Morofushi Hiromitsu một lần nữa nở nụ cười.

---

Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn đã đọc ~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #f5