Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

"Cần giúp một tay không?"

Trong mắt thiếu niên đứng dưới bóng cây xẹt qua một tia mờ mịt, cậu ngơ ngác nhìn về phía trước, lại bất chợt đâm sầm vào đôi mắt mèo màu xanh lam hơi xếch lên.

"Chào cậu, tớ là Morofushi Hiromitsu," Người tới mang theo nụ cười ôn hòa nhàn nhạt, cậu ấy cùng với thiếu niên da đen tóc vàng phía sau đều không mang theo hành lý, hẳn là đã báo danh xong và cất hành lý vào ký túc xá rồi. "Bởi vì thấy cậu cứ đứng yên ở đây mãi."

... Hơn nữa sắc mặt cũng không tốt lắm.

Kasugakawa Hiirago cũng không ý thức được rằng, vì nhớ lại những chuyện trước đó nên hàng lông mày vô thức nhíu chặt, hơn nữa vì thời tiết oi bức mà những giọt mồ hôi lớn lăn dài, cộng thêm vẻ ngoài không mang tính công kích, nhìn qua rất giống như cơ thể đang không khỏe.

Giao diện hệ thống mà những người khác không thể nhìn thấy bị tắt đi. Cậu lau mồ hôi, dứt khoát thả lỏng sợi thần kinh vẫn luôn căng cứng vì nhiệm vụ trước đó. Vài dòng miêu tả tính cách ít ỏi trên thẻ bài giống như một sợi dây vô hình kéo cậu tiếp tục bước đi.

Cậu hiện tại chính là Kasugakawa Hiirago, không phải Tsukiyama Asari, cũng không phải một tấm thẻ bài tùy ý nào.

"Không sao đâu," Kasugakawa Hiirago nở nụ cười. Khi cười, đôi mắt cậu cũng hơi cong lên. Đôi mắt màu kẹo cam kia khiến người ta liên tưởng đến rất nhiều thứ rực rỡ và ấm áp, ví dụ như mật đường tan chảy và hoa hướng dương đang nở rộ.

"Chỉ là vì nóng quá nên tớ muốn nghỉ ngơi một lát, tớ rất sợ nóng... Nhưng mà rất vui được làm quen với các cậu, tớ là Kasugakawa Hiirago, cứ gọi tớ là Hiirago là được rồi."

Khác với viên kẹo ngọt ngào đậm đặc, giọng nói của thiếu niên trong trẻo lại tràn đầy sức sống bồng bột, mang theo chút hoạt bát và sự thiện ý rõ ràng, khiến người bị cậu chăm chú nhìn cũng không nhịn được mà mỉm cười: "Chào cậu, tớ là Furuya Rei."

"Ký túc xá khá xa, vừa rồi tớ và Zero cũng phải chia làm mấy chuyến mới chuyển xong," Nụ cười của Morofushi Hiromitsu không khỏi mở rộng, cậu cố kềm chế bản thân không nhìn vào mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh của đối phương, "Nếu chúng ta cùng chuyển thì chỉ cần một chuyến thôi, chia đều ra mỗi người cũng sẽ không quá nặng."

Furuya Rei nghe cậu ấy nói vậy cũng gật gật đầu.

Kasugakawa Hiirago không từ chối nữa, ngẩn người đồng ý. Vì thế, Morofushi Hiromitsu nhận lấy chiếc balo nặng trĩu của cậu, còn Furuya Rei nâng đống chăn đệm dưới chân cậu lên, nhẹ nhàng vác lên vai.

"Được rồi, xuất phát đến ký túc xá thôi!" Kasugakawa Hiirago xách đống hành lý còn lại lên, "Chốc nữa tớ sẽ mời các cậu ăn bữa trưa để cảm ơn nhé, vừa rồi trên đường tới đây có rất nhiều quán ăn, nhưng mà mùa hè thì ăn cái gì sẽ ngon nhỉ..."

Cậu đến hơi muộn, đã sắp đến giờ ăn trưa rồi, Morofushi Hiromitsu và Furuya Rei ban nãy hẳn là đang chuẩn bị ra ngoài ăn trưa.

Hai người cũng không từ chối mà sảng khoái đồng ý. Kasugakawa Hiirago rất thích tính cách chân thành, thẳng thắn của hai người họ. Nếu được thì đợi cất xong hành lý sẽ xin phương thức liên lạc vậy.

Nếu đã phải trải nghiệm cuộc sống học đường một cách tử tế, thì việc nghiêm túc kết giao với những người bạn mà mình yêu thích chính là một khâu rất quan trọng.

"Nếu là mùa hè thì mì soba vẫn là hợp nhất nhỉ," Morofushi Hiromitsu tiếp lời cậu, rất tự nhiên bàn về lựa chọn cho bữa trưa, "Mì lạnh cũng rất tuyệt."

"Mùa hè ăn sandwich và sushi cũng không tồi," Furuya Rei phụ họa. Cậu ấy dùng tay kia che đi ánh nắng quá đỗi chói chang của ngày hôm nay, ánh mắt không khỏi lướt qua những giọt mồ hôi to như hạt đậu trên trán người kia.

Thật sự rất sợ nóng nhỉ.

Kasugakawa... Mình thích ăn cái gì nhỉ?

Bởi vì từ nhỏ sống cùng với người lớn tuổi trong nhà, khẩu vị thiên về các món ăn truyền thống Nhật Bản theo kiểu cổ, nhưng mà ở độ tuổi này, chắc hẳn cũng rất thích những món ăn giòn rụm như gà rán hay cơm sườn heo chiên nhỉ.

"Phía trước có một tiệm lâu đời chuyên làm mì soba," Kasugakawa Hiirago nhẹ giọng nói, "Hay là chúng ta đi ăn mì soba đi, tớ thấy trong tiệm còn có máy làm đá bào nữa."

"Được ——" x2

【Họ tên: Kasugakawa Hiirago

Tuổi tác: 22 tuổi

Trận doanh: Phe Đỏ

Thân phận: Học viên lớp Onizuka trường Cảnh sát

Ghi chú: Học viên học lệch nổi danh, tôi nói này, đây chính là trường cảnh sát đấy, vẫn nên rèn luyện thể năng nhiều hơn đi.

Điều tra: lv.99

Trinh thám: lv.83

Súng ống: lv.90

Thể lực: lv.46】

"Hiirago, Hiirago?"

"Kasugakawa Hiirago!"

"... Có!" Kasugakawa Hiirago giật nảy mình sợ hãi, suýt chút nữa nhảy dựng lên. Morofushi Hiromitsu bên cạnh kịp thời vươn tay ấn lên vai, tránh cho cậu trở thành tiêu điểm của nhà ăn.

"Này, tớ nói cái tên nhà cậu ấy," Người đối diện có mái tóc đen xoăn rối, trên mặt dán băng cá nhân, khóe miệng và vài chỗ khác vẫn còn chút xanh tím, vẻ mặt cực kỳ khó ở. Vẻ mặt khó ở như vậy mà đến giờ vẫn chưa bị đánh chắc là nhờ vào khuôn mặt đẹp trai kia đi, "Ăn cơm mà cũng có thể thẫn thờ được hả?"

"À à, xin lỗi," cậu ngượng ngùng cười, đưa miếng khoai tây vừa vô tình bị đũa chọc nát vào miệng, "Cơm cà ri cay hôm nay ngon lắm."

Tính từ lúc nhập học đến nay đã hơn một tháng, mối quan hệ giữa Matsuda Jinpei và Furuya Rei vốn luôn không ưa nhau rốt cuộc cũng đã tốt lên đến mức Hagiwara Kenji cũng phải đùa rằng 'đến chính mình cũng có chút ghen tị'. Trong lúc bất tri bất giác, cậu dường như vẫn luôn hành động cùng năm người họ, đã sắp trở thành thói quen mất rồi.

"Tuy rằng đã lâu như vậy, nhưng nhìn thấy thì vẫn thấy kỳ lạ," Hagiwara Kenji chống cằm, cậu cố ý lộ ra nụ cười thường ngày chỉ dùng khi nói chuyện phiếm với các cô gái về phía Kasugakawa Hiirago, nhẹ nhàng nháy mắt trái một cái, "Hiirago-chan ăn cơm cà ri mà cũng dùng đũa sao?"

"Bởi vì cơm cà ri rất ngon, dùng đũa thì có thể chậm rãi thưởng thức mà."

Lời ngụy biện một cách hùng hồn của cậu khiến mấy người xung quanh đều bật cười. Matsuda Jinpei đã ăn xong đẩy chiếc đĩa trống về phía trước, vươn tay vò rối mái tóc của người đang nghiêm túc dùng đũa gắp khoai tây ăn kia, trên mặt tràn ngập thần thái thanh xuân ngông cuồng rạng rỡ, "Cái tên nhà cậu vừa rồi đang nghĩ gì thế?"

Trong ánh mắt màu lam của Morofushi Hiromitsu lộ ra chút quan tâm. Huấn luyện thể lực sáng nay đã tiêu hao rất nhiều sức lực, sáu người bọn họ lại vì bao che cho Matsuda Jinpei và Furuya Rei đánh nhau mà bị phạt chạy thêm mấy vòng. Từ lúc nãy cậu ấy đã lo lắng không biết cơ thể của Kasugakawa Hiirago có chịu đựng được không.

Rốt cuộc thì so với mấy con dã nhân khác, thể lực của cậu ấy chẳng thể gọi là tốt.

"Hiromitsu, sao tớ lại có cảm giác cậu đang nghĩ đến chuyện gì đó rất thất lễ nhỉ," Furuya Rei - người bị chính thanh mai trúc mã của mình coi như dã nhân - quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt cậu ấy.

"Không có không có, chỉ là đang lo lắng cho Hiirago thôi," Morofushi Hiromitsu trả lời, tự nhiên dẫn chủ đề quay lại trên người Kasugakawa Hiirago. Date Wataru hướng về phía cậu làm một ký hiệu tay 'làm tốt lắm'.

"Nhắc mới nhớ, Hiirago vừa rồi đang nghĩ gì vậy," Furuya Rei quả nhiên bị thu hút sự chú ý, cậu ấy cùng Matsuda Jinpei, một người đằng trước một người bên trái, đồng loạt nhìn về phía Kasugakawa Hiirago.

Xem ra trốn không thoát rồi.

"Tớ đang nghĩ về thể lực của mình," Điểm kỹ năng cộng vào hoàn toàn không có sự thay đổi, dạo này chỉ có thể lén ra ngoài chạy bộ buổi tối để cày điểm kỹ năng, "Giống như là vẫn luôn không tăng lên chút nào."
Khi nói chuyện, cậu nhanh chóng hướng về phía Hagiwara Kenji chớp chớp mắt.

"Hiirago đã tiến bộ rồi mà, hiện tại đã có thể hoàn thành rất tốt nhiệm vụ thể lực, còn có thể cùng bọn tớ chạy thêm mấy vòng nữa."

"Hiromitsu, uống nước không?" Hagiwara Kenji đưa hộp đồ uống đã cắm sẵn ống hút cho Morofushi Hiromitsu, như thuận miệng hỏi tiếp, "Jinpei-chan, cậu uống không?"

Kasugakawa Hiirago nhanh chóng lùa nốt mấy miếng cơm cà ri vào miệng, một tay bám lấy lưng ghế, vận sức chờ xuất phát.

"Đương nhiên là uống rồi," Matsuda Jinpei trả lời, nhưng sự chú ý vẫn giống như Furuya Rei đặt trên người Kasugakawa Hiirago. Cậu tiện tay lấy hộp đồ uống cắm sẵn ống hút mà Hagiwara Kenji đưa qua, ngậm lấy ống hút hút một ngụm.

Cùng lúc đó, Furuya Rei cũng ngậm lấy ống hút của ly đồ uống do Date Wataru đưa cho.

"Phụt ——" hai người gần như đồng thời phun loại 'nước trái cây' vừa uống vào ra ngoài.

"Chạy!!"

Theo tiếng hô của Hagiwara Kenji, đám người Kasugakawa Hiirago nhanh chóng nhảy khỏi ghế, chạy thục mạng ra bên ngoài nhà ăn, lúc đi ngang qua ô cửa thu dọn khay ăn vẫn không quên ném chiếc khay trống trên tay vào trong thùng.

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha," Lúc này Date Wataru mới gỡ que tăm xuống kẹp giữa những ngón tay. Nghe tiếng gầm gừ giận dữ truyền đến từ phía sau, cậu cất tiếng cười sảng khoái.

"Mấy cái tên khốn kiếp này!" Matsuda Jinpei bóp chặt hộp nước ép khổ qua rau củ, hung tợn hét lên. Cậu nhìn Furuya Rei - người mới tối hôm qua còn cùng mình đánh nhau, trao đổi ánh mắt, "Tớ đi cửa kia."

Cậu cầm lấy khay ăn của Furuya Rei. Người kia đứng dậy, khởi động cổ tay một chút, "Tớ sẽ đánh bọc hậu từ cửa sau."

"A a a a Jinpei-chan đuổi theo rồi ——"

"Chạy về phía trước!"

"Chờ đã, người phía trước kia có phải là Ze..."

"Đổi hướng đổi hướng!"

"Hiirago-chan ——"

Khỉ thật! Kasugakawa Hiirago thầm mắng một tiếng trong lòng. Thể lực của cậu hoàn toàn không thể so sánh với mấy con dã nhân kia, hiện tại đã bắt đầu có cảm giác lực bất tòng tâm. Cậu vừa định chạy chậm lại để thở phào một hơi thì một bàn tay đã đáp xuống vai.

"Hiirago," Cậu vừa ngoảnh đầu lại, đã đối mặt với nụ cười lạnh lùng trên khuôn mặt đẹp trai của Matsuda Jinpei, "Định · chạy · đi · đâu · hả."

"A a a a a ——"

Ba người phía trước thấy cậu đã bị Matsuda Jinpei trừng trị, lại càng bỏ chạy nhanh hơn.

"Hiirago-chan —— bọn tớ sẽ luôn nhớ tới cậu ——"

"Mau đổi hướng đi, Rei đang truy đuổi từ phía trước kìa!!"

Ôm lấy cái đầu vẫn còn âm ỉ đau vì bị đấm một quả, Kasugakawa Hiirago dựa lưng vào cây thở dốc, cố gắng làm dịu đi cảm giác đau rát ở phổi do vận động kịch liệt gây ra.

"Thật tình, lại đánh vào đầu, đây chính là 'vũ khí' quan trọng duy nhất mà tớ có thể đem ra dùng vào lúc này đấy."

Cậu nhìn cuộc chiến rượt đuổi vẫn đang tiếp diễn ở cách đó không xa, khóe miệng không kìm được mà cong lên.

Bọn họ thật sự quá tràn trề sức sống mà.

"Jinpei," Kasugakawa Hiirago dứt khoát ngồi thẳng dậy, hét lớn về phía bọn họ, "Tớ thấy Hagiwara trốn ra sau bồn hoa rồi kìa ——"

"Cái gì chứ," Hagiwara Kenji ló ra từ phía sau bồn hoa được xây bằng gạch trắng, lớn tiếng hét lên, "Hiirago, cậu vậy mà dám phản bội!"

---

Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn đã đọc ~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #f5