Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chapter 2


Họ khởi hành khi trời hửng sáng. Ăn mặc giản dị. Obito mặc áo dài tay có gia huy Uchiha sau lưng, quần dài đơn giản và găng tay. Đó cũng là trang phục thường ngày của hắn bây giờ: đơn giản, toàn màu đen, không để lộ bất cứ phần nào. Mái tóc trắng là thứ nổi bật nhất khi nói đến ngoại hình của hắn. Kakashi mặc một bộ samue gồm áo xanh và quần xám. Anh cởi bỏ băng bảo vệ trán và bất kỳ phụ kiện nào thể hiện việc anh là Hokage.

Obito lên tiếng chào. Sau đó hắn nheo mắt nhìn Kakashi.

"Cậu có ngủ không đấy?"

Kakashi cố nén một cái ngáp. Obito chậc lưỡi không hài lòng. Hành trình của họ mới bắt đầu, mà vẻ cau có đã xuất hiện trên khuôn mặt của hắn rồi. Kakashi đã chuẩn bị tinh thần bị giảng đạo.

"Làm sao mà cậu có thể điều hành làng trong trạng thái như vậy được chứ?" Obito mắng. Đột nhiên, biểu cảm trở nên nghiêm túc. "Kakashi, cậu vẫn gặp ác mộng sao?"

Họ đã có một cuộc nói chuyện sâu sắc về những gì đã xảy ra giữa hai người (như Obito và Kakashi, không phải Tobi và Sukea). Bao gồm cả việc phơi bày sự thật nghiệt ngã về cái chết của Rin. Madara đã dàn dựng nó một cách tinh vi và thật không may, Kakashi hoàn toàn bị mắc bẫy. Trước khi Madara lộ diện và khi họ vẫn còn là kẻ thù hai đầu chiến tuyến, Obito đã luôn nói rằng Kakashi không phải là người có lỗi. Thế nhưng, phát hiện ra sự thật sau ngần ấy năm đau buồn và hối hận cũng không thể thay đổi được điều gì. Kakashi vẫn tiếp tục tự trách mình vì đã không thể bảo vệ Rin.

Gần đây, tinh thần anh cũng đã được cải thiện. Việc Obito sống sót khiến lòng anh nhẹ nhõm. Các học trò của anh đang trưởng thành và dần bước vào hành trình cuộc đời mới của mình. Anh may mắn vì vẫn còn cậu bạn kỳ phùng địch thủ của mình, Guy, bên cạnh. Cho dù vậy, vẫn có những sự việc đã hằn sâu vào cuộc sống mà không thể xóa bỏ được. Những giấc mơ kinh hoàng của Kakashi chính là một ví dụ.

"Nó không còn tệ như trước nữa," anh nói một cách trấn an. "Đừng lo về nó."

Obito không hề bị lay chuyển. "Đó là lý do đêm qua cậu không ngủ sao?"

Kakashi căng cứng. Đó không phải lý do.

"Tôi mải đọc truyện ấy mà," anh phản bác.

Anh thực sự đã đọc. Nhưng là để xoa dịu sự bồn chồn về việc đi du lịch một mình với Obito.

Chuyến đi của họ kéo dài hai ngày đi bộ. Và nó diễn ra trong sự yên lặng dễ chịu. Mối quan hệ của hai người đã sâu sắc đến mức lời nói không phải lúc nào cũng cần thiết. Họ chỉ thi thoảng dừng lại để dựng lều và nghỉ ngơi. Việc không còn mối đe dọa nào trong thời kỳ hậu chiến cũng giúp họ thoải mái, không phải cảnh giác quá nhiều.

Kakashi cố gắng duy trì khoảng cách vật lý đủ rộng. Obito dường như không để ý đến tín hiệu này. Hắn luôn tiến lại gần khi nhận thấy khoảng cách. Obito dường như có xu hướng vô thức xâm lấn vào không gian cá nhân của Kakashi. Một thói quen ngu ngốc từ thời thơ ấu.

"Này," Obito nói, đưa Kakashi một ống tre chứa đầy nước.

"Cậu không cần làm thế đâu," Kakashi trả lời, nhưng tay vẫn nhận lấy.

"Có một con suối gần đây. Cứ uống đi, Bakashi."

Thật buồn cười. Nhìn thì có vẻ như một hành động bình thường, nhưng nó lại chứa đựng nhiều hàm ý hơn là chỉ đưa nước. Đó là Obito để ý những chi tiết nhỏ như đồ dự trữ sắp hết, dù cho chính bản thân Obito không hề cần đến chúng do những biến đổi cơ thể. Đó là cách hắn vô tư gọi anh bằng biệt danh xưa cũ. Đó là sự quan tâm sâu sắc đến sức khỏe thể chất và tinh thần của Kakashi, lo lắng dù tỏ ra thô lỗ. Kakashi cảm thấy sự ấm áp đang lan tỏa bên trong.

Khi họ đến quán trọ, trời đã về chiều. Người chủ trọ đón tiếp họ nồng nhiệt, xác nhận việc đặt chỗ, rồi hộ tống hai người đến phòng. Một căn phòng khá rộng rãi. Ánh nắng chiều chiếu qua tấm cửa giấy shoji xuống sàn tatami. Có một chiến bàn thấp với đệm zabuton ở giữa. Ở trong góc là một hốc tokonoma để trưng bày hoa và các bức vẽ. Tiếng lách cách của đài phun nước bằng tre hòa quyện với tiếng róc rách của con suối gần đó. Mùi hương tuyết tùng lan tỏa trong không khí.

Sự mệt mỏi của Kakashi nhanh chóng ập đến. Những giấc ngủ ngắn, không đủ giấc giữa chuyến đi đã ảnh hưởng đến anh. Anh quyết định chợp mắt. Anh sẽ sử dụng các tiện nghi ở nơi này sau. Obito đồng ý. Anh để Kakashi một mình trong khi mình ra ngoài, khám phá xung quanh.

Khi anh tỉnh lại, mặt trời đã khuất núi từ lâu. Căn phòng chìm trong bóng tối. Anh phát hiện ra rằng mình vẫn ở một mình. Kakashi kéo cánh cửa để ra ngoài và đâm vào Obito.

"Cậu dậy rồi," Obito nói.

"Mhm. Xin lỗi, cậu đợi có lâu không?"

"Không sao. Đi thôi."

Họ đi dạo trong trời đêm mát mẻ. Con đường dẫn đến suối nước nóng được thắp sáng bằng đèn lồng, ánh sáng chiếu lên con đường lát đá. Khu vườn hai bên lối đi tỏa ra hương hoa nhè nhẹ, cánh hoa lấp lánh dưới ánh trăng bạc. Lá cây xào xạc khi một chú cáo chạy qua.

Họ đến nhà tắm. Cởi đồ, hai tấm lưng đối diện nhau. Obito làm vậy một cách vô thức. Kakashi lẩm bẩm một cái cớ, nói rằng anh quên mất mặt nạ, một chiếc mặt nạ lụa để tắm, và cần phải đi lấy nó. Thực ra không phải. Anh không muốn phơi bày bộ dạng trần trụi của mình với Obito, với những vết sẹo, sợ rằng nó sẽ khơi gợi lại phần ký ức khi họ cải trang thành danh tính khác.

Anh bảo Obito hãy tiếp tục, không cần chờ anh. Obito nhìn anh với một ánh mắt hoài nghi, như thể nghi ngờ rằng làm sao Kakashi có thể bỏ quên một thứ như vậy. Tuy nhiên, hắn cũng không nói gì cả. Hắn chỉ lấy một chiếc khăn và đi vào khu vực tắm.

Kakashi cũng vào ngay sau đó. Làn nước nóng tạo ra một màng hơi nước giúp anh che chắn. Anh chìm vào bồn nước. Hy vọng rằng nó sẽ giúp anh giảm bớt căng thẳng từ cơ thể và cả tâm trí.

Obito ném cho anh một ánh nhìn chằm chằm, mãnh liệt. Kakashi cố lờ nó đi.

"Sao cậu phải che mặt?"

Cả cuộc đời mình, anh đã đối mặt với câu hỏi này vô số lần.

"Hmm... chịu."

"Hả?"

"Chẳng biết nữa. Tôi vẫn luôn làm vậy thôi."

"Đã từng nghĩ đến việc tháo mặt nạ chưa?"

Để cải trang? Để làm nhiệm vụ? Rồi.

"Không hẳn," Kakashi nói, giọng nói cẩn trọng phát ra để nghe giống sự thờ ơ thường ngày của anh. "Sao cậu lại hỏi thế?"

"Tôi nhận ra rằng mình chưa bao giờ thấy mặt thật của cậu. Chưa một lần. Mặt nạ của tôi đã được tháo xuống, sau nhiều năm, nhưng đó không phải vấn đề. Mặt nạ của cậu là một phần danh tính của cậu, còn của tôi là để che giấu thân phận của mình." Obito nói. "Dù vậy, là một người đã mang mặt nạ trong nhiều năm, thật bất công khi cậu nhìn thấy mặt tôi còn tôi thì không thể nhìn thấy mặt cậu. Trong khi chúng ta đã quen biết lâu như vậy."

Kakashi đang vật lộn để nghĩ ra câu trả lời. Obito biết gương mặt anh trông như nào, nhưng lại không hề liên hệ nó đến anh. Obito hóa ra cũng là một tên ngốc. Kakashi vẫn duy trì sự thờ ơ giả vờ. Anh nhún vai và ngả người vào bồn tắm. Obito chế nhạo, định bỏ qua chuyện này.

"Rin thấy mặt tôi rồi."

Vẻ mặt Obito hiện rõ sự không tin.

"Cậu ấy là y nhẫn mà," Kakashi đề phòng nói.

"Thật không công bằng. Tôi cũng là đồng đội của cậu mà."

"Nhưng cậu là cái đồ ngốc vụng về. Cậu còn không biết y thuật. Cậu không chữa trị cho tôi, nên là, ừm, cậu đâu có lý do để thấy mặt tôi."

Obito bắt đầu hờn dỗi. "Tôi đã đỡ cậu một đòn khi cậu mất con mắt."

Kakashi nghĩ đến việc phản bác, nhưng lại thôi. Sự tò mò của Obito cũng hợp lý mà.

"Tôi chưa thực sự cảm ơn cậu nhỉ?"

"Cũng đâu cần chứ."

Kakashi biết rằng hắn thực sự có ý đó. Obito đã hứng chịu tác động của cả một tảng đá thay cho anh. Điều đó đã nói lên rất nhiều thứ.

"Cậu đã rất tốt với tôi, Obito. Tôi thì lại thật tàn nhẫn với cậu. Đẩy cậu ra xa, nhưng cậu vẫn tìm được cách chen vào cuộc đời tôi. Cậu thật cứng đầu."

"Có lẽ đó là lý do tôi tặng cậu Sharingan. Tôi không muốn buông tay cậu."

Kakashi cuối cùng cũng bắt đầu thả lỏng. Cuộc đối thoại dần trở thành một cuộc trao đổi thoải mái.

"Sao cậu không lấy nó lại? Cậu đã có rất nhiều cơ hội."

"Tôi không muốn. Nó là của cậu cho đến khi tôi nhận lại nó trong cuộc chiến. Thật lòng thì tôi còn muốn đưa lại cho cậu đây."

"Tôi biết."

"Vậy sao?"

"Tôi đã tiến bộ trong việc hiểu cậu rồi đấy," Kakashi nói. Anh bình tĩnh, tự tin bày tỏ. "Nhưng thực sự thì, Sharingan của cậu dùng tốn sức lắm. Tôi thích mắt cũ của mình hơn."

"Ừ, tôi biết. Tôi nghĩ mình cũng có thể nói vậy. Tôi cũng đã hiểu cậu hơn rồi. Đôi lúc, tôi ước rằng mình biết nó sớm hơn. Ước tôi có thể thấy được chiều sâu nỗi đau của cậu khi còn nhỏ, mọi thứ có thể đã diễn ra theo một cách khác."

"Nhưng hối hận cũng đâu có tác dụng gì. Chúng ta đều thống nhất việc tiến về phía trước mà."

Obito tặng anh một nụ cười dịu dàng hiếm hoi. "Ừ."

Kakashi đang nói cái quái gì thế? Anh là người ít tư cách để nói về việc bước tiếp nhất. Anh thậm chí còn chưa vượt qua được sự thật rằng Obito đã đụ mình. Chưa kể là không chỉ vài lần. Cùng với ý nghĩ về ánh mắt dịu dàng Obito dành cho anh, nhiệt độ cơ thể Kakashi đột nhiên tăng lên. Nước nóng trở nên quá tải đối với anh, tác dụng làm dịu trước đó của nó đã biến mất. Cảm giác thật ngột ngạt. Hơi thở của anh dần trở nên gấp gáp và nông hơn. Nó diễn ra quá nhanh, khiến anh cảm thấy khó khăn trong việc duy trì sự tỉnh táo.

"Này," Obito gọi anh, lo lắng. "Cậu bị sốc nhiệt à?"

"Không, tôi không. Tôi ổn," Kakashi cố gắng nói.

"Cậu trông không giống cậu nói chút nào."

"Tôi ổn, thật mà," giọng Kakashi khàn đi.

Obito bắt lấy cánh tay của anh. Anh lùi lại. Lại một lần nữa, Obito bỏ qua tín hiệu và tiến gần đến anh, ngày càng thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

"Tôi ước gì cậu để tôi chăm sóc cậu. Cậu không cần tỏ ra bản thân vẫn ổn trong khi thực sự không như thế."

Giọng điều buồn bã của hắn khiến Kakashi khựng lại. "Không phải như cậu nghĩ đâu—"

"Gì cơ?" Obito nói, bối rối.

Lông mày nhíu lại, khuôn mặt Obito ửng đỏ vì nhiệt, đôi môi hơi chu ra của cậu ấy—Cậu ấy gần, gần quá. Chết tiệt. Kakashi không thể cưỡng lại việc chiêm ngưỡng các đường nét của đối phương. Ánh mắt của anh mờ đi, như đang nghĩ về một giấc mộng xa xăm. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh và thoát khỏi cơn mơ màng.

Với đôi tay run rẩy, anh cố ấn vào ngực Obito để đẩy hắn ra. Tuy nhiên, Obito đã nắm lấy cổ tay anh và khóa chặt nó lại. Ồ. Việc này... Việc này—Kakashi chìm vào hồi tưởng. Anh nghĩ về cách mình tận hưởng bàn tay của Tobi bóp lấy cổ tay mình, sự chế ngự mang lại khoái cảm cho anh. Anh nhớ cánh tay Tobi ôm lấy thân mình, thô ráp nhưng đầy sự an ủi. Đôi bàn tay kiên quyết nắm chặt hai bên đùi anh và tách chúng ra. Dù cho thời gian trôi qua, những ký ức ấy vẫn hiện lên rõ ràng một cách vô lý.

"Sao vậy?"

"Tôi... Tôi..." Kakashi chóng mặt. "À, chắc tôi bị sốc nhiệt thật rồi."

Obito kéo Kakashi ra khỏi suối nước nóng. Bộ não anh giờ chỉ còn hoạt động vừa đủ để giật lấy một chiếc khăn gần đó để che chắn. Chân anh mềm nhũn ra. Anh chấp nhận để mình bị kéo trở lại nhà tắm.


"Cậu đúng là đồ ngốc," Obito mắng sau khi đã lấy lại bình tĩnh.

Kakashi ngồi trên chiếc ghế gỗ. Trên tay anh là một chiếc cốc rỗng mà trước đó chứa đầy nước. Obito lấy lại nó rồi để sang bên cạnh. Anh lẩm bẩm tiếng cảm ơn.

Bằng cách nào đó, anh đã thành công mặc bộ yukata do nhà trọ chuẩn bị. Anh cũng đảm bảo rằng mặt nạ vẫn trên mặt mình dù cho Obito có khuyên can rằng không nên làm vậy để lưu thông không khí tốt hơn. Kakashi khăng khăng rằng cởi ra chỉ làm tình trạng tệ hơn thôi. Vậy nên, Obito cũng nhượng bộ.

"Xin lỗi vì gây ra rắc rối cho cậu," Kakashi ngượng ngùng nói.

Sự bực bội của Obito giảm dần. Hắn ngồi xuống cạnh Kakashi. Từ góc nhìn của họ, cánh cửa trượt vẫn hé mở, qua đó là quang cảnh mờ ảo của suối nước nóng. Do đã muộn nên nơi này thật tĩnh lặng. Thật yên tĩnh. Chỉ có hai người họ ở đây. Obito thốt ra một câu hỏi quan tâm. Biểu cảm Kakashi dịu đi. Đó như một sự xác nhận thầm lặng về tình trạng đã được cải thiện của anh.

"Obito, cậu thực sự có ý như vậy sao?"

"Chuyện đó sao? Ừ."

"Nhưng tại sao chứ?"

Hắn thở dài. "Tôi không biết nữa. Tôi đã nghĩ về cậu trong suốt những năm qua. Sự ra đi sớm của cha cậu. Sự tan rã của đội chúng ta. Những ngày tháng trong Anbu của cậu khi mà cậu rõ ràng là vô cùng khổ sở. Khi cậu sắp chết. Khi cậu thực sự chết, trong cuộc tấn công của Pain."

Kakashi cẩn thận nhớ lại những sự kiện trong cuộc đối thoại này.

"Với tất cả những mất mát mà cậu đã trải qua, cậu chưa từng có ai đồng hành trong suốt cả cuộc đời," Obito tiếp tục nói. "Tôi đã sống, nhưng lại giấu cậu điều đó. Kể cả vậy, tôi vẫn hiểu cậu hơn bất kỳ ai khác. Tôi vẫn giữ lời mình đã nói. Tôi ước rằng cậu có thể để tôi chăm sóc cậu."

"Cậu biết là tôi chỉ có thể đồng ý nếu nó là mối quan hệ hai chiều chứ?"

Obito quay sang nhìn anh, ngạc nhiên. Hắn không hề chuẩn bị cho câu trả lời của Kakashi. Như thể khái niệm được chăm sóc là điều hắn chẳng thể hiểu nổi. Thật đau lòng.

"Đúng chứ?" anh lặp lại.

Ánh mắt Obito dời xuống đôi bàn tay đan vào nhau của họ. Đặt trên đùi Obito. Obito đặt tay còn lại lên tay của Kakashi. Hắn vuốt ve nó. Cái chạm của hắn thật dịu dàng, vững chắc.

"Ừm."

"Vậy hãy chăm sóc cho tôi nhé, và tôi cũng sẽ chăm sóc cậu," Kakashi nói.

Obito lười biếng dựa vào người Kakashi. "Được thôi."

Kakashi ngứa ngáy muốn nhiều hơn nữa. Anh cũng muốn nép người mình vào đối phương. Anh muốn được hôn lên đỉnh đầu Obito. Anh phải gom hết ý chí của mình để kìm nén ham muốn ấy. Tobi có thể bị thu hút bởi cơ thể của Sukea, nhưng Obito thì chỉ coi Kakashi là bạn. Anh không thể mạo hiểm tạo ra sự khó xử giữa bọn họ được. Họ đã xa cách quá lâu rồi. Chỉ cần biết Obito còn sống và không còn thù hận anh, đối với Kakashi vậy là đủ. Anh không thể tham lam hơn nữa được.

"Cậu ăn đi," Obito nó, tách người ra. "Có lẽ cậu bị hạ đường huyết. Có thể đó là nguyên nhân khiến cậu bị sốc nhiệt."

"Chắc vậy."

Oh, nếu như cậu ấy biết. Cậu ấy không thể biết. Cậu ấy không bao giờ  được phát hiện.

Vì cơ thể không cần hấp thụ dinh dưỡng, Obito quay trở về phòng của họ. Kakashi rẽ vào một quầy đồ ăn gần đó. Chủ quán ra hiệu cho anh vào trong. Anh thưởng thức súp miso và vài chiếc sủi cảo hấp. Anh ăn một cách nhàn nhã. Anh chiêm nghiệm về tình cảm của mình dành cho Obito. Không thể phủ nhận, chúng đã vượt qua những ham muốn thể xác. Obito là chỗ dựa của cuộc đời Kakashi. Hắn truyền tải một bài học mà Kakashi sẽ ghi nhớ mãi mãi. Hắn thúc đẩy anh thừa nhận và trân trọng cảm xúc của mình. Hắn thúc đẩy anh trở thành một người tốt hơn.

Nói rằng Kakashi yêu hắn là một cách diễn đạt khiêm tốn. Sự hy sinh anh dành cho Obito đã hằn sâu vào xương tủy. Nó vượt xa những gì lời nói có thể truyền tải.

Kakashi mong muốn có thể khiến Obito cảm thấy được coi trọng, nhưng lại quá xấu hổ để làm bất kỳ điều gì. Anh không biết liệu Obito có thích anh theo kiểu này không. Kakashi trở nên mơ màng khi lạc vào trong chính những suy nghĩ của mình. Không sao cả. Anh không để tâm. Miễn là Obito còn sống, được thôi thúc bởi quyết tâm chuộc tội và công lý của mình. Sự khỏe mạnh của Obito quan trọng hơn cảm xúc của anh. Anh có thể đè nén chúng. Dù anh không thể nào xóa bỏ chúng. Điều đó vượt quá khả năng của anh.


Đêm đó, họ đặt hai tấm futon cạnh nhau. Anh nằm nghiêng, quay lưng về phía Obito. Kakashi cố làm dịu đi nhịp đập dữ dội của trái tim mình. Anh cố gắng ngăn chặn nhịp thở đều đặn của Obito và hơi ấm tỏa ra từ cơ thể người kia. Anh cố gắng tập trung vào mùi đất phả vào từ bên ngoài, cố quên đi sự quyến rũ của Obito. Quá trình diễn ra rất lâu, nhưng anh cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, họ dành thời gian để nghỉ ngơi. Họ chiêm ngưỡng nghệ thuật cắm hoa. Tham gia một buổi trà đạo và Kakashi được mời một tách matcha. Đi dạo trong khu vườn, quan sát trời đất thay áo từ màu sắc rực rỡ của mùa xuân sang sắc thái dịu nhẹ của đầu hạ. Những chú mèo tiến gần lại họ, hầu hết là Obito, và hắn vuốt ve chúng. Thật điển hình khi thấy một Uchiha được mèo yêu thích hơn những người khác.

Kakashi nghĩ lại về việc Obito từng bị coi là kẻ lạc loài đáng xấu hổ trong tộc Uchiha. Thế mà, hắn lại trở thành hiện thân cho những gì họ mong muốn. Vô cùng mạnh mẽ. Hoàn toàn thông thạo cả Sharingan lẫn Mangekyo Sharingan. Một người lãnh đạo. Một chiến lược gia sắc sảo. Một kẻ thù đáng sợ. Trở thành một sự tiêu biểu cho sức mạnh và trí tuệ của một ninja lão luyện. Obito... cậu ấy đã trưởng thành rất nhiều. Vậy mà, khi nhìn hắn chơi đùa cùng lũ mèo, Kakashi không khỏi nghĩ đến cậu nhóc xưa kia.

"Nó đang nhìn cậu đấy," Obito nó, ám chỉ một cô mèo trắng muốt.

Kakashi vươn một ngón tay ra. Anh chờ đợi. Nó nghĩ ngợi gì đó trước khi tiến lại gần, dụi má vào ngón tay anh. Nàng mèo lặp lại hành động với bên má còn lại rồi rúc đầu vào tay anh. Kakashi xoa đầu cô theo kiểu chó. Thứ anh nhận lại là ánh nhìn khó hiểu. Obito chế giễu anh.

"Nó trông giống cậu nhỉ."

Kakashi dừng lại một chút, ngạc nhiên. "Hả?"

Ngay lúc đó, một chú mèo đen với mảng trắng khác biệt trên đầu tiến về phía chú mèo trắng. Chúng chào nhau bằng cách hít hít khuôn mặt nhau.

"Ừm, còn nó thì trông giống cậu đấy, Obito."

Đây là đêm cuối cùng của họ. Cảnh giác của Kakashi tăng cao, nhận ra sự căng thẳng trong không khí. Tiếng rên rỉ, không ai khác chính là của Obito, đánh thức anh khỏi giấc ngủ. Anh ngồi dậy, nhìn sang và thấy Obito đang tỏ ra đau đớn. Mồ hôi đọng thành một mảng lớn trên trán hắn. Hơi thở không đều.

"Obito?"

Kakashi lay cánh tay hắn. Đối phương không hề có phản ứng gì. Thay vào đó, hắn lẩm bầm gì đó một cách đứt quãng. Obito đang gặp ác mộng. Kakashi nhận ra điều này một cách rõ ràng và đau đớn.

Anh tiếp tục đập đập vào cánh tay hắn, gấp rút gọi tên hắn. Mỗi lần lặp lại đều mang theo một hy vọng cùng cực rằng giọng anh sẽ đến được với hắn.

Mất một lúc, nhưng cuối cùng, Obito giật mình tỉnh giấc. Mắt mở to. Bất động. Kakashi hỏi xem hắn có ổn không, nhưng hắn dường như không nghe thấy tiếng anh. Obito mất một lúc mới hiểu ra rằng mình đã thoát khỏi cạm bẫy kinh hoàng.

"Gì... Kakashi?" Hắn thở gấp, chưa thể định hình.

Biểu cảm Kakashi dịu đi. Anh chạm vào má Obito, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve.

"Tôi," Obito chớp mắt. "Tôi đang..."

"Mơ sao?"

Obito dần lấy lại bình tĩnh. Hắn dựa vào cái chạm của Kakashi. "Ừ."

"Cậu có muốn kể tôi nghe không?"

Obito thở ra một hơi dài. Hắn ngồi dậy, Kakashi dịch sang một bên, cho hắn không gian.

"Tôi đã tàn sát vô số người, Kakashi à," Obito rên rỉ. "Thầy và chị Kushina đã chết vì tôi. Tôi đã lấy đi mạng sống của đồng đội cậu, bạn bè cậu. Tôi đặt toàn bộ thế giới Shinobi vào hỗn loạn. Rất nhiều người chịu đựng sự đau khổ cho đến ngày nay chỉ vì tôi."

Đầu hắn cúi thấp. Kể từ trận chiến, Kakashi chưa bao giờ thấy hắn gục ngã tới mức này.

Kakashi không nói nên lời. Họ đã nói về chủ đề này trước đây, nhưng anh cho rằng bàn luận về nó bây giờ là không phù hợp với tình hình. Kakashi do dự kéo đầu Obito và đặt lên vai mình. Đó là một nỗ lực để thực hiện một cái ôm, dù nó có thực sự được coi là một cái ôm hay không.

"Không được. Tôi không xứng đáng với những thứ này."

Dù có phản kháng, nhưng anh không tránh né.

"Đặc biệt là từ cậu. Tôi không hề xứng đáng với sự tha thứ của cậu."

Kakashi luồn tay vào mái tóc của Obito.

"Sau tất cả những việc tôi đã gây ra."

"Cậu đúng là cái đồ đạo đức giả," Kakashi nhận xét.

Cuộc chiến dai dẳng của Obito cuối cùng cũng chấm dứt. Hắn đầu hàng. Hắn vòng tay ôm lấy Kakashi, bao chặt lấy anh trong một cái ôm đúng nghĩa. Hắn vùi mặt vào hõm cổ Kakashi. Hơi thở phả vào nơi đó. Kakashi nhẹ nhàng vuốt lưng hắn, cánh tay hắn, bất cứ chỗ nào trong tầm với và phù hợp để chạm vào. Họ nán lại trong tư thế này một lúc. Một sự an toàn được củng cố.

"Đây là ý cậu khi cậu nói chăm sóc cho tôi à?"

"Nếu nó được tính," Kakashi thì thầm.

Obito ép chặt hơn.

Kakashi run rẩy hít vào. Anh ước rằng mình có thể làm nhiều hơn thế. Obito xứng đáng nhận được nhiều hơn là một cái ôm đơn giản từ một người bạn cũ, ngoại trừ việc hắn không tin mình xứng với việc đó. Kakashi đã tha thứ cho hắn, nhưng liệu Obito có cho chính mình một cơ hội không? Anh không biết. Đến Kakashi còn chưa thể tha thứ cho bản thân cho đến ngày hôm nay.

Anh không thể cưỡng lại nữa. Anh lướt môi mình lên thái dương của Obito. Mặt nạ của anh là rào cản duy nhất ngăn cản sự tiếp xúc trực tiếp. Obito như tan chảy. Anh dụi đầu vào Kakashi. Điều đó khiến cho tai Kakashi đỏ ửng cả lên.

"Cậu ngủ lại được chứ?"

"Tôi sẽ cố."

Họ lại nằm xuống, cố gắng nghỉ ngơi thêm lần nữa. Obito được ôm chặt vào ngực anh. Hắn vòng một cách tay qua Kakashi. Những ngón tay Kakashi liên tục gãi nhẹ lên da đầu Obito cho đến khi cả hai cùng thiếp đi. Giấc ngủ thứ hai không hề mộng mị. Không có bóng tối tội lỗi nào giày vò bọn họ cả.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro