chapter 3
"Sensei!" Sakura lên tiếng chào. "Chuyến đi của thầy thế nào?"
Anh đặt một tờ giấy lên một chồng giấy. Sau đó chọn một tờ giấy mới từ một chồng khác và đóng dấu Hokage lên.
"Khá tốt."
"Em biết mà. Obito bớt cáu kỉnh hơn hẳn."
Bàn tay Kakashi dừng lại giữa không trung. Nó lơ lửng với con dấu. Mạch đập của anh nhanh hơn khi nhớ lại cái kén ngủ thân mật mà anh và Obito đã chia sẻ. Khi họ thức giấc, chân tay đan vào nhau, ngực thì song song với nhau. Anh nhanh chóng tiếp tục công việc của mình, cẩn thận để Sakura không phát hiện ra điều gì đó.
"Thật tốt khi nghe điều đó."
Cô lại gần chiếc bàn với nụ cười tinh nghịch. "Đã có chuyện gì xảy ra sao ạ?"
"Hm? Không hẳn."
"Kakashi-sensei," cô nghi ngờ nói. "Sao thầy trả lời em ngắn gọn vậy?"
"Hả? À, thầy xin lỗi," anh ngượng ngùng đáp. Lấy ra một tài liệu khác. "Thầy đang hơi bận chút. Nhưng đừng lo, chuyến đi rất vui. Thầy sẽ gửi một lá thư để cảm ơn Sasuke."
"Em hiểu rồi." Cô gật đầu chấp thuận. "Thầy và Obito nên đi du lịch thường xuyên hơn. Có thể là những chuyến đi dài ngày hơn."
Anh bối rối. "Sao em lại nói thế chứ?"
Cô cười. "Thầy không chịu kể em nghe, thì em cũng không nói đâu."
Sự bối rối của anh càng tăng thêm. Khi anh đang cố lý giải ý tứ câu nói của cô, sự lo lắng bắt đầu sôi sục bên trong.
"Sakura, ý em không phải là—"
"Gặp thầy sau nhé, sensei!" Cô vẫy tay nhiệt tình khi bước ra khỏi văn phòng.
Kakashi bị bỏ lại một mình trong sự hoảng loạn. Cái gì cơ? Con bé nhận ra tình cảm anh dành cho Obito à? Có khi nào đó chính là lý do cô nhất quyết bảo Obito đi cùng anh ngay từ đầu không? Con bé ranh mãnh. Anh thở dài, nhận ra mình đã trở thành nạn nhân trong kế hoạch lừa bịp của các học trò mình. Anh lắc đầu. Vẫn còn những công việc cần sự tập trung của anh. Anh sẽ giải quyết Sakura sau, để đảm bảo cô nàng sẽ kiểm soát những trò đùa ranh ma của mình.
Anh tiếp tục việc đọc báo cáo. Đám genin mới tốt nghiệp đang không ngừng tìm kiếm những manh mối về khuôn mặt của anh. Chúng khó chịu khi tượng của vị Hokage hiện tại lại chạm khắc cả chiếc mặt nạ. Báo cáo nói rằng hành động của Kakashi là vô lý. Chúng yêu cầu anh vượt qua sự hèn nhát của mình và phô bày bản thân, theo gương các vị Hokage trước đó.
Không phải việc này nữa chứ. Điều này diễn ra hàng năm. Anh đã quá quen với việc mọi người dò xét cuộc sống của mình. Tuy nhiên, điều đó thật mệt mỏi. Có khó để thể hiện sự tôn trọng cơ bản đối với giới hạn cá nhân của anh không?
Anh suy nghĩ về việc nên giải quyết vấn đề này như nào. Anh có nên bỏ qua không? Hay anh nên lừa chúng một vố nhưng cách anh lừa học trò nhiều năm về trước? Đã lâu rồi anh không làm mấy trò nghịch ngợm như vậy. Rốt cuộc, anh vẫn cần vỏ bọc Sukea của mình. Sự lo lắng của anh vẫn ngăn cản anh mặc chúng. Anh sợ phải chạm trán Obito. Nhưng có lẽ lần này sẽ ổn thôi. Anh biết được lịch trình làm việc và nơi ở chính xác của Obito. Miễn là Kakashi lập kế hoạch cẩn thận, sẽ không có vấn đề gì cả. Một sự trả thù ngọt ngào. Đám nhóc kia đã quá tự tin vào bản thân rồi.
Có đáng không nhỉ?
Kakashi gõ gõ ngón tay lên mặt bàn.
Cải trang thành Sukea. Không cải trang thành Sukea.
Anh ném một cây bút về phía trước. Nếu nó trúng tách trà, anh sẽ tha cho đám nhóc. Nếu nó trúng khung ảnh, anh sẽ đích thân dọa chúng sợ. Chiếc bút phi thẳng vào mục tiêu, bắt đầu thực hiện kế hoạch.
Cải trang thành Sukea.
Cơn gió nhẹ nhàng lướt qua làn da anh. Một cảm giác khoan khoái mà đã lâu anh không được tận hưởng. Chiếc áo khoác và khăn quàng cổ của Sukea đã được tháo bỏ. Thời tiết khá ấm nên không cần sử dụng chúng. Thay vào đó, anh mặc trang phục shinobi tiêu chuẩn: Áo dài tay, quần đen, áo khoác chống đạn màu xám, dù là không có băng bảo vệ trán. Anh mang theo một chiếc máy ảnh làm đạo cụ để hoàn thiện vẻ bề ngoài.
Được rồi. Bắt đầu thôi.
Anh phải tập hợp đám nhóc genin tại công viên cạnh khuôn viên trường học. Anh còn lợi dụng cả Naruto, người hiện đang là một giáo viên, để đánh lừa tụi nhóc. Anh khiến chúng tin rằng Sukea sẽ là người hỗ trợ chúng trong việc ăn trộm ảnh đăng ký ninja của Kakashi. Tất nhiên, Naruto cũng nài nỉ, khóc lóc cầu xin họ cho cậu tham gia cùng. Tuy nhiên, cậu bị Iruka mắng rồi kéo về lớp để tiếp tục công việc của mình.
Anh nhìn thấy một bà cụ đang khó khăn trong việc bê vác đồ mới mua của mình. Cảm giác tội lỗi dâng trào khi anh đi ngang qua mà không tỏ ra chú ý đến bà ấy. Anh không thể mạo hiểm đến muộn được. Không phải lần này. Lịch trình và sự tự do của anh ngày hôm nay đặc biệt hạn chế.
Khi anh rẽ vào con đường dẫn đến học viện, trái tim anh như chìm xuống tận đáy của vực sâu tuyệt vọng.
Một vẻ mặt hoàn toàn hoang mang và bối rối giống hệt anh bây giờ. Anh đứng chôn chân tại chỗ. Làm sao một biến cố bất thường lại có thể xảy ra vào ngày hôm nay được chứ? Trong tất cả các ngày. Lại đúng vào lúc này. Làm sao anh có thể bỏ qua một thảm họa không thể lường trước được? Sau khi dành vô số thời giờ để lập nên một kế hoạch tỉ mỉ chỉn chu.
Đây chỉ là ngẫu nhiên hay là một hình phạt đây?
Giờ đây điều duy nhất anh mong muốn trên thế giới này là biến mất. Anh ước gì mình bị xóa sổ ngay và luôn.
Sự im lặng của đối phương dường như khiến cho Obito trở nên bối rối, hắn lấy lại bình tĩnh, biểu cảm cũng dịu đi đôi chút.
"Tôi biết cậu."
Ừ, chắc chắn rồi.
"Xin lỗi," Sukea lẩm bẩm, hốt hoảng. "Tôi không quen anh."
"À," Obito lúc này mới nhận ra. "Tôi không biết mình nên nói điều này một cách tế nhị như thế nào. Tôi là Tobi. Hay đúng hơn thì, tôi từng là. Chúng ta đã gặp nhau trước đây."
Với mỗi câu từ thốt ra, linh hồn cảm có cảm giác đang ngày càng trôi ra khỏi thân thể.
Sukea nhìn hắn với vẻ mịt mờ. Anh không thể xác định xem liệu lời nói có thuyết phục hay không. Duy trì vẻ về ngoài lúc này thật là một thử thách.
"Khi mà Akatsuki vẫn còn hoạt động ấy," Obito bổ sung, như thể nó có thể làm rõ hơn. "Tobi là danh tính giả của tôi. Người đàn ông đeo mặt nạ mà cậu từng... cung cấp tình báo."
Diễn đạt khôn ngoan đấy. Nhưng anh cũng không thể tránh né được nữa. Anh gật đầu như thể cuối cùng đã hiểu. "P-phải rồi..."
Sự lúng túng của anh quá rõ ràng. Obito để ý đến điều này.
"Cậu đến từ Konoha?"
"Ừm, tôi uh-"
"Cậu là ninja?" Obito hỏi, ám chỉ trang phục của Sukea. "Tôi đã phát hiện ra từ trước, từ ngôn ngữ cơ thể của cậu."
Làm ơn đấy, đừng nói về ngôn ngữ cơ thể có được không.
"Tôi đã từng thôi. Tôi nghỉ hưu rồi. Nó không phù hợp với tôi lắm."
"Vậy sao? Vậy bây giờ cậu làm gì?"
"Viết báo." Sukea ngập ngừng nhấc máy ảnh lên. "Tôi hiện đang viết một bài báo."
"Tôi hiểu rồi. Vậy thì, không làm phiền thời gian của cậu nữa."
Hẳn là vậy rồi. Giờ anh phải trốn đi thôi. Anh phải ép bản thân mình nghĩ rằng không có chuyện gì xảy ra cả."
"Thật tốt khi được gặp lại cậu," Obito tiếp tục nói.
Mặt anh đỏ bừng. Anh thực sự cần chiếc mặt nạ của mình ngay bây giờ.
"Tôi... cũng vậy. Tôi không ngờ lại gặp anh ở đây như thế này." Sự hoảng loạn đã làm rối tung suy nghĩ của anh. Anh không thể kiềm chế những lời nói vô nghĩa đang tuôn ra khỏi miệng mình. Sự hối hận đang dần tích tụ trong bụng anh.
"Tôi đã gây chiến với cả thế giới. Tôi không ngờ mình lại có thể tự do đi lại khắp nơi như thế này." Giọng điệu của Obito trở nên nhẹ nhàng hơn. "Sẽ thật tuyệt nếu có thể thi thoảng gặp lại cậu."
Sukea không nói gì. Anh không nghĩ bản thân có thể trả lời lại câu nói đó. Anh lại nghe thấy một... tiếng cười? Không hẳn. Nghe giống như một tiếng thở hắt ra hơn.
"Tôi có đang làm cậu khó chịu không?"
Anh lập tức hiểu ra. Obito tin rằng vũ trụ này căm ghét hắn và toàn thể nhân loại đều lo sợ bất an vì sự hiện diện của hắn.
"Không, không phải như vậy," Sukea phản đối. "Nếu anh có thể tự do đi lại, nghĩa là anh xứng đáng với điều đó."
"Không hẳn. Chỉ là vị Hokage quá khoan dung thôi."
Anh cau mày. "Tôi hiểu rồi. Có lẽ tôi nên đi thôi."
"Chào nhé, Sukea."
Obito nhớ tên của nhân cách này của anh? Hồi đó, anh rất hiếm khi sử dụng đến cái tên này. Anh thích danh hiệu người cung cấp thông tin hơn cả. Nhưng rồi, anh trở nên gần gũi với Tobi hơn bất kỳ thành viên nào thuộc Akatsuki.
Sau đó họ tách ra. Việc tương tác nằm ngoài dự đoán. Đáng lẽ Obito phải ở bãi tập để đánh giá trình độ nhẫn thuật của các shinobi. Chứ không phải ở đây. Không phải làm gián đoạn kế hoạch của Sukea. Thần kinh của anh đang vô cùng kích động.
Anh cố gắng hồi lại. Trên đường đi, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy học viện phía xa xa. Mục tiêu của anh lại trở thành ưu tiên hàng đầu. Là một ninja dày dặn kinh nghiệm, anh không được để cảm xúc xen vào. Anh cần phải dạy dỗ lại lũ nhóc kia. Anh tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình.
Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Anh đã làm hỏng tất cả kế hoạch của hội genin. Anh thích thú khi tước đoạt chiến thắng của bọn nhóc. Điều đó sẽ dạy chúng rằng không được xâm phạm vào chuyện riêng tư của anh hay của người khác.
Hài lòng, anh cất bước trở về nhà.
Về đến nơi, anh dựa lưng vào cửa. Kakashi thở dài mệt mỏi. Thật quá nguy hiểm. Đánh đổi danh tính của mình cho một trò chơi khăm vặt vãnh thực không đáng. Anh đi đến bàn phòng khách. Lấy lọ tẩy trang từ trong ngăn kéo, lau đi phấn mắt.
"Cậu đang làm gì trong căn hộ của Hokage vậy, Sukea?"
Anh đóng băng ngay tại chỗ. Chiếc gương phản chiếu một đôi mắt sắc lạnh, tàn độc. Chúng đỏ thẫm và dần chuyển thành hoa văn của Mangekyo Sharingan. Miếng bông bị vứt sang một bên. Một manh mối về danh tính thực sự của anh xuất hiện: một phần của vết sẹo trên mí mắt trái.
Kamui của cậu ta. Kakashi phải nhấn mạnh rằng nếu Obito muốn đến thăm, hắn phải thông báo bằng việc gõ cửa và bước qua nó. Hắn không được dịch chuyển tức thời theo ý của mình. Tuy nhiên, hắn không đến thăm Kakashi lúc này. Hắn đang đối mặt với Sukea.
"Làm sao cậu có thể vào được dinh thự của Hokage?"
"Anh theo tôi tới đây sao?"
"Ta đã thấy vô cùng đáng ngờ khi cậu còn sống. Bất cứ ai đào ngũ khỏi Akatsuki, dù là thành viên trực tiếp hay cộng tác, đều sẽ bị trừng phạt bằng cái chết. Đặc biệt là cậu. Cậu đã biết quá nhiều khi làm việc với ta." Giọng điệu của hắn khác hẳn với sự điềm tĩnh, gần như là dễ chịu mà hắn đã dùng trước đó. Giờ giọng điệu của hắn chứa đựng sự tàn bạo giống như khi hắn còn là kẻ thù trong chiến tranh. "Và ta đã đúng khi đi tìm cậu một lần nữa. Cậu không thể cứ thế mà đi vào nơi này được. Đây là hành vi đột nhập."
Kakashi thấy điều này thật buồn cười. Nếu có ai đột nhập trái phép ở đây, thì đó chính lên cái tên kia.
"Anh có định để tôi giải thích không?" Anh chuẩn bị với tay lên bộ tóc giả của mình. "Hay là—"
Một thanh kunai ngay lập tức kề sát vào cổ anh. Thanh thép lạnh lẽo chĩa thẳng vào tĩnh mạch cảnh.
Kakashi quan sát hình ảnh phản chiếu của họ qua tấm gương. Obito toát ra nét đe dọa rõ ràng.
"Mhm. Tôi cũng nghĩ là cậu sẽ làm vậy mà."
"Đừng có cử động."
"Làm hộ tôi đi."
Kakashi nhận lại một cái nhìn đầy ác ý.
"Tóc tôi ấy."
Obito đơ người. Không thể nhầm lẫn được. Một ký ức xưa cũ trỗi dậy trong hắn. Quy tắc cũ của Sukea. Đừng chạm vào tóc của tôi.
"Gì cơ?" hắn rít lên, ấn mạnh thành kunai vào cổ anh hơn. Nó hơi cứa vào anh rồi.
Kakashi không thể kiềm chế việc đảo mắt.
"Tóc giả của tôi ấy, Obito," anh nói bằng giọng thật của mình, không phải giọng của Sukea nữa. "Tháo nó xuống."
Nghe vậy, Obito không khỏi bối rối. Hắn bày ra vẻ mặt nghi ngờ thuần túy nhất mà Kakashi từng thấy. Thật buồn cười.
"Nào," anh cổ vũ. Anh nhìn vào ánh mắt chằm chằm của Obito. Đôi mắt anh nhắm hờ theo kiểu lười biếng thường ngày.
Obito đưa lưỡi đao vào môi dưới của Kakashi. "Cậu đang chơi cái trò gì vậy?"
Rõ ràng, đó là một chiến thuật đe dọa. Nó đáng lẽ phải khiến anh phải suy nghĩ kĩ càng trước khi mở miệng. Tuy nhiên, nó lại tạo ra một hiệu ứng đặc biệt đối với Kakashi.
"Tôi không biết cậu cũng thích cả những cuộc vui với dao đấy," anh nói, trở nên thích thú. "Cậu nên nói điều đó khi chúng ta thảo luận về các sở thích của mình." Một câu nói biết xấu hổ. Kakashi cũng hơi bối rối vì sự táo bạo của chính mình.
Tay còn lại của Obito lơ lửng trên đầu anh. Nán lại đó, không chắc chắn. Anh giật mạnh bộ tóc nâu tro, để lộ ra mái đầu bạc cứng đầu của Kakashi. Sự sốc dữ dội của Obito khiến hắn mất cảnh giác. Kakashi nhân cơ hội này, khéo léo giật lấy thanh kunai và tung một cú đá đẩy Obito lùi về phía sau.
"Cậu làm lề mề quá đấy," anh thản nhiên nói. Anh ném trả lại vũ khí cho hắn.
Kakashi tiếp tục các động tác của mình. Obito thận trọng đứng dậy. Hắn quan sát. Kính áp tròng được tháo ra, để lộ con ngươi xám đen tự nhiên. Miếng dán màu tím được bóc ra, lộ ra vết sẹo đặc trưng của anh. Mỗi một giây trôi qua, sự căng thẳng giữa họ lại tăng thêm một bậc. Bị nhìn thế này khiến anh cảm thấy ngứa ngáy. Obito cứ như một khán giả. Hắn đắm chìm trong sự lo lắng về những thông tin mình vừa tiếp nhận.
Điều này hoàn toàn trái ngược với ý định che giấu bí mật của Kakashi. Anh cũng không thể làm gì được nữa. Anh quay lại. Trước mặt Obito chính là Hatake Kakashi, chính chủ và duy nhất. Khuôn mặt anh hoàn toàn bị phơi bày. Cuối cùng nó cũng lộ diện.
"Tôi không có đột nhập. Đây là căn hộ của tôi. Hài lòng chưa?" anh thách thức nói.
"Kakashi, cái quái gì vậy?"
"Như cậu vừa thấy đó."
"Tôi không hiểu."
"Tôi được giao đi thực hiện một nhiệm vụ. Sukea là danh tính cải trang của tôi," anh giải thích, tâm trạng trùng xuống. "Tôi không hề biết cậu chính là Tobi."
"Thế nên, ý cậu là. Ý cậu là cậu chính là người—cậu và tôi, chúng ta. Chúng ta đã. Chúng ta từng?"
Kakashi nở một cười mơ màng. "Tôi xin lỗi, Obito."
Có lẽ lý tưởng nhất là yêu cầu Obito rời đi. Anh sải bước qua hành lang, chuẩn bị mở cửa nhà. Obito kéo lấy cánh tay anh. Hắn buộc anh phải dừng bước. Hắn chắn trước mặt Kakashi, cản bước anh. Một loạt các biến động cảm xúc thông qua hành động của hắn. Kakashi thì đang vật lộn với mớ bòng bong cảm xúc giữa ham muốn, tội lỗi, và xấu hổ.
"Kakashi," hắn lẩm bẩm. "Tôi đang rất bối rối."
Anh lại sắp sửa xin lỗi một lần nữa. Nhưng anh dừng lại. Một lời xin lỗi thứ hai sẽ chẳng có tác dụng gì.
"Tôi đã muốn cậu từ rất lâu rồi." Obito hồi phục đủ để nói một cách mạch lạc. "Tôi không thể có cậu, nên tôi đã lợi dụng Sukea. Cậu ta đáng lẽ là để dời đi sự chú ý. Một cuộc tình thoáng qua. Nhưng có điều gì đó ở cậu ta. Hóa ra bấy lâu nay chính là cậu sao?"
Hả?
"Sukea đã giúp tôi cân bằng bản thân. Tôi đã thấy thật kỳ lạ khi mình có thể hòa hợp với một người xa lạ đến vậy."
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
"Hóa ra đó chính là cậu sao? Chẳng trách."
Như thể một tia sét giữa trời quang.
"Cái này... cái này," Obito dừng lại. "Cái quái gì vậy, Kakashi? Điều này thật điên rồ."
Theo lẽ thường, Obito đáng lẽ phải sôi sục. Hoặc phản kháng. Hoặc cả hai. Tại sao giọng điệu của hắn lại tràn đầy sự trìu mến?
"Tất nhiên rồi." Hắn vuốt ve bên má Kakashi. "Làm gì có ai có thể khiến tôi cảm thấy trọn vẹn ngoài cậu cơ chứ."
Kakashi có thể đang run rẩy. Không biết nữa. Anh đang bị quá tải.
"Mẹ nó," Obito thì thầm. "Cậu đẹp quá."
Obito ngắm nhìn từng phần trên khuôn mặt Kakashi với sự tập trung không lay chuyển. Hắn chăm chú quan sát đường cong tinh tế của phần xương gò má, sống mũi cao thẳng, đường viền sắc sảo của xương hàm và đường cong dịu dàng của đôi môi mềm. Hắn dường như có hứng thú đặc biệt với đôi môi của Kakashi. Obito vô thức tiến lại gần hơn. Hơi thở của hắn thật mời gọi. Kakashi như bị đánh thuốc mê vậy. Sự mê hoặc này đang nhấn chìm anh. Họ đang chuẩn bị tiến tới một nụ hôn. Nhưng Kakashi không cho phép việc đó diễn ra.
"Đợi đã," anh nói. "Tôi bối rối quá. Cái gì cơ?"
Obito hiểu ra. Nhưng hắn kiềm chế lại. Rõ ràng cả hai đều đang hưng phấn, nhưng Obito cố khôi phục lại vẻ ngoài lý trí của mình.
"Cậu không biết sao?" Obito hỏi.
"Biết cái gì?"
"Cảm xúc tôi dành cho cậu."
Kakashi ngây ngốc ra. Biểu cảm của Obito đang mang một sức nặng nhất định. Như một tín hiệu về một điều gì đó chuẩn bị được tiết lộ.
"Khi chúng ta còn nhỏ, khi nhìn thấy cậu lần đầu tiên, tôi đã bị cậu thu hút. Tôi không hiểu vì sao. Cậu là một thằng nhóc im lặng, hiếm khi tương tác với người khác. Tôi thấy cậu thật kỳ lạ."
Obito nới lỏng bàn tay trên người Kakashi. Những ngón tay lướt nhẹ trên cánh tay anh, một cách có lỗi.
"Thế nhưng, tôi lại muốn trở thành một phần trong cuộc đời của cậu. Tôi muốn trở thành bạn của cậu. Và tôi đã làm được. Dù cho lúc đầu nó có phần hơi một chiều. Cậu luôn tỏ ra xa cách. Rin cũng đã giúp đỡ, cố gắng trở thành bạn với cậu. Chúng tôi cứ như mấy con đỉa, liên tục bám riết lấy cậu."
"Đến một lúc nào đấy, tôi nhận ra cảm xúc mình dành cho Rin giống hệt cái cách tôi cảm thấy về cậu. Tôi nghĩ điều đó là sai trái. Làm sao tôi có thể yêu hai người cùng một lúc chứ?" Obito thở dài. "Tôi nghĩ cũng không có gì ngạc nhiên khi cậu không để ý. Tôi quá kiêu hãnh để nói cho cậu biết."
Không khí của Kakashi như bị tước đi. Khoang phổi của anh trở nên trống rỗng.
Obito đưa tay chạm lên mặt anh. "Kakashi, tôi muốn giữ cậu luôn an toàn. Tôi đã cảm thấy như vậy trước khi biết sự thật về cha cậu và thậm chí còn hơn thế sau đó. Tôi thức tỉnh Sharingan từ một thôi thúc sâu sắc muốn bảo vệ mọi người, nhưng đặc biệt là cậu, người vừa mới mất đi con mắt vì tôi. Tôi sẵn sàng chết vì cậu. Tôi đã thực sự 'chết' vì cậu. Tôi giao phó con mắt cho cậu để có thể cùng cậu nhìn đến tương lai. Tôi không biết liệu đó có phải là một kiểu chiếm hữu nào đó không, nhưng tôi luôn muốn một phần nào của tôi luôn ở bên cậu. Điều đó hóa ra lại diễn ra theo nghĩa đen."
Kakashi đang vật lộn để tiếp nhận các thông tin mà anh vừa nhận được. Trong suốt khoảng thời gian ấy, anh hoàn toàn mù mờ về cảm xúc của Obito. Anh thất vọng vì sự thiếu tinh tế của mình. Có lẽ nó bắt đầu từ một niềm tin từ lâu của anh rằng anh không xứng đáng. Điều này cảm giác thật vô lý. Tuy nhiên, Obito không lừa dối anh. Sự thành thật của cậu ấy là tuyệt đối.
Anh cũng nuôi dưỡng một tình cảm dành cho Obito từ thuở bé. Tuy nhiên, anh quá bận cho việc tiếc thương cái chết của cha để có thể hành động. Kakashi nhìn Obito với vẻ hối tiếc. Nhưng nó đã mang một ý nghĩa khác. Không phải sự hối tiếc vì đã phá vỡ lời hứa trong quá khứ và phụ lòng đồng đội mình. Thay vào đó, đó là vì hai người họ. Họ che giấu tình cảm mình dành cho nhau mặc dù cảm xúc đó đã được đáp lại trong suốt thời gian qua. Ham muốn của Kakashi phai nhạt đi, nhường chỗ cho nỗi buồn. Obito cũng vậy, hắn kéo anh vào một cái ôm.
"Tôi yêu em. Em thực sự không biết tí gì sao?"
"Không," Kakashi thừa nhận, xấu hổ.
"Em đúng là đồ ngốc mà," Obito nói một cách chán nản.
Kakashi vùi mặt vào hõm cổ đối phương. "Em cũng yêu anh."
Kakashi tự hỏi liệu lời nói của mình có đủ không. Anh tự hỏi liệu mình có thực sự đủ không. Không, khoảnh khắc này không cần phải bàn cãi nữa. Obito đã bày tỏ hết nỗi lòng mình. Và với lời thú nhận từ chính mình, gánh nặng đè trên vai Kakashi đã được gỡ bỏ. Anh ngã vào lòng Obito. Anh kiệt sức, nhưng, cũng thật nhẹ nhõm.
Obito đặt một nụ hôn lên đầu anh. "Chúng ta quả là một mớ rắc rối."
Kakashi đồng tình. Anh lùi lại, nhưng cơ thể của họ vẫn áp chặt vào nhau. Cánh tay quấn lấy nhau trong một cái ôm mệt nhoài.
"Em tàn nhẫn thật đấy. Sao em không nói cho tôi biết về Sukea sớm hơn chứ?"
"Em cảm thấy xấu hổ, nhưng hơn hết là cảm thấy thật tệ. Cảm giác như em đã lợi dụng anh dù cho lúc đó em không biết anh thực sự là ai."
"Ừ, bây giờ tôi cũng cảm thấy vậy đấy. Tôi đã chạm vào em. Tôi đã đụ em."
Kakashi rùng mình trước cách Obito thản nhiên nói ra lời như vậy.
"Gì chứ? Đó là sự thật mà. Chúng ta đã làm tình."
Anh đưa lòng bàn tay mình lên che miệng Obito lại. Lời khẳng định từ Obito giống như một khoái cảm tội lỗi. Thật tội lỗi, nhưng không thể phủ nhận là phấn khích vô cùng. Ngay cả sau ngần ấy năm, những hình ảnh vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Ngọn lửa ham muốn bùng cháy trở lại trong đáy mắt Obito. Anh nhấc tay Kakashi ra để có thể nói.
"Có bao nhiêu trong chỗ đó là giả để thực hiện nhiệm vụ?"
"Không có cái nào cả. Em không làm những nhiệm vụ kiểu đó. Nhưng có gì đó về Tobi mà em không thể cưỡng lại được."
Nó như thể họ là hai nửa thất lạc của một cùng một tổng thể, hợp nhất ngay cả khi danh tính của họ vẫn còn là một ẩn số. Một liên kết vật lý đã vượt qua những trở ngại tìm cách chia cắt bọn họ.
"Còn anh thì sao? Kakashi hỏi.
"Tôi không hề giả vờ."
"Những sở thích đó?"
"Là thật."
Gò má Kakashi dần nóng lên. "Những sợi xích?"
"Vẫn hứng thú."
Anh nuốt khan. "Sự thống trị của anh?"
"Đều là thật hết. Còn sự phục tùng của em?"
"Là thật đó," anh thì thầm vào đôi môi của Obito.
Phong thái của Obito đã thay đổi. Nó trở lại trạng thái đói khát trước đó. Mặc dù giờ đây, nó còn được khuếch đại lên. Obito như đập môi mình lên môi Kakashi. Hắn hôn anh với sự cuồng nhiệt của một người đàn ông đã chờ đợi cả đời cho giây phút này. Kakashi cũng đáp lại bằng sự nồng nhiệt tương tự. Anh truyền tải tất cả những cảm xúc bị kìm nén của mình vào đó, tất cả những sự khao khát về tình cảm và sự đụng chạm của Obito. Toàn bộ cơ thể anh đang bùng cháy. Obito khuấy đảo thần kinh của anh theo cách mà anh chỉ có thể thấy trong mơ.
Lộn xộn và tuyệt vọng. Nó còn hơn cả một nụ hôn, Nó là một lời cam kết. Mỗi nhịp đập trái tim đều được đồng bộ. Mỗi cơn run rẩy đều được chia sẻ. Như thể nuốt trọn nhưng vẫn chưa đủ.
Điều này khác với trong quá khứ. Lúc đó không hề có một nụ hôn nào cả. Bây giờ, khi bản chất thực sự và những lời tuyên bố được đưa ra, anh hoàn toàn buông thả mọi thứ. Anh vòng một chân qua eo Obito. Người kia phản ứng lại theo bản năng, nâng Kakashi lên một cách nhẹ nhàng và giữ thăng bằng cho trọng lượng kết hợp của cả hai. Kakashi bám chặt lấy hắn. Anh không ngừng hôn hắn, tựa như không thể dừng lại, không thể thoát ra. Đôi môi thô ráp cùng vết sẹo phía bên phải của Obito như một chất gây nghiện. Miệng lưỡi ấm nóng. Trí óc Kakashi quay cuồng, choáng váng. Việc thiếu không khí khiến anh phải rút lui. Anh áp má mình lên má Obito, thở hổn hển.
"Tôi muốn làm em," Obito nói. Giọng khàn đi.
Kakashi cọ cọ vào người hắn. Anh chà xát nơi đang dần cương cứng của mình lên bụng Obito.
"Phòng ngủ," Kakashi yêu cầu.
Họ định hướng và đi đến căn phòng một cách dễ dàng. Dù sao thì cả hai người đều là ninja mà. Obito đặt anh xuống giường và Kakashi vội vã kéo người hắn xuống. Anh luồn tay chân mình quanh người Obito để giữ hắn tại chỗ, kiên quyết khiến cho hai đôi môi không thể tách rời. Obito cũng chiều theo ý đối phương. Hắn thích thú với hành động này vì dường như chính hắn cũng không cách nào tách mình ra khỏi Kakashi. Hắn trườn lưỡi mình vào trong khuôn miệng Kakashi, hung hăng, thèm khát.
Sau đó, Obito đè hai tay của Kakashi xuống đệm. Hắn chiếm lấy quyền kiểm soát, từ trên nhìn xuống anh với vẻ mặt cương quyết.
Kakashi phục theo hắn.
Obito ngắm nhìn anh thêm một lần nữa. Ánh mắt quét qua từng đường nét của người dưới thân rồi dừng lại nơi nốt ruồi duyên của anh.
"Chỉ để che giấu cái này sao?" Hắn trêu chọc.
"Em đeo mặt nạ không vì lý do gì cả," Kakashi thành thật đưa ra lời giải thích.
"Em đẹp quá. Đẹp đến nực cười," hắn nói khi áp vào làn da của Kakashi, đôi môi lướt dọc theo đường viền hàm của anh.
Kakashi không quan tâm đến ngoại hình của mình cho lắm. Nhưng được người đàn ông anh yêu khen ngợi say đắm như này không khỏi khiến anh cảm thấy lâng lâng vui sướng.
Obito nâng niu vùng cổ bị kunai cứa vào của Kakashi. Hắn đặt lên một nụ hôn như một lời xin lỗi. Thật dịu dàng, thật muốn khiến anh phát điên. Kakashi cảm thấy ngượng ngùng.
Đôi tay Obito bắt đầu khám phá cơ thể anh, lướt trên những mô cơ bắp săn chắc. Hắn cởi áo Kakashi ra. Nhận thức đập vào anh như một cơn thủy triều. Hắn đi theo từng vết sẹo, từng đường nét, từng phần riêng biệt trên thân hình Kakashi như đã rất quen thuộc với nó.
"Thật sự là em," hắn thì thầm. "Không thể tin được là tôi chưa bao giờ nhận ra."
Kakashi khúc khích. "Em cũng không thể tin được."
"Vậy sao?" hắn hỏi, di chuyển xuống hai đầu ngực của Kakashi. Những ngón tay Kakashi đan vào mái tóc Obito nhưng một cách khích lệ. Hơi thở anh nghẹn lại khi Obito ngậm lấy núm vú. Cảm giác thật lạ lẫm. Trước đây Tobi chưa từng làm việc này bằng miệng. Anh cảm thấy mình bắt đầu mê sảng rồi.
"Em đã luôn quan sát. Đợi chờ những dấu hiệu rằng anh biết em là Sukea."
Obito bắt đầu giáng xuống những nụ hôn và vết cắn thôi bạo hơn. Như thể là để đánh dấu Kakashi. Những ngón tay chai sạn mang lại một cảm giác thoải mái ở vùng bụng anh.
"Em lừa được tôi rồi. Bộ đồ cải trang đó thực sự có hiệu quả."
Những mảnh trang phục còn lại của anh cũng nhanh chóng được cởi bỏ. Kakashi hoàn toàn trần trụi và bị phơi bày. Trạng thái dễ bị tổn thương nhất. Thế nhưng, sự hiện diện của Obito lại mang đến sự đảm bảo. Thật vinh dự biết bao khi được trốn vào nơi trú ẩn như này.
Đùi anh được mơn trớn. Một bàn tay tham lam siết chặt lấy chúng. Anh háo hức muốn tách chúng ra, nhưng vẫn kiềm lại. Anh đang đợi những chỉ dẫn của Obito. Anh mong chờ việc Obito quyết định nhịp độ và cách mọi việc sẽ diễn ra.
Tâm trí Kakashi lơ lửng. Mọi bộ phận trên cơ thể anh được chạm vào. Anh đã không được tiếp xúc cơ thể trong nhiều năm. Sự khao khát dành cho Obito như một nỗi đau dai dẳng. Nhưng một cái ôm từ Obito lúc này thôi đã trở thành một liều thuốc giải cho tâm hồn anh.
Kakashi lướt mắt qua đối phương. Anh sợ rằng mình có thể ngất đi bất cứ lúc nào. Anh chưa bao giờ chứng kiến một ánh nhìn như một kẻ săn mồi lộ liễu đến như vậy trước đây. Nó khiến anh giật nảy lên như bị tiêm một mũi adrenaline vậy. Trái tim anh sẽ nổ tung mất.
Obito đặt thêm một nụ hôn khác lên môi anh. Kakashi nhướn người lên phía trước, khao khát hơn nữa.
"Nữa."
Kakashi vô tình để lọt ra một tiếng rên rỉ.
"Thật đẹp," Obito thở ra một cách mãn nguyện.
Obito bắt đầu lột đồ. Kakashi thích thú với cảnh tượng này. Anh ngắm nhìn cơ thể săn chắc, được định hình rõ nét. Nó khiếm khuyết. Một phần cơ thể khác người. Chi chít các vết sẹo. Những mảng da không đều màu. Tất cả đều góp phần tạo nên sức hút mê hoặc của Obito. Mỗi đặc điểm chỉ khiến cho Kakashi ngày càng trở nên say mê Obito hơn. Obito là một con người đáng kinh ngạc, kể cả khi có những thay đổi kia. Đặc biệt khi có những thay đổi kia. Đối với Kakashi, hắn khuyết thiếu một cách tuyệt hảo.
Trước đây, Sukea chưa bao giờ trần trụi hoàn toàn. Anh vẫn giữ vài lớp đồ để đề phòng ở một mức độ nhất định. Tobi, đương nhiên, mặc nguyên quần áo. Còn bây giờ, cả hai đều để lộ da thịt mình một cách công khai. Mức độ thân mật tăng lên đáng kể.
"Dạng chân ra cho tôi nào," Obito yêu cầu.
Kakashi tuân theo. Obito đặt mình giữa hai chân Kakashi. Hắn đè lên anh. Kakashi tận hưởng sự tiếp xúc của hai làn da, sự thô ráp sau vô vàn trận chiến mà họ đã trải qua. Anh cảm thấy thoải mái. Hai khuôn miệng kết nối với nhau, hòa vào nhau trong một nụ hôn cháy bỏng. Xung quanh Kakashi mờ dần đi. Sự chú ý của anh lúc này đặt trọn vào Obito: lưỡi của hắn, tiếng rên rỉ đứt quãng, sự cương cứng chạm vào đùi Kakashi, những ngón tay trườn dần xuống dưới, từng phân một. Chúng bao trọn lấy phần trụ cứng của Kakashi. Anh thở gấp, cái chạm như mang theo một tia điện giật. Obito vuốt ve một cách chậm rãi cẩn thận. Nó mang đến cảm giác ngứa ran. Kakashi tách ra khỏi nụ hôn.
"Em lên rồi," Anh thốt lên. "Có lẽ đừng chạm vào nó quá nhiều, nếu không chúng ta không thể làm đến cuối được đâu."
Obito giật mình bởi sự thú nhận của đối phương. Một màu đỏ ửng dần hiện lên trên má hắn. Kakashi nhận thấy điều đó khiến cho biểu cảm Obito trở nên ấm áp hơn.
Bất chấp yêu cầu của Kakashi, Obito chọn làm ngược lại. Hắn xoa ngón cái lên quy đầu. Vừa vuốt vừa xoay bàn tay quanh trục. Lặp đi lặp lại. Kakashi quằn quại. Anh rên rỉ. Siết chặt tấm ga giường, giữ lấy chúng như một đòn bẩy giữ anh ổn định trước cơn khoái cảm đang dâng trào.
"Obito—"
Hắn bóp chặt phần gốc trước khi hoàn toàn buông tay. Một cử chỉ thương xót, Kakashi hy vọng.
"Được rồi."
Anh chùng xuống vì sự thiếu vắng đụng chạm, mong muốn sự tiếp xúc kia trở lại. Thế nhưng anh cũng thích việc Obito đẩy anh đến giới hạn. Kakashi chìm đắm trong trạng thái ham muốn kéo dài. Tâm trí anh như bị phủ lên một làn sương mù.
"Chất bôi trơn?"
"Hả?"
"Em để chất bôi trơn ở đâu, Kakashi?"
Câu hỏi được thốt ra và chỉ sau vài giây. Obito bật cười. Chết tiệt. Nụ cười của hắn đúng là ngàn năm có một. Tiếng cười của hắn gần như là một hiện tượng không tồn tại. Kakashi cảm thấy mình may mắn chết mất.
"Tủ đầu giường, Trong ngăn kéo," anh yếu ớt đáp lại.
Khi Obito với lấy nó, môi hắn lại chạm vào môi Kakashi. Hắn không thể cưỡng lại được. Hắn tách chân Kakashi rộng hơn nữa, để lộ ra lối vào nhỏ. Một cách nhẹ nhàng, hắn xoa tay lên đó. Một cơn rùng mình chạy dọc khắp cơ thể anh. Obito bóp chất bôi trơn lên ngón tay.
"Anh sẽ chuẩn bị cho em," Hắn thì thầm vào tai Kakashi.
Kakashi khẽ rên rỉ đồng thuận. Anh đẩy hông về phía trước.
Quá trình diễn ra từ từ và cẩn trọng. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn của cả hai. Để xoa dịu Kakashi, hắn rải những nụ hôn ướt át dọc theo cần cổ anh, mút mát hai bên nhũ hoa trên ngực anh. Obito như đang làm quen lại với cơ thể Kakashi. Hắn dùng miệng mình tìm ra những vùng nhạy cảm trên cơ thể anh, dùng lực lên đó. Obito bảo anh hãy giữ chặt lấy hắn, và Kakashi đã làm vậy. Móng tay anh bấu chặt vào vai Obito. Anh cào hắn. Anh định xin lỗi, nhưng Obito có vẻ chẳng bận tâm. Thực chất, hắn lại thấy tận hưởng việc đó.
"Em chặt quá."
"Lâu rồi không làm," Kakashi thở dốc.
"Bao lâu rồi?"
Kakashi nhận ra sự miễn cưỡng kìm lại, nhưng cuối cùng sự tò mò vẫn thắng thế.
"Từ lần cuối cùng của chúng ta."
Obito chớp mắt. Hắn đơ ra. "Kakashi, em—"
"Thật không may rằng, anh đã nâng tiêu chuẩn lên quá cao. Em biết mình sẽ chẳng thể thỏa mãn với bất kỳ ai khác, vậy nên cũng chẳng quan tâm."
Phản ứng sửng sốt dần biến thành một nụ cười tự mãn. Hắn đẩy ngón tay vào sâu hơn, chạm đến tuyến tiền liệt của Kakashi. Kakashi phát ra một tiếng đáng thương.
"Tốt," hắn gằn giọng. "Vì tôi cũng không ngủ với ai sau khi em rời đi. Lý do tương tự."
Họ có thể hòa hợp đến mức nào nữa đây? Kể cả trong việc có quan hệ tình dục hay tránh xa nó. Điều này thật nực cười.
"Tôi không thể chịu đựng được khi nghĩ đến việc có một ai khác chạm vào em. Không ai hiểu cơ thể em bằng tôi," Obito tuyên bố. "Tôi muốn em dựa vào tôi."
Đồ khốn tự mãn. Nhưng mà cũng đúng.
"Em có hiểu không, Kakashi?" Vừa nói, hắn vừa đột ngột đưa thêm một ngón tay vào trong. Kakashi cào móng tay lên lưng Obito.
"Vâng, vâng, em hiểu rồi. Sẽ không có ai khác được chạm vào em. Em hứa," anh lắp bắp.
Obito không làm việc chuẩn bị nữa. Lúc này, hắn chỉ đơn giản là đụ Kakashi bằng ngón tay mình, thứ mà giờ đây đã có thể ra vào một cách dễ dàng.
"Obito, làm ơn. Không đủ."
"Vậy nói tôi nghe đi."
Kakashi ngập ngừng.
Obito cong ngón tay lên theo chính xác cái cách mà Kakashi thích. Đó là cách khiến Sukea phải hét lên. Mềm nhũn. Rên rỉ. Quằn quại.
"E-em muốn anh."
"Ở đâu?"
"Bên trong... em." Đôi mắt Kakashi lấp lánh với lời cầu xin khẩn thiết. "Anh biết ở đâu mà. Làm ơn."
"Ngay cả khi cầu xin cũng thật đẹp đẽ."
Kakashi đỏ mặt dữ dội.
Obito cầm lấy lọ bôi trơn. Hắn đổ một lượng lớn lên hạ thân mình. Kakashi bị mê hoặc bởi cảnh tượng đó. Anh thèm khát cây gậy thịt kia. Đã bao đêm anh nằm mơ và tưởng tượng về nó. Bao gồm cả những nỗ lực thay thế nó bằng ngón tay của mình. Nhưng vô ích. Sự thất vọng về tình dục như một sự tra tấn.
Và giờ đây. Cuối cùng.
Kakashi dịch chuyển. Anh tạo thêm không gian để Obito có thể đi vào dễ dàng hơn. Obito cảm kích hôn anh. Phần đầu tiếp xúc với hậu huyệt. Một cách chậm rãi và cẩn trọng, Obito chìm vào trong anh. Sự tập trung của Kakashi bị khuếch đại vào cảm giác nơi tiếp xúc kia. Anh thở ra, tạo nên một tiếng rên dài. Obito tiến sâu vào bên trong anh. Hắn hoàn toàn đắm chìm. Cuối cùng. Ôi, niềm hạnh phúc ngọt ngào khi được lấp đầy. Đến mức vô tận khi anh nhận ra mình đã bỏ lỡ nó.
Tay đan tay. Môi áp môi. Họ giữ nguyên tư thế trong chốc lát, để cơ thể thích nghi. Họ trầm mê trong mối liên kết trân quý này. Kakashi ra tín hiệu anh đã sẵn sàng. Họ bắt đầu cọ sát vào nhau. Obito thở ra tiếng rên rỉ bên tai anh. Chết tiệt, nếu đó không phải là âm thanh quyến rũ nhất mà anh từng được nghe.
"Em ổn chứ?"
"Vâng," Kakashi đảm bảo.
Obito rút ra một nửa rồi đâm mạnh trở lại. Kakashi cũng phản ứng theo. Anh đáp trả và cứ như thể giữa họ có những tần sóng đồng bộ. Obito nhanh chóng tăng nhịp độ. Động tác của hắn tràn đầy năng lượng. Hắn thúc vào những điểm đặc biệt khiến Kakashi phải kêu lên run rẩy. Obito xác định chính xác vị trí tuyến tiền liệt của anh. Hắn bắt đầu hành hạ nó. Thúc vào đó một cách cố ý. Obito nắm lấy chân Kakashi với lực mạnh đến mức có thể để lại vết bầm. Thật hưng phấn. Nỗi đau. Khoái cảm. Nó quá lớn để anh có thể chịu đựng tất cả. Kakashi chính là người duy nhất, độc nhất có thể làm được như vậy. Anh như được chạm khắc một cách tỉ mỉ, điêu luyện để trở thành đối tác của Obito, để hoàn thành ý nghĩa tồn tại của anh.
Kakashi nằm đó như một mớ hỗn độn không biết xấu hổ. Tóc tai rối bù. Mồ hôi bóng loáng phủ một lớp lên làn da. Một màu hồng đỏ trải dài xuống đến ngực. Mỗi hơi thở đều gấp gáp, hổn hển. Obito cũng không khác là bao. Kakashi bị hắn ta mê hoặc. Obito liên tục đâm rồi rút, không hề thương tiếc. Kakashi liên tục rên rỉ, nhiều hơn nữa, mạnh hơn nữa, nhanh hơn nữa. Chỗ đó, đúng vậy. Đừng dừng lại. Làm ơn. Muốn nữa.
Anh chưa từng tin tưởng bất kỳ ai đến mức này. Anh còn không thể tin mình có thể đặt niềm tin lên một người. Nhưng đó là Obito, nên đương nhiên rồi. Kakashi đủ điều kiện đáp ứng tất cả các nhu cầu của hắn và cũng tự tin rằng Obito có thể mang đến cho anh những thứ anh mong muốn. Và việc này chính là như vậy.
Kakashi đang trôi dạt. Anh lơ lửng. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Anh khát cầu điều gì đó vượt trên cả. Anh van nài, lộn xộn và tuyệt vọng. Khi anh ngước lên, bắt gặp ánh mắt của Obito. Tuy nhiên, anh không làm bất cứ hành động gì.
"Em phải nói ra," hắn hướng dẫn.
Giữa cơn thủy triều hoan ái, Obito vẫn tỏ ra thật chu đáo. Hắn không làm nếu không có sự đồng thuận của Kakashi.
"Em làm được mà, Kakashi."
"Em..."
"Nói tôi nghe. Em muốn gì?"
Một trận chiến nội tâm diễn ra trong thoáng chốc. Cuối cùng, anh lấy hết can đảm và nói.
"Trói em lại," Kakashi cầu xin. Những xúc cảm nguyên thủy khiến giọng nói của anh trở nên thật xa lạ với chính mình. "Bóp nghẹt em."
Sharingan của Obito xoay tròn.
Hắn đặt tay Kakashi lên trên đầu. Obito nén chakra và dùng Mộc độn. Những dây leo quấn quanh cánh tay của Kakashi. Khi chúng lướt lên anh, anh cảm nhận được sự thô ráp gai góc. Chúng quấn quanh cổ tay anh rồi bám vào đầu giường, khóa chặt anh lại. Khi Kakashi đã bị trói lại và mất đi quyền tự chủ, anh ngày càng nhận thức rõ không gian xung quanh mình.
Obito tiến lại gần cổ họng anh. Kakashi ngửa đầu ra sau, lộ ra toàn bộ. Lúc đầu, hắn chỉ đặt tay lên. Như một thông báo để cho Kakashi biết những gì chuẩn bị diễn ra. Obito bắt đầu tăng lực tay. Nó diễn ra một cách chậm rãi. Obito kéo dài từng giây, như thể hiện quyền điều khiển của mình. Kakashi buộc phải tuân theo sự đau đớn chậm rãi này. Anh không có khả năng đẩy nhanh tốc độ. Nó khiến anh chới với trên bờ vực.
Và rồi đột nhiên, Obito siết chặt. Ngón tay ép chặt hai bên cổ anh. Mọi thứ dừng lại. Mọi giác quan của Kakashi trở nên sắc bén hơn. Anh nhìn Obito bằng đôi mắt trợn to, ngoan ngoãn. Obito đáp lại bằng ánh đỏ hồng ngọc như đang phát sáng. Nó xuyên thẳng vào trong anh.
Kakashi hoàn toàn nằm trong bàn tay hắn. Anh không chỉ hiến dâng thanh cổ mình. Anh còn hiến dâng hắn cả mạng sống. Sự sung sướng hiện hữu khi trao quyền quyết định số phận của mình cho Obito. Cái siết tay của Obito quanh cổ anh được bảo đảm. Sự nguy hiểm hoàn toàn không tồn tại. Thay vào đó là nền tảng của niềm tin và sự an toàn.
Obito tiếp tục các động tác của họ. Dây leo quấn chặt cổ tay anh hơn nữa. Áp lực trên cổ anh ngày càng lớn. Nồng độ oxy ngày càng giảm. Một luồng chất mới tràn vào tâm trí anh. Nhịp tim tăng lên.
Obito lại đâm vào bên trong. Lần nữa. Lần nữa. Mỗi cú thúc đều sâu hút, mạnh bạo. Mỗi nhịp đâm đều khiến anh như xuất hồn. Não anh trống rỗng. Anh được giải thoát khỏi cảm giác tội lỗi. Thoát khỏi những đau đớn tâm lý đã luôn ám ảnh anh cả cuộc đời. Kakashi buông bỏ chiếc neo cuối cùng đang giữ anh lại với thực tại.
Hoàn toàn buông thả.
"Của tôi," Obito nói. Hắn siết chặt quanh cổ Kakashi. "Của tôi."
Của anh.
Obito mạnh mẽ, tận tâm, đáng gờm của anh. Người đàn ông có ý chí tiến về phía trước bất chấp mọi rào cản. Người kiên định với niềm tin của mình. Và cũng là, người đàn ông đang gặm nhấm sức nặng của tội lỗi chính hắn gây ra. Hắn chuộc tội bằng sự ăn năn hối cải. Cố gắng sửa chữa những thiệt hại mà hắn gây ra. Dù không phải anh hùng của số đông, nhưng với Kakashi, không nghi ngờ gì, hắn chính là người hùng của anh. Obito là ngọn ánh sáng soi lối cho anh. Thế giới của anh. Của anh. Obito của anh.
Obito gia tăng tốc độ. Làm anh bằng sự cuồng nhiệt điên cuồng. Tay còn lại của hắn bao quanh trụ của Kakashi, vuốt ve cùng nhịp độ với chuyển động của họ. Ma sát từ làn da chai sạn như luồng điện nổ lách tách. Thật sướng.
Nhịp điệu của Obito dần trở nên hỗn loạn. Cơ thể hắn căng cứng. Kakashi cũng vậy. Họ sắp đi đến hồi kết. Dây leo trói chặt hơn, da anh cảm nhận được sự thô rát. Áp lực trên cổ anh cũng ngày càng tăng lên. Tầm nhìn anh dao động. Rồi tan biến thành một vực thẳm đen kịt.
"Ra đi, Kakashi, vì tôi."
Và Kakashi làm theo, lệ thuộc vào mệnh lệnh của đối phương. Ý thức của anh chớp tắt. Anh trôi nổi trong niềm hạnh phúc trần tục, thuần khiết. Anh được giải phóng. Những cơn co giật chạy dọc cơ thể, anh thốt lên những tiếng nấc nghẹn ngào. Kakashi xuất ra khắp cơ thể mình. Obito cũng nhanh chóng ra ngay sau đó. Hắn vùi phân thân vào thật sâu rồi xuất ra bên trong Kakashi, chính xác là thứ cả hai đều mong muốn.
Họ giữ nguyên tư thế, bị nuốt trọn bởi khoái cảm. Từng khoảnh khắc trôi qua, họ tỉnh khỏi cơn choáng váng mơ hồ. Nhẹ nhàng, Obito nới lỏng tay mình khỏi cổ Kakashi. Kakashi choáng ngợp trước luồng không khí đang tràn vào phổi. Obito vuốt ngực để anh thở đều. Theo nhịp và ổn định. Những sợi dây leo dần buông ra. Chúng xoắn lại rồi biến mất. Obito xoa bóp những cơ bắp bị tê liệt của anh.
Kakashi cau mày vì mất đi sự trói buộc. Anh đặc biệt nhớ sự kìm kẹp ở cổ họng mình. Obito đặt lên môi anh một nụ hôn. Nó khác với những nụ hôn chứa đầy dục vọng.
Khi hắn tách ra, anh lại cau mày thêm lần nữa. Anh không thích cái cảm giác trống rỗng này. Anh nhanh chóng được an ủi khi Obito nằm xuống cạnh anh. Cơ thể họ tỏa ra nhiệt lượng ổn định. Kakashi cảm thấy ấm áp nép vào hắn. Anh nhắm mắt và thở đều.
"Em yêu anh," Kakashi nói.
"Tôi cũng yêu em," Obito đáp lại.
Sau một lúc, Obito gỡ ra khỏi cái ôm. Hắn kiểm tra cổ tay của Kakashi. Chúng bị bầm tím rồi. Kakashi nhận thấy sự lo lắng trên khuôn mặt Obito, tuy nhiên sự hài lòng lại lấn át nó, được thể hiện bằng một nụ cười nhếch mép. Kakashi che ngực mình lại.
"Không chỉ mỗi cổ tay em đâu."
Phải rồi. Obito đã gặm cắn và mút mát cả cơ thể anh.
"Em có đẹp hơn khi bị đánh dấu khắp nơi như này không?"
Obito đơ ra. Gò má ửng hồng. "Tch. Ừ. Em có."
Kakashi thích thú với chiến thắng nho nhỏ này.
Obito tiếp tục chăm sóc cho cánh tay của Kakashi. Hắn cười.
"Em điên thật đấy," hắn nói, giọng trìu mến.
"Vì sao, vì hợp với sự điên rồ của anh hả?"
"Ừ."
"Thế thì anh cũng vậy," Kakashi trêu chọc.
Obito vuốt ve cổ họng anh. Hắn đặt tay lên đó, ngay dưới cằm. Động tác vô cùng ân cần, dịu dàng. Nó khuấy động sự phục tùng của Kakashi. Thật khó để không như vậy khi tâm trí của anh vẫn còn đang mơ hồ. Obito hôn anh.
Obito chăm sóc anh cả đêm. Hắn đảm bảo những yêu cầu của anh được đáp ứng. Kakashi khá ngại về điều đó. Anh chưa thể xóa bỏ niềm tin dai dẳng về việc mình không xứng đáng. Mặc dù, nghĩ đến việc Obito đụ anh đến mức tê dại và ra bên trong anh, anh nghĩ có lẽ anh có phần xứng đáng. Trước đó họ còn thề rằng sẽ chăm sóc lẫn nhau. Vì vậy, anh để cho mọi thứ diễn ra.
Bầu không khí thẫm đẫm sự an ủi. Nó mời gọi họ chìm vào cơn mộng, cuộn trong vòng tay ôm ấp.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro