22
## Chương 22: Mảnh gương vỡ lặng lẽ dưới bình minh
Một tháng sau ngày những ngón tay cô cử động, ánh ban mai của một ngày mới lại dịu dàng rót xuống căn phòng bệnh số 402. Không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng máy đo nhịp tim đều đặn như một bản nhạc của sự sống.
Di Ninh từ từ mở mắt. Cảm giác đầu tiên không phải là ánh sáng, mà là sự nặng nề đến tột cùng của cơ thể sau một thời gian dài bị giam cầm trong giấc ngủ sâu. Cô nheo mắt, để ánh sáng len lỏi qua hàng mi, rồi tầm nhìn của cô dần định hình.
Và rồi, trái tim cô thắt lại.
Lăng Dị Châu đang ngủ gục bên cạnh giường bệnh của cô. Gương mặt anh – người đàn ông từng là nỗi khiếp sợ và cũng là cả bầu trời của cô – giờ đây trông thật hốc hác. Những sợi tóc hơi rối, quầng thâm dưới mắt hiện rõ trên làn da nhợt nhạt, và trên đôi bàn tay đang nắm chặt lấy tay cô, những vết xước nhỏ vẫn còn dấu vết của thời gian.
Anh đang nắm tay cô. Ngay cả trong giấc ngủ, anh vẫn siết chặt lấy cô như sợ rằng nếu nới lỏng ra, cô sẽ tan biến vào hư không.
### Phần I: Những rung động trong tĩnh lặng
Di Ninh cố gắng điều khiển nhịp thở của mình. Cô sợ. Cô sợ chỉ cần một hơi thở mạnh cũng sẽ đánh thức anh, phá vỡ khung cảnh bình yên hiếm hoi này. Cô nhìn anh, nước mắt lặng lẽ trào ra, nóng hổi và mặn đắng.
Cô đã nghe thấy tất cả. Trong suốt một tháng qua, dù hôn mê, ý thức của cô vẫn vất vưởng trong hư không, nghe thấy giọng nói của anh mỗi đêm. Cô biết anh đã thanh trừng tập đoàn, cô biết anh đã thay đổi, và cô biết anh đã đau đớn đến nhường nào.
"Anh đã chịu khổ nhiều rồi," cô thầm thì trong lòng, không dám thốt nên lời.
Cô yêu anh. Tình yêu đó chưa bao giờ phai nhạt, ngay cả khi anh sỉ nhục cô, ngay cả khi cô nằm đó như một cái xác không hồn. Nhưng khi nhìn thấy sự tiều tụy của anh, một nỗi đau nhói nhói trào dâng trong lồng ngực. Cô nhìn xuống đôi chân mình – đôi chân đã teo nhỏ, bất động, vĩnh viễn không thể đứng vững trên đôi cao gót sang trọng như xưa. Cô nhìn thấy gương mặt mình trong tấm kính phản chiếu ở tủ đầu giường – nhợt nhạt, yếu ớt, đầy rẫy những dấu vết của bệnh tật và sự hành hạ.
Cô là một "vết nhơ". Cô là sự tàn phế không thể che giấu. Dị Châu là một đế vương, anh có cả thế giới dưới chân, anh xứng đáng với một người phụ nữ hoàn hảo, khỏe mạnh, một người có thể sánh bước cùng anh trên thảm đỏ chứ không phải một kẻ nằm liệt trên giường bệnh, chờ đợi sự bố thí lòng thương hại của anh.
### Phần II: Sự lựa chọn trong đau đớn
Di Ninh nhẹ nhàng, vô cùng nhẹ nhàng, rút tay mình ra khỏi tay anh. Mỗi cử động đều khiến cơ thể cô đau nhức, nhưng cô cắn chặt môi, không để một âm thanh nào lọt ra. Khi tay cô vừa rời khỏi tay anh, Dị Châu khẽ cựa quậy. Tim cô như nhảy lên tận cổ họng. Cô nhắm mắt lại, giả vờ như mình vẫn chưa tỉnh dậy.
Anh không tỉnh. Anh chỉ khẽ thở dài trong mơ, xoay người một chút rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ.
Di Ninh thở phào, mồ hôi lạnh vã ra trên trán. Cô biết mình phải làm gì. Cô không thể để anh tiếp tục lãng phí cuộc đời mình bên cạnh một người phụ nữ đã gãy cánh như cô. Anh đã hối lỗi, anh đã thanh trừng kẻ thù, đó là sự giải thoát của anh. Còn cô, sự hiện diện của cô từ nay về sau chỉ nên là một dấu chấm hết, một bóng ma của quá khứ mà anh cần phải rũ bỏ để bắt đầu lại một cuộc đời mới.
Cô nhìn anh lần cuối, ánh mắt đầy sự luyến lưu da diết. Cô muốn chạm vào gương mặt ấy, muốn vuốt ve những sợi tóc ấy, nhưng đôi tay cô không đủ can đảm. Cô sợ nếu chạm vào, cô sẽ không bao giờ muốn rời xa.
"Dị Châu, xin hãy quên em đi," cô thầm thì trong tâm trí. "Hãy để em trở thành vết sẹo mà anh sẽ quên theo thời gian, chứ đừng để em trở thành vết nhơ khiến cuộc đời anh vướng bận."
### Phần III: Vở kịch của sự hờ hững
Khoảng hai tiếng sau, Dị Châu tỉnh dậy. Anh dụi mắt, thói quen đầu tiên là nhìn sang giường bệnh. Nhưng lần này, anh sững người.
Đôi mắt của Di Ninh đang mở, nhìn chằm chằm vào trần nhà.
"Ninh Ninh!" anh hét lên, sự vui sướng tột độ khiến giọng anh vỡ ra. Anh vội vã bấm chuông gọi bác sĩ, nước mắt anh rơi lã chã. "Em tỉnh rồi! Em thực sự đã tỉnh lại rồi!"
Di Ninh từ từ xoay đầu sang. Cô nhìn anh. Ánh mắt cô không còn sự nồng nàn của một năm trước, mà thay vào đó là một vẻ bình thản, tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Anh là ai?" cô hỏi, giọng cô khàn đặc, đầy xa cách.
Dị Châu như bị sét đánh. Anh đứng sững lại, nụ cười trên môi đông cứng. "Ninh... Ninh Ninh? Em nói gì vậy? Anh là Dị Châu mà! Anh là Dị Châu của em đây!"
Di Ninh nhìn anh, ánh mắt cô không một chút gợn sóng. Cô lờ đi sự hoảng loạn của anh, chỉ chậm rãi nhắm mắt lại, rồi nói tiếp: "Tôi không biết anh. Xin lỗi, anh nhận nhầm người rồi."
Dị Châu lao đến, túm lấy vai cô, lay nhẹ: "Không! Em không thể quên anh! Em không thể! Di Ninh, nhìn anh đi! Là anh, là người đã ở bên cạnh em suốt một năm qua!"
Bác sĩ và y tá ùa vào phòng. Dị Châu bị đẩy lùi ra xa. Sau khi kiểm tra một hồi, vị bác sĩ thở dài: "Bệnh nhân có dấu hiệu mất trí nhớ tạm thời do chấn thương não và sự sốc tinh thần kéo dài. Việc cô ấy không nhận ra người quen là chuyện có thể xảy ra trong giai đoạn này."
Dị Châu đứng ở góc phòng, nhìn Di Ninh được bác sĩ khám xét. Anh cảm thấy như có hàng vạn mũi kim đâm vào tim. Cô không nhận ra anh. Hay chính xác hơn, cô đang từ chối anh.
### Phần IV: Khoảng cách giữa hai linh hồn
Những ngày sau đó là chuỗi ngày địa ngục đối với Dị Châu. Di Ninh không còn nói chuyện với anh. Mỗi khi anh đến, cô đều quay mặt vào tường. Nếu anh cố gắng hỏi chuyện, cô chỉ nhìn anh bằng ánh mắt của một người xa lạ, lạnh lùng và đầy xa cách.
Cô bắt đầu tập vật lý trị liệu với sự kiên trì kinh ngạc. Cô tập đi, tập đứng với đôi chân không còn cảm giác, đau đớn đến mức mồ hôi ướt đẫm bộ quần áo bệnh nhân. Cô tập không phải để đứng cạnh anh, mà để có thể bước đi thật xa khỏi tầm mắt của anh.
Dị Châu đứng bên ngoài cửa sổ, nhìn cô chật vật. Anh thấy cô ngã, thấy cô cắn răng đứng dậy, thấy sự quật cường trong ánh mắt ấy. Anh đau đớn nhận ra, dù cô có mất trí nhớ hay không, sự khinh rẻ và ghét bỏ của cô đối với chính bản thân mình (khi tàn phế) đã trở thành rào cản ngăn cô đến với anh.
Một buổi tối, khi chỉ còn hai người trong phòng, Dị Châu bước đến bên giường. Anh không còn nắm tay cô, anh chỉ đứng lặng lẽ.
"Anh biết em không mất trí nhớ," anh nói khẽ, giọng anh chứa đựng nỗi đau đớn tột cùng. "Em chỉ đang trốn tránh anh. Em sợ anh sẽ vì em mà hạ thấp bản thân, đúng không?"
Di Ninh vẫn không quay lại. Cô nhắm mắt, môi cắn chặt đến bật máu.
"Ninh Ninh, anh không quan tâm anh là gì trong mắt người đời. Nếu em muốn dùng sự tàn phế này làm cái cớ để đẩy anh ra xa, anh sẽ chứng minh cho em thấy, đối với anh, em mới là thế giới duy nhất."
Anh cúi xuống, đặt lên đôi chân tê liệt của cô một nụ hôn – một nụ hôn chứa đựng tất cả sự xót xa của một người đàn ông đã nếm trải đủ mọi tội lỗi.
"Dù em có trở thành bất cứ ai, dù em có quên anh bao nhiêu lần, anh cũng sẽ đợi em. Anh sẽ đợi cho đến khi em hiểu rằng, người đáng thương nhất không phải là kẻ tàn phế, mà là kẻ không có ai để yêu thương."
Dị Châu quay lưng bước đi, để lại Di Ninh trong căn phòng tĩnh lặng. Trong bóng tối, những giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. Cô không thể đáp lại anh, không thể để anh bước vào cuộc đời này một lần nữa, nơi cô chỉ là một cái bóng của sự đổ nát.
Cô đã chọn cách đóng cửa trái tim mình, không phải vì cô hết yêu anh, mà vì cô yêu anh đủ để biết rằng, để anh đi, chính là cách duy nhất để anh được sống một cuộc đời trọn vẹn. Cô là mảnh gương vỡ, và cô không muốn anh phải đứt tay vì cố gắng nhặt nhạnh lại chính mình từ những mảnh vỡ đó.
---
**Hướng đi cho chương tiếp theo:**
1. Bùi Di Khải phát hiện ra Di Ninh đang giả vờ mất trí nhớ để đẩy Dị Châu ra xa và anh quyết định giúp em gái thực hiện kế hoạch này vì cho rằng đó là điều tốt nhất cho cô?
2. Những đối thủ cũ của Lăng Thị lợi dụng lúc Dị Châu suy sụp vì bị Di Ninh từ chối để tấn công lần cuối, buộc Di Ninh phải ra mặt để bảo vệ anh?
3. Di Ninh vô tình nghe được bác sĩ nói rằng cô có cơ hội đi lại được nếu tham gia một cuộc phẫu thuật đầy rủi ro, và cô giấu kín bí mật này để quyết tâm rời đi sau khi phục hồi?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro