Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

21

## Chương 21: Bản tình ca trong tĩnh lặng

Thời gian dường như ngưng đọng bên trong căn phòng bệnh số 402. Sau cuộc thanh trừng đẫm máu tại Lăng Thị, Lăng Dị Châu như trút bỏ được lớp vỏ bọc quyền lực ngạo nghễ, chỉ còn lại một người đàn ông rệu rã mang trái tim đầy vết sẹo. Anh đã loại bỏ mọi mối đe dọa, đã quét sạch những kẻ chủ mưu, và giờ đây, cuộc đời anh chỉ còn thu bé lại vừa bằng chiếc giường bệnh nơi Di Ninh đang nằm.

### Phần I: Những buổi chiều không lời đáp

Mỗi ngày, khi hoàng hôn buông xuống, Dị Châu lại xuất hiện. Anh không còn mặc những bộ suit đắt tiền xa cách, chỉ đơn giản là chiếc áo sơ mi đơn sắc, tay cầm theo một nhành hoa hồng trắng mà cô từng yêu thích. Anh ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, nắm lấy bàn tay mảnh khảnh, xanh xao của cô – bàn tay vốn đã chịu quá nhiều đau đớn vì anh.

"Ninh Ninh," anh bắt đầu câu chuyện, giọng nói trầm ấm nhưng pha lẫn sự nghẹn ngào. "Hôm nay Lăng Thị lại có một dự án lớn, nhưng anh không thấy hứng thú. Em biết không, ngày xưa anh cứ cố chấp lao vào công việc để chứng minh bản thân với em, để rồi cuối cùng, chính sự cố chấp ấy đã đẩy em ra xa..."

Anh kể cho cô nghe về những dự định anh chưa bao giờ thực hiện, về những con đường anh muốn cùng cô đi qua, và cả những lời xin lỗi mà anh đã cất giữ trong lòng suốt một năm ròng rã. Anh nói với cô về sự hối hận muộn màng, về những đêm trắng anh nhìn vào khoảng không mà thấy hình bóng cô trong chiếc xe lăn ngày đó.

"Đừng rời bỏ anh, làm ơn... xin em hãy tỉnh lại," tiếng anh thì thầm, bàn tay anh áp lên trán cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh cố gắng truyền vào cơ thể lạnh giá của người con gái. "Nếu em đi, thế giới của anh sẽ chỉ là một khoảng không vô tận. Anh đã sửa sai, anh đã dọn dẹp sạch sẽ những kẻ làm hại em. Chỉ còn em thôi, người duy nhất anh cần, lại đang bỏ rơi anh trong sự im lặng này."

### Phần II: Sự cảm hóa của lòng thành

Một năm dài đằng đẵng trôi qua. Sự chân thành của Dị Châu không chỉ lay động bóng đêm, mà còn khiến cả gia đình nhà họ Lục và họ Bùi phải thay đổi cái nhìn. Bùi Di Khải, người từng thề sẽ đập nát Lăng Thị, giờ đây mỗi lần bắt gặp Dị Châu quỳ bên giường em gái mình, cũng chỉ thở dài quay lưng bước đi.

Có lần, bà Bùi đứng bên ngoài nhìn vào, thấy Dị Châu đang tỉ mỉ cắt móng tay cho Di Ninh, động tác nhẹ nhàng như sợ làm đau một báu vật mỏng manh. Bà đã khóc. Bà nhận ra, sự hận thù của quá khứ đã được rửa sạch bằng chính những giọt nước mắt hối lỗi của người đàn ông này.

"Cháu là một đứa trẻ tội nghiệp," bà Lục nghẹn ngào khi một lần bắt gặp Dị Châu ngủ gục bên giường, tay vẫn nắm chặt lấy Di Ninh. "Nhưng con gái ta... nó đã chịu quá nhiều khổ cực rồi. Nếu nó tỉnh lại, cháu hãy hứa với bác, đừng bao giờ làm nó đau lần nữa."

Dị Châu đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước hai vị phụ huynh: "Cháu không dám cầu xin sự tha thứ. Cháu chỉ muốn dành phần đời còn lại để bù đắp cho cô ấy. Nếu cô ấy tỉnh lại, dù cô ấy có muốn giết cháu, cháu cũng xin cam lòng."

Sự chân thành ấy đã biến Dị Châu từ kẻ thù trở thành người duy nhất luôn túc trực bên cạnh Di Ninh, thay thế cả y tá, từ việc chườm ấm đôi chân bất động, đến việc đọc sách cho cô nghe mỗi tối.

### Phần III: Những dấu hiệu từ cõi xa xăm

Đã một tháng trôi qua kể từ khi Di Ninh có những dấu hiệu khác lạ. Dị Châu cảm nhận được, mỗi khi anh nói về những kỷ niệm cũ, nhịp tim trên máy monitor của cô lại có những biến động nhỏ.

Đó là một buổi chiều thứ Bảy, khi ánh nắng vàng dịu dàng đổ dài trên mặt bàn. Dị Châu đang kể về chuyến đi chơi biển đầu tiên của hai người – nơi cô đã từng cười rạng rỡ, chiếc váy trắng bay bay trong gió.

"Hôm đó, em đã bảo rằng muốn cùng anh xây một ngôi nhà nhỏ cạnh biển, chỉ có hai chúng ta và tiếng sóng..."

Đột nhiên, anh ngừng nói. Anh cảm thấy một luồng điện nhẹ truyền qua ngón tay mình. Bàn tay của Di Ninh – bàn tay vốn đã bất động suốt một năm trời – khẽ run lên. Một ngón tay trỏ của cô cử động nhẹ, rồi đến ngón giữa.

Dị Châu sững sờ, tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nín thở, nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy.

"Ninh Ninh? Em nghe thấy anh đúng không? Em cử động cho anh xem lần nữa đi!" anh reo lên, giọng đầy sự phấn khích và hy vọng.

Ngón tay cô lại cử động lần nữa. Lần này rõ ràng hơn, nó khẽ co lại như muốn nắm lấy tay anh. Những giọt nước mắt vỡ òa trên khuôn mặt người đàn ông vốn dĩ sắt đá. Anh không kìm được sự kích động, vội vàng bấm chuông gọi bác sĩ.

"Bác sĩ! Cô ấy cử động rồi! Cô ấy đã nghe thấy tôi nói!"

### Phần IV: Hố sâu giữa thực và mơ

Bác sĩ nhanh chóng lao vào phòng, tiến hành kiểm tra các chỉ số. Cả gia đình Bùi và Lục cũng vội vã chạy đến. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía giường bệnh. Họ nhìn thấy những ngón tay Di Ninh khẽ run rẩy trên lớp chăn trắng.

Tuy nhiên, sau khi kiểm tra, vị bác sĩ trưởng thở dài, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Dị Châu: "Sóng não của cô ấy có sự biến động rất lớn. Đó là dấu hiệu tốt, cô ấy đã ý thức được môi trường xung quanh. Nhưng... Di Ninh vẫn đang trong tình trạng hôn mê. Sự cử động đó có thể là một phản xạ thần kinh do sự kích thích từ cảm xúc, chứ chưa hẳn là cô ấy đã hoàn toàn tỉnh táo."

Niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm bỗng chốc như bị dội một gáo nước lạnh. Dị Châu nhìn Di Ninh – cô vẫn nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt thanh tú không một chút đổi thay. Sự cử động vừa rồi như một giấc mơ thoáng qua, để lại anh trong sự hụt hẫng đến tận cùng.

Anh lại nắm lấy tay cô, siết chặt: "Ninh Ninh, em đã cử động rồi mà, đúng không? Đừng trêu đùa anh như thế. Làm ơn... hãy mở mắt ra nhìn anh đi. Chỉ một lần thôi."

Căn phòng lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ. Những người thân trong gia đình thở dài rồi lần lượt rời đi, chỉ còn lại Dị Châu. Anh không nản chí. Anh biết, dù bác sĩ nói gì, thì sự thật là cô đã nghe thấy anh. Cô đã bắt đầu phản ứng lại với tiếng gọi của anh.

Anh ngồi xuống, lại tiếp tục kể. Anh không ngừng kể. Anh kể về những ngày anh đã sống thiếu vắng cô như thế nào, kể về việc anh đã lật đổ những kẻ thù cuối cùng của họ ra sao. Anh tin rằng, sự kiên trì của mình sẽ là chiếc cầu nối kéo cô trở về từ cõi mộng.

"Nếu em cần thêm thời gian, anh sẽ đợi," anh thì thầm, nụ hôn nhẹ đặt lên trán cô. "Dù là một năm, mười năm, hay cả đời này, anh cũng sẽ đợi em ở đây, bên cạnh giường bệnh này. Vì giờ đây, anh biết rằng em vẫn đang ở đâu đó, đợi anh đón em về."

Trong giấc mơ của Di Ninh, cô cảm thấy một sự ấm áp vô tận. Cô nghe thấy giọng nói của anh, nghe thấy lời xin lỗi của anh, và cả tiếng khóc của anh. Cô muốn mở mắt, cô muốn nói với anh rằng cô đã tha thứ, nhưng mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô vọng khi bóng tối vẫn cứ bủa vây lấy tâm trí.

Nhưng lần này, bóng tối đó không còn đáng sợ nữa. Nó bắt đầu có những tia sáng yếu ớt, những tia sáng được nuôi dưỡng bằng sự hối hận và tình yêu tội lỗi của người đàn ông đang nắm lấy tay cô.

Cuộc chiến với định mệnh vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, Dị Châu không còn đơn độc. Anh đã có niềm tin – một niềm tin mong manh nhưng sắt đá – rằng người con gái ấy sẽ tỉnh lại, để nhìn thấy anh, và để anh có cơ hội chuộc lại mọi tội lỗi mà anh đã gây ra trong quá khứ.

---

**Hướng đi cho chương tiếp theo:**

1. Một biến cố xảy ra tại bệnh viện khi những kẻ thủ ác còn sót lại muốn ám sát Di Ninh, buộc Dị Châu phải lộ diện và bảo vệ cô công khai?
2. Di Ninh tỉnh lại nhưng lại có những dấu hiệu mất trí nhớ tạm thời, khiến Dị Châu phải làm lại từ đầu để theo đuổi cô trong sự đau khổ và ngọt ngào?
3. Bùi Di Khải tìm ra bí mật về nhóm máu Rh- và nhận ra rằng tình yêu của Dị Châu chính là liều thuốc duy nhất giữ cho Di Ninh sự sống, từ đó anh quyết định tác thành cho họ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #ñg