Bạn Cùng Bàn
Ship bản thân vs một thk k có thật :)))))TB mỗi ngày một chương…
Ship bản thân vs một thk k có thật :)))))TB mỗi ngày một chương…
Mọi chuyện khởi nguồn từ một tin nhắn định mệnh gửi đến lúc nửa đêm, Cẩm Khuê là một nàng cộc tính nên đã dứt khoát nhấn nút chặn mà chẳng chút bận tâm. Để rồi qua bao cuộc gặp gỡ, biết bao trắc trở cùng những giấu giếm ngọt ngào, cô mới ngỡ ngàng nhận ra cậu bạn đồng hành bên mình bấy lâu chính là An Nguyên đáng ghét…
Cucho là một cậu bé nghèo không cha, không mẹ. Cậu sống với bà trên căn áp mái của một tòa nhà cũ kỹ thuộc thành phố Madrid. Mới 10 tuổi nhưng cậu bé đã vừa phải vừa học vừa làm để mua sữa cho bà uống, cậu bé rất có nghị lực sáng ý, chịu khó bươn chải nhưng cũng thật trong sáng với những mơ ước tuyệt vời về cuộc đời.…
Đến đây và đồng cảm với nhau nào :)…
"Dù sao cậu cũng là cả thanh xuân của tớ"…
" Có người từng nói, những năm tháng cấp 3 có lẽ là những tháng ngày đáng nhớ nhất của mỗi người chúng ta. Khi ấy ta mang theo sự thanh thuần, một chút xốc nổi bốc đồng để yêu, để nhớ và để trưởng thành. Và chúng tôi cũng vậy, không cùng chung một điểm xuất phát, mỗi người một tính cách hay thậm chí là chưa từng nghĩ đến sẽ có ngày gắn kết với nhau chặt như vậy. Chúng tôi đã yêu, đã cười và khóc cùng nhau, cùng nhau bước qua những ngày tháng học trò cuối cùng, rồi lại bên nhau để hồi tưởng nhớ về những ngày ấy..." " Thanh xuân của mỗi người đều có muôn vàn câu chuyện khác nhau, ta dùng những năm cấp 1 để mong chờ cấp 2, ta lại dùng những năm cấp 2 để đợi lên cấp 3, nhưng khi đã những cô cậu học sinh cuối cấp rồi thì dường như ta chỉ mong tháng ngày có thể trôi qua chậm một chút để mình có thể cảm nhận thêm một chút tình cảm đáng quý ở nơi mái trường. Sau này khi đã trưởng thành, ta dùng một đời còn lại để nuối tiếc năm tháng còn ngồi dưới mái trường của mình. " Cảm ơn các cậu, những cô cậu học trò đáng yêu của mái trường ấy, vì đã xuất hiện, vì đã bên nhau chân thành đến vậy. Tuy không cùng xuất phát nhưng khi khép lại thời thơ ngây ta đã có nhau cùng viết nên câu chuyện đáng nhớ nhất đời người.(12 Chòm sao) TA SẼ YÊU KHI NGÀY NẮNG HẠ -Silvia W-28/3/2020…
Một câu chuyện buồn............" Nhiều lúc...con người ta không muốn nói ra tình cảm của bản thân vì sợ mất những gì đang có. Họ tự bắt mình phải bằng lòng với hiện tại. Vậy là đủ."@pthus9-minko…
Tuổi thơ - khoảng sân đầy nắng và gió, nơi cho ta thoả sức sáng tạo và phát triển tiềm năng - không chỉ có bài vở, bút viết, mà còn là chiếc hộp nhỏ chứa hình bóng của những người mà ta sẽ chẳng bao giờ quên được.…
Truyện thiếu chapter 48 -> 54 nên mong mina thông cảm nha !…
Nhân vật chính : 12 cung hoàng đạoUniverse One - một thế giới tách biệt với Trái Đất và là vùng đất tồn tại những con người với những khả năng khác nhau. Ở nơi đây, họ phải sinh tồn và sống sót, bởi vì ngoài loài người ra, còn tồn tại những vật thể nguy hiểm và có thể sát hại họ trong phút chốc. Sinh vật và con người đều được chia cấp bậc theo khả năng phép thuật của họ : F là cấp thấp nhất, rồi đến D, C, B, A và cao nhất là S.Câu chuyện lấy bối cảnh ở trường học Seren, là ngôi trường hàng đầu ở thế giới này về việc đào tạo và dạy học các mầm non tương lai của nơi đây. Ngôi trường này chia lớp theo cấp bậc của học sinh và trong đó, lớp 12S là lớp đặc biệt nhất, vì lớp này đào tạo 12 các tiểu thư, thiếu gia của những vị thần đời đầu. Trong mỗi họ đều có một mảnh ghép, và những mảnh ghép đó dùng để ghép lại với nhau tạo thành một cái cốc bằng vàng, nhưng chưa một ai có thể tìm ra được công dụng của nó, điều này phải trông chờ vào các bạn trẻ trong tương lai thôi.. cre ảnh : pinterestp/s : truyện của tớ lấy ý tưởng của một vài tình tiết từ những chỗ khác nhau, nên cũng không thể nói là do tự tớ viết đâu ạ.…
Thể loại: Hiện đại, Thanh xuân vườn trường, Mối tình đầu, HE.Tác giả: Tam Nguyệt Đào Hoa TuyếtSố chương: 9 chương Nhân vật chính: Ran Mori, Shinichi KudoTình trạng: HoànEditor: PunyTrích đoạn: Ran đột nhiên cười ra tiếng."Bây giờ đã tốt nghiệp rồi, không phải là yêu sớm nữa.""Vậy thì kết hôn sớm đi."Vào thời điểm này, những học sinh lớp mười hai đều đang bận rộn chuyển đồ đạc về nhà. Người đến người đi khắp nơi, Shinichi gào to như vậy, mọi người xung quanh bắt đầu xôn xao. Ran vốn cũng không thích những nơi đông người như thế này, kết hợp với lời tỏ tình táo bạo của Shinichi, cô liền lấy tay che miệng của anh, nhưng anh lại thuận thế ôm cô.Shinichi cầm tay của Ran, nghiêm túc nói: "Ran Mori, anh thích em, bởi vì em là em. ShinRan, vốn chính là một đôi, chúng ta hãy kết thúc yêu sớm, chân chính yêu đương đi."…
Ngôi nhà nhỏ trong xóm nhỏ của tôi đã ra mắt phần 1! mong mọi người sẽ ủng hộ câu chuyện này nhé!…
Tên truyện: Bên anh nhé bé yêu.Tác giác: Ai VyThể loại: Tình cảm, hiện đại, ngôn tình, tổng tài, hài hước, nhẹ nhàng, cưới trước yêu sau, hứa hôn, tình duyên đô thị...Tình trạng: Hoàn.Văn Án:Một ngày đẹp trời, Tiểu Anh ngây ngô chạy đến nói với Đại Phong:- Anh Đại Phong, sau này em muốn ở cùng anh.- Em có hâm không? Sau này em phải ở với chồng của mình chứ. - Đại Phong cũng ngây ngô nói lại.- Vậy thì anh làm chồng em đi.Chẳng ai như em đâu cô bé, nếu không phải em chỉ là đứa nhóc con 6 tuổi ngây thơ chẳng biết gì thì có lẽ ...anh đã chạy mất dép luôn rồi.••• Ai Vy •••…
Hoa học trò số 1141…
Đây là những dòng viết về mối tình đầu của tôi. Mặc dù là đơn phương thôi nhưng đến giờ nó vẫn là làn duy nhất tôi thích một người. Tôi không có năng khiếu viết văn cho lắm. Thi ĐH điểm văn của tôi có 7,5₫ thôi nên có thể không được hay cho lắm. Tuy nhiên, tôi vẫn quyết định viết vì kí ức nào cũng sẽ phai nhạt theo thời gian và tôi muốn lưu trữ đoạn kí ức này thông qua những dòng chữ này…
Thì ra, trong cuộc đời này ai cũng có lúc được may mắn làm một thời của nhau. Một thời gói bằng tất cả những nâng niu, những thương yêu ngọt ngào và trong trẻo nhất. Một thời mà có sống thêm bao lần cũng không thể khiến trái tim yêu dịu dàng như thế nữa. Một thời có hẹn nhưng chẳng thể tới nơi...Mùa hạ năm ấy, từng có người thề ước cùng nhau đi hết cả cuộc đời.…
Mình và cậu ngồi cùng bàn ba năm. Bóng dáng cậu và bụi phấn mờ đan xen vào nhau, đen trắng rõ ràng, vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí mình. Không phải tình yêu, cũng chẳng phải tình bạn. Mình và cậu ngồi cùng bàn ba năm. Bóng dáng cậu và bụi phấn mờ đan xen vào nhau, đen trắng rõ ràng, vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí mình. Bọn họ hỏi vì sao mình vẫn luôn nhớ cậu rõ ràng đến thế. Mình chỉ nói, không rõ nữa, tất cả mọi thứ giống như cuốn sổ thu chi, tỉ mỉ rõ ràng, không thể sai sót. Mình không nhớ rõ chúng ta đã từng nói với nhau những gì, làm những gì, cũng chẳng còn nhớ rõ là ai đã lén trộm bánh Chocopie của ai nữa. Thế nhưng, mình nhớ rõ cậu. Mình nhớ rõ trong suốt ba năm ấy, dù mình nhìn về hướng nào thì trong ánh mắt vẫn luôn tràn ngập hình bóng cậu. (Thân gửi đến cậu - bạn cùng bàn)…
_______________________________________"Chương đầu tiên của câu chuyện giữa tôi và cậu là: Trông Tình.Là "trông" trong "trông như" ("nhìn có vẻ", "nhìn như") hay "trông" trong "trông đợi", "trông chờ"?_______________________________________Truyện: Hẹn gặp ngày trời xanh Tác giả: Khước Phong Thể loại: Học đường, Đời thường, Chữa lànhNhân vật chính: Nguyễn Phúc Thiên Lam Bìa: Canva_______________________________________P/s: "Hẹn gặp ngày trời xanh" là tác phẩm đầu tay của mình. Lần đầu tiên ra mắt truyện khó tránh khỏi những vụng về và thiếu sót. Mình rất mong sẽ nhận được sự ủng hộ, cũng như những lời góp ý chân thành từ mọi người để có thể hoàn thiện hơn ở những chương sau.Cảm ơn mọi người rất nhiều. Chúc các bạn một ngày tốt lành.…
Có người từng nói, thanh xuân giống như một cơn mưa đầu mùa.Dù có ướt đến đâu, người ta vẫn muốn được đứng dưới cơn mưa ấy thêm một lần nữa.Nguyễn Ngọc An Vy là cô gái luôn xuất hiện với nụ cười rạng rỡ, tiếng cười trong trẻo và nguồn năng lượng khiến ai cũng nghĩ rằng cuộc sống của cô hẳn rất hạnh phúc. Nhưng phía sau nụ cười ấy là những vết nứt chẳng ai nhìn thấy, là một mái nhà không còn tiếng cười, là những đêm dài cô học cách ôm lấy nỗi đau một mình.Trần Duy Anh lại là người hoàn toàn trái ngược.Ít nói, điềm tĩnh và ấm áp như ánh nắng đầu thu. Cậu chưa từng hứa sẽ chữa lành ai, chỉ lặng lẽ xuất hiện vào những lúc An Vy yếu lòng nhất, từng chút một bước vào thế giới mà cô luôn cố khép kín.Họ gặp nhau trong một cơn mưa của ngày hội thể thao, bắt đầu bằng một chiếc vòng cổ bạc và một lời nói tưởng chừng rất bình thường.Không ai ngờ rằng, cuộc gặp gỡ ấy lại trở thành ký ức đẹp nhất của cả hai.Đây không chỉ là câu chuyện về tình yêu đầu đời.Mà còn là câu chuyện về những tổn thương mang theo suốt tuổi thơ, về những người luôn cố mỉm cười để che giấu nước mắt, và về một tình yêu đủ sâu đậm để được khắc ghi cả một đời.Có những người bước vào cuộc đời ta như một mùa nắng.Để rồi khi họ rời đi...Ta mới nhận ra, trái tim mình đã mãi mãi dừng lại ở mùa hè năm ấy…
Tương lai của Vân Chi…