Có một người đợi cả một đời
Có người từng nói, thanh xuân giống như một cơn mưa đầu mùa.Dù có ướt đến đâu, người ta vẫn muốn được đứng dưới cơn mưa ấy thêm một lần nữa.Nguyễn Ngọc An Vy là cô gái luôn xuất hiện với nụ cười rạng rỡ, tiếng cười trong trẻo và nguồn năng lượng khiến ai cũng nghĩ rằng cuộc sống của cô hẳn rất hạnh phúc. Nhưng phía sau nụ cười ấy là những vết nứt chẳng ai nhìn thấy, là một mái nhà không còn tiếng cười, là những đêm dài cô học cách ôm lấy nỗi đau một mình.Trần Duy Anh lại là người hoàn toàn trái ngược.Ít nói, điềm tĩnh và ấm áp như ánh nắng đầu thu. Cậu chưa từng hứa sẽ chữa lành ai, chỉ lặng lẽ xuất hiện vào những lúc An Vy yếu lòng nhất, từng chút một bước vào thế giới mà cô luôn cố khép kín.Họ gặp nhau trong một cơn mưa của ngày hội thể thao, bắt đầu bằng một chiếc vòng cổ bạc và một lời nói tưởng chừng rất bình thường.Không ai ngờ rằng, cuộc gặp gỡ ấy lại trở thành ký ức đẹp nhất của cả hai.Đây không chỉ là câu chuyện về tình yêu đầu đời.Mà còn là câu chuyện về những tổn thương mang theo suốt tuổi thơ, về những người luôn cố mỉm cười để che giấu nước mắt, và về một tình yêu đủ sâu đậm để được khắc ghi cả một đời.Có những người bước vào cuộc đời ta như một mùa nắng.Để rồi khi họ rời đi...Ta mới nhận ra, trái tim mình đã mãi mãi dừng lại ở mùa hè năm ấy…
