From Hate To Date
Sao cậu bảo cậu ghét tôi?…
Sao cậu bảo cậu ghét tôi?…
"Liệu tình yêu của các người có phải sự ràng buộc do lời nguyền định đoạt?"…
Mày không sai khi yêu tao... Sai là ở tao, vì đã không nhận ra sớm hơn.Nhưng muộn còn hơn không. Bây giờ, tao biết rõ lòng mình. Và tao sẽ làm mọi cách để bù đắp lại...…
Bạn yêu một người, đúng lúc người ấy cũng yêu bạn!…
"ngày mình quay về, mình mang trầu cau qua thưa chuyện với cha em, mình nha..."…
Sao có thể? Một người từng không chung đường đối nghịch ta, sao có thể thành kẻ ta si đến điên cuồng như vậy? Ta không thể dùng tiền mua nó được, ta chỉ còn cách thể hiện nhịp đập này.…
" Người ta cần 1001 đêm để giữ hoàng tử và công chúa bên nhau, còn chúng ta chỉ cần 1 ánh nhìn để trở thành định mệnh. "…
Truyện này mình sưu tập nha…
"Tôi tưởng cái này chỉ duyên vợ chồng mới giúp được?"…
"Chào đằng ấy nhé!""Đây là ý tưởng mới của tớ để kết bạn đấy""Giữ cuốn nhật kí này nếu cậu muốn làm bạn tớ!"Nhật kí á? Đứa nhóc nào lại dám sử dụng dụng cụ ma thuật bừa bãi trên hành lang vậy nè! ____Câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng của anh Cedric và em người yêu tóc vàng não ngắn…
Sau khi chia tay tên người yêu khốn nạn, Hòa chạy xe đi không mục đích vô tình đi lạc vào một thôn xóm xa lạ. Trong cái rủi có cái may, Hòa được một gia đình gồm 5 anh em ngon trai ngời ngời giúp đỡ. Từ đó Hòa được thay phiên làm vợ cho các anh và trải qua những cuộc làm tình nóng bỏng và đầy nhục dục.…
dễ thương…
"Thanat trầm lặng như mùa đông kéo dài cả năm.Pichetpong lại là cậu nắng nhỏ, tay cầm que kem, miệng cười tươi, bước vào cuộc đời Nut như thể cậu chưa từng sợ lạnh."Một câu chuyện học đường giữa nắng và băng, giữa ly americano đắng và viên kem vani socola tan chảy.Khi người dương quang chủ động bước tới, liệu người đóng băng có kịp nhận ra - mình cũng biết yêu?…
Chulalongkorn - ngôi trường đại học danh giá nhất Thái Lan, nơi hội tụ những con người tài năng và cũng là bối cảnh của những mối quan hệ đan xen.Nut - sinh viên khoa Kinh tế Quốc tế, nổi tiếng nhất trường nhờ thành tích, ngoại hình và gia thế.Hong - chàng sinh viên khoa Nghệ thuật, tự do, phóng khoáng nhưng mang trong mình tuổi thơ đầy tổn thương.Qua mối tình nổi tiếng của Tui (bạn thân Nut) và Lego (bạn thân Hong), hai người vốn không cùng thế giới lại chạm mặt nhau. Từ những xích mích nhỏ vì khác biệt quan điểm, họ dần bị cuốn vào một chuỗi sự kiện vừa bất đắc dĩ, vừa khó đoán - nơi khoảng cách giữa "không ưa" và "không thể rời xa" ngày càng mong manh.Truyện lấy cảm hứng từ bộ phim "Khó dỗ dành"…
Một lần vô tình qua đêm cùng nhau, lại phát hiện cả hai cùng debut chung một nhóm nhạc. Những rung động thoáng qua là do sự hoà hợp về thân thể, hay do trong tim đã chứa một hình bóng đặc biệt....…
Đây là câu chuyện hoàn toàn dựa vào sự tưởng tượng của mình. Đặc biệt hơn, câu chuyện mình viết chỉ đang mượn tên nhân vật. Cốt truyện và mạch câu truyện sẽ hoàn toàn khác với phim. Sẽ có những khúc hơi thiên về hướng 18+ xíu nên mong mọi người hãy hoan hỉ mà đọc fic của mình một cách vui vẻ và đầy trọn vẹn nhá.Nếu trong suốt quá trình đọc, có chỗ nào sai xót mong mọi người cùng đóng góp và ủng hộ mình nhá…
Jun nhận được một vai diễn quan trọng và cần người giúp đỡ luyện tập, và Dylan - người tưởng chừng chẳng ưa gì hắn lại chịu giúp. Sau những lần tiếp xúc thân mật cả hai dần có những tình cảm khác lạ dành cho đối phương, sự rung động này có phải là yêu không? Hay chỉ là sự ngộ nhận của cả hai?…
Warning: R18, bệnh tật, cái chết, kiếp sau.Couple: 不死川実弥×冨岡義勇Tác giả: Caffinated_fleshbag Dịch: hmgiytm.wygBản dịch đã có sự cho phép của tác giả.Gốc: https://archiveofourown.org/works/62442208"Sau trận chiến cuối cùng với Muzan, Tomioka Giyuu và Shinazugawa Sanemi đoàn tụ sau một khoảng thời gian ngắn chia cách. Trong lúc cả hai đang dần cạn kiệt do lời nguyền, Uzui Tengen đã gợi ý cho hai người hãy sống cùng nhau để có bạn đồng hành cho đến những ngày cuối đời.Trong bối cảnh thời Taisho, những cánh cửa khép kín bảo vệ mối quan hệ của họ khỏi con mắt soi xét của người đời, một căn nhà giản dị trên ngọn đồi trở thành chốn nương náu yên bình của cả hai, nơi họ cùng nhau lắng nghe từng nhịp tích tắc cuối cùng của chiếc đồng hồ đời mình"…
Thanh xuân ấy, có một người lặng lẽ bước vào tim - và im lặng rời đi."Có những người không thuộc về ta, dù cả thanh xuân ta chỉ thuộc về họ."Năm mười bảy tuổi, Nut gặp Hong - cậu học sinh mới chuyển từ Bangkok, luôn ngồi cuối lớp với ánh mắt buồn nhìn ra cửa sổ. Không ai thật sự thân thiết với Hong, ngoài Nut - người duy nhất mang cho cậu hộp sữa chua không đường, và một tình cảm không tên.Giữa những buổi tan học cùng nghe nhạc, những chiều mưa mắc kẹt lại lớp học, Nut và Hong dần trở thành hai đường thẳng song song - không cần tỏ tình, không cần nắm tay, chỉ cần ở bên nhau là đủ. Nhưng rồi, như bao câu chuyện tuổi trẻ, một người buộc phải ra đi. Hong chọn Nhật Bản, còn Nut ở lại với Chiang Mai, cùng lời hứa chưa kịp thốt.Nhiều năm sau, Nut là một biên kịch nổi tiếng với những kịch bản buồn về những người đã lỡ. Trong một buổi ký sách ở Kyoto, anh không ngờ lại gặp lại người từng là cả bầu trời của thanh xuân mình - với ánh mắt một mí xưa cũ, và một lời chưa kịp nói ngày ấy:"Anh còn đợi em không?"…