Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Title: ÁNH HOÀNG HÔN,HÃY GIỮ CHO EM Author: ChanhCategory:Đam mỹ,Fanfiction,Longfic,ngược dàiPairings: Độ Khánh Thù,Phác Xán Liệt,Kim Tuấn Miên,Kim Chung Nhân,...Mong là sự trở lại lần này sẽ được các bạn hoan nghênh,cảm ơn các bạn rất nhiều ❤️⚠️KHÔNG CHUYỂN VER,KHÔNG REPOST !Mình khó ở lắm nói không là không nên XIN TỰ TRỌNG,đừng làm thế,nhé!*…
Câu chuyện kể về 6 chàng nam thần tự nguyện trở thành 6 thằng.....póng gồng để cưa đổ hội chị em bê đê của chúng ta :))))|Tên cũ|: Póng gồng vs Bê Đê|Begin|: 14/3/2020|End|: ?|Credit|: Tất cả các ảnh đều thuộc về chủ sở hữu hợp pháp.P/s: Đây là textfic thứ 2 nhằm mục đích để xem coi độ mặn mòi và hài hước của con tác giả tới đâu =))). Ngôn từ thô tục và bậy bạP/s 1: chiếc bìa xinh xẻo này được des bởi mira_karen | CakeStore_Team…
Hồ sơ tâm lý là nơi cho các đọc giả có thể hiểu biết về các vấn đề tâm lý thương gặp phải trong cuộc sống hàng ngày.xin lưu ý nội dung không có xác 100% nhé, nếu như các bạn có vấn đề gì về tâm lý của mình thì lên đến các cơ sở phòng khám để được tư vấn và điều trị theo các chuyên gia tâm lý.…
"Bạn cùng bàn của tôi, một con nhóc mọt sách không hơn không kém, ngoài ăn và ngủ ra thì chỉ có học và học, thật nhàm chán.Nhưng cậu ta có má lúm đồng tiền, cười lên trong rất xinh, lại còn dễ ngại, tính thì nhát cáy, dọa tí đã lấp ba lấp bấp, thế này mà không có tôi bảo kê thì chắc bị bắt nạt cho tơi tả.Nhưng mà nhìn cách cậu ta lo lắng, mày cằn nhằn khi tôi bị thương, cứ như mẹ trẻ của tôi ấy, nhìn cũng khá thuận mắt, đáng yêu ch.ết được."Dương Trương Thành Nam, cậu không nghe giảng mà lại viết cái gì đấy?Không có gì cả, nhóc mọt sách, lo mà học của cậu đi!"Bạn cùng bàn, tôi lỡ thích cậu mất rồi, cậu có thể...cũng thích tôi không?"Truyện được sáng tác bởi Giang Ngọc aka Gián Thích Ăn Cam.…
Năm 16 tuổi, Giang Tư Niệm bước vào cổng trường cấp 3 với trái tim thuần khiết và niềm tin ngây ngô vào tình yêu đầu đời. Cô gặp Tống Lâm Vũ - học sinh khoá 12, người đã dùng sự dịu dàng giả tạo để sưởi ấm thế giới nhỏ bé của cô.Cô cứ ngỡ mình là người đặc biệt, cho đến ngày cô nhận ra mình chỉ là một "quân cờ" trong một ván cá cược giữa những anh khoá trên .Lý do họ tiếp cận cô? Chỉ vì cô có gương mặt giống với đàn chị học bá vừa ra trường khoá trước, và vì một bữa ăn uống mà họ thoả thuận ai thắng sẽ được bao.Vào ngày kỷ niệm 200 ngày yêu nhau, khi bí mật bị phơi bày, Tư Niệm dứt khoát quay lưng, mang theo mảnh vỡ của mối tình đầu biến mất khỏi cuộc đời anh.Lâm Vũ thắng được ván cược, thắng được sự tung hô của bạn bè, nhưng lại nhận ra trái tim mình đã lún sâu vào vũng bùn do chính mình tạo ra. Anh quỳ dưới cơn mưa tầm tã, gạt bỏ mọi kiêu ngạo để xin cô một cơ hội, nhưng thứ anh nhận được chỉ là ánh mắt lạnh lùng hơn cả nước mưa mùa hạ."Anh thắng rồi, Lâm Vũ. Chúc mừng anh , còn tôi... trả lại cho anh sự tự do và cả sự khinh thường của tôi."Ván cược ấy, anh thắng tất cả, nhưng lại thua mất người duy nhất coi anh là cả thế giới.…
Cô - Thiên thần "não cá" của trường trung học PCô - Cô gái mê soái ca, thích đọc truyện, tính trẻ con, mặt dàyCô - Đại tiểu thư Hoàng Thiên giaHắn - Soái ca "khó chiều" của trường trung học PHắn - Chuyên tự nhiên, thích chọc phá cô, lạnh lùng, nhưng rất cuteHắn - Đại thiếu gia Phan thị Hai con người, hai thế giới, họ làm sao để đến với nhau? Câu chuyện về cặp oan gia cute xin bắt đầu! Hãy ủng hộ mình nhé! P/S: Mình mới viết lần đầu nên có dở thì đừng chê nha, cảm ơn ~…
"Thanh xuân" là vườn hoa rực rỡ của tuổi trẻ, nơi những giấc mơ bay bổng và tiếng cười vang vọng. Là khoảnh khắc ngập tràn nhiệt huyết, những mối tình đầu và kỷ niệm đẹp. Đó là bản giao hưởng diệu kỳ của cuộc sống, khiến ta mãi nhớ về sau. Và đó cũng là lúc Ryu Minseok nhìn thấy bản nhạc của cuộc đời mình.Lời tác giả: Mình viết truyện này để chữa lành khi các anh cờ đỏ lượn :)Cũng là lần đầu viết nên có sai xót gì mọi người góp ý nhé. Kamsamita.^^…
Lăng Sở x Dương HyCông nghiêm khắc x Thụ bướng bỉnh Thể loại : Hiện đại, đam mỹ, huấn văn, HE.Một bé thụ bướng bỉnh gặp phải anh công nghiêm khắc cách duy nhất chỉ có thể là ngoan ngoãn. Huấn văn nhiều nha các bạn.…
Tháng 05/2025 Trời đổ cơn mưa rào. Những cơn mưa rào đầu mùa bất chợt, ào ạt đến rồi rời đi vội vàng. Mưa mùa hạ, tiếng mưa như một loại âm nhạc xoa dịu nỗi buồn của người nghe, mùi mưa xen lẫn mùi đất cứ nhẹ nhàng vỗ về những người nhỏ bé mà lòng lại nặng trĩu. Tiếng trống trường vang lên, dưới mái hiên trường là những cô cậu học sinh vì trận mưa bất chợt này mà bản thân họ chưa chuẩn bị gì cả. Nhã Đan cảm thấy vui vẻ vì bản thân mình đã chuẩn bị ô từ trước. Khi cô vừa bật ô lên và định chạy ra nhà xe thì bỗng ai đó đứng cạnh cất tiếng. "Có thể cho tớ đi chung ô với được không?" - Quốc Bảo vừa dứt câu thì tay bất giác đưa lên sờ gáy vì ngại ngùng, bởi đây là lần đầu cậu có can đảm để mở lời với Nhã Đan. Nhã Đan tò mò quay sang nhìn thì thấy bóng dáng có chút quen, hoá ra đó là người mà dạo gần đây cô và cậu gặp nhau khá nhiều nhưng mà hai đứa không thân lắm nên cô không chút do dự liền đáp: "Không!!" Nhật Minh:...…
"Và em chính là bà chủ của tiệm bánh gấu nâu đấy cô ạ!" -Hương đã kết thúc bài thuyết trình bằng một câu nói khiến cả lớp ngỡ ngàng.Câu chuyện bắt đầu vào hè năm 2017Tiệm bánh chị gấu nâu chính là tiệm mà học sinh của toàn thị xã Phổ Yên này đều biết đến. Chỉ là một tiệm bánh không nằm ở vị trí đắc địa, không xa hoa mỹ lệ nhưng lại mang cảm giác sảng khoái nhờ sắc xanh của cây lá. Chính hương vị của bánh ngọt và không gian ở đây khiến cho bao học sinh lưu luyến mãi, không chỉ thế ở đây là có một anh nhân viên siêu đẹp trai mới vào làm. Chỉ là khuôn mặt không cảm xúc chỉ nói "Xin chào" và "Cảm ơn", chính vì lý do đó mà Hương vẫn không hiểu vì sao bà lại nhận cậu ta vào làm.Đeo lên chiếc tạp dề xanh than kết hợp với màu cam đậm, công việc làm thêm khi mới chuyển về đây cũng thêm thú vị hơn so với Hà Nội đông đúc tập nập kia nhiều.…
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Nguyệt (Tiểu Pu)Truyện: Ngược nắng để quên đi người mà tôi thương nhớ!Cậu ấy là người mang nắng tới!Tôi Trần Nhược Hi, nói thế nào nhỉ, Tôi là người không mấy hòa đồng với mọi người xung quanh hoặc nói đúng hơn từ nhỏ tôi mắc chứng trầm cảm. Về phần tính cách là vậy còn ngoại hình thì cũng gọi là chấp nhận được, dáng người tôi thấp như một cây nấm di động, được nhất chính là khuôn mặt chăng? Tôi cũng không biết nữa. Tôi có đôi mắt to giống mẹ có lẽ là cái tôi tự hào nhất về bản thân mình nhưng nó luôn được giấu dưới lớp kính dày cộp của tôi, đã có người nói với tôi mắt tôi rất đẹp nhưng người ấy đã không còn ở đây không còn ở thế giới nay nữa và tôi cũng nhớ người ấy - người mang ánh nắng cho cuộc đời tôi, người đưa tôi ra khỏi thế giới tối tăm ấy, người đưa tôi ra khỏi chứng bệnh trầm cảmCậu ấy là người thế nào nhỉ?Cậu tài hoa, có gia thế, có nhan sắc, có chí thông minh vượt bậc. Cậu cầm kì thi họa. Thế giới của cậu quá hào hoa, sáng chói, khiến một người bình thường như tôi cảm thấy chói lòa. Cậu như một đóa hoa hướng dương hướng về phía ánh nắng, về phía hào quang kia,...Cậu ba tuổi thông thạo mười ba thứ tiếng, bốn tuổi đoạt giải piano quốc gia, năm tuổi học nhảy lên lớp tới ba lớp, mười năm tuổi đã nắm giữ hơn 15% cổ phần tập đoàn của cha mình. Có phải quá xuất sắc với một người trẻ tuổi như thế không. Bởi thế nên cậu luôn được bọn con gái vây quanh. Bọn con trai thì luôn nhìn với con mắt ngưỡng mộ.Nhưng cuộc đời của mộ…
Truyện: Anh Thất Hứa Rồi Tác giả: Thập Thanh YểuNhân vật chính: Tống Hoài Thời, Hướng DuVăn án: *Có lẽ yêu thầm là vở kịch hoàn hảo nên tôi yêu anh ấy từ năm này qua năm khác.Nhắc nhở thân thiện: Be Be Be ạ! Điều quan trọng phải nhắc ba lần.Trans/edit: Như Hoa Như Mộng(如花如梦)Page: Như Hoa Như Mộng (如花如梦)Tình trạng edit: đang ra...Truyện dịch phi lợi nhuận, không có sự cho phép của tác giả, hành văn chưa được hay (dân dịch nghiệp dư) nên nếu ai không thích có thể rời đi ạ. Cảm ơn mọi người ghé qua xem!…