Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là fanfic về những couple mình thích, cũng là lần đầu mình viết truyện nên mong mọi người ủng hộ và cho ý kiến . IDOL: Jimin, Seulgi, Jiwoo, Daniel, Sehun,Eunwoo, Sejeong, Saeron, Minjae...Các nhân vật trong truyện sẽ có số phận, duyên phận tuỳ thuộc vào các độc giả nên các bạn cứ thoải mái nêu ý kiến dưới truyện ạ.***…
Thêm một tác phẩm mới của Cá, hi vọng được mọi người yêu thích <3Vì đây là lần đầu tiên Cá viết thể loại xuyên không nên có gì sai mong mng bỏ qua :">Nhớ vote nhéeeeee Truyện ra tối đa 3 chap / tuần…
"Tiếng ve sầu kêu không dứt, mùa hạ vẫn còn đó. Người người dành thời gian đi du lịch. Còn nó nằm dài ở trên giường lướt smartphone, nó lăn qua lăn lại một cách lười biếng. Sau một vài phút thỏa con mắt trước chiếc điện thoại. Nó tắt máy, hướng người về phía chiếc ti vi lớn. nó thực hiện động tác xoay cổ rồi bật ti vi lên xem phim. Và nó là tôi, Mai Kim Thủy Tiên đây...."…
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Nguyệt (Tiểu Pu)Truyện: Ngược nắng để quên đi người mà tôi thương nhớ!Cậu ấy là người mang nắng tới!Tôi Trần Nhược Hi, nói thế nào nhỉ, Tôi là người không mấy hòa đồng với mọi người xung quanh hoặc nói đúng hơn từ nhỏ tôi mắc chứng trầm cảm. Về phần tính cách là vậy còn ngoại hình thì cũng gọi là chấp nhận được, dáng người tôi thấp như một cây nấm di động, được nhất chính là khuôn mặt chăng? Tôi cũng không biết nữa. Tôi có đôi mắt to giống mẹ có lẽ là cái tôi tự hào nhất về bản thân mình nhưng nó luôn được giấu dưới lớp kính dày cộp của tôi, đã có người nói với tôi mắt tôi rất đẹp nhưng người ấy đã không còn ở đây không còn ở thế giới nay nữa và tôi cũng nhớ người ấy - người mang ánh nắng cho cuộc đời tôi, người đưa tôi ra khỏi thế giới tối tăm ấy, người đưa tôi ra khỏi chứng bệnh trầm cảmCậu ấy là người thế nào nhỉ?Cậu tài hoa, có gia thế, có nhan sắc, có chí thông minh vượt bậc. Cậu cầm kì thi họa. Thế giới của cậu quá hào hoa, sáng chói, khiến một người bình thường như tôi cảm thấy chói lòa. Cậu như một đóa hoa hướng dương hướng về phía ánh nắng, về phía hào quang kia,...Cậu ba tuổi thông thạo mười ba thứ tiếng, bốn tuổi đoạt giải piano quốc gia, năm tuổi học nhảy lên lớp tới ba lớp, mười năm tuổi đã nắm giữ hơn 15% cổ phần tập đoàn của cha mình. Có phải quá xuất sắc với một người trẻ tuổi như thế không. Bởi thế nên cậu luôn được bọn con gái vây quanh. Bọn con trai thì luôn nhìn với con mắt ngưỡng mộ.Nhưng cuộc đời của mộ…
Câu chuyện nhảm nhí ở trường của các bạn học INTO1, có sự góp mặt của vài bạn trong Chuang2021Thể loại: Hài hước, học đườngGiới thiệu nhân vậtHọc sinh năm nhất: Trương Gia Nguyên, Patrick, Trương Tinh ĐặcNăm hai: Châu Kha Vũ, Lâm Mặc, HirotoNăm ba: AK Lưu Chương, Nine, Lưu VũGiáo viên thực tập: Santa, MikaHiệu trưởng: Bá ViễnGiáo viên chủ nhiệm năm ba: RikiCp: Nguyên Châu Luật, Lâm Trận Tuốt Súng, Tán Tựu Hoàn Liễu, Hoa Hạo Nguyệt ViễnNhân vật trong truyện không đại diện cho cá nhân nào ngoài đời thậtMong mọi người ủng hộNếu có thể xin hãy ghé blog em để đọc thuận tiện hơn ạhttps://m.facebook.com/danvic289/…
Truyện: Anh Thất Hứa Rồi Tác giả: Thập Thanh YểuNhân vật chính: Tống Hoài Thời, Hướng DuVăn án: *Có lẽ yêu thầm là vở kịch hoàn hảo nên tôi yêu anh ấy từ năm này qua năm khác.Nhắc nhở thân thiện: Be Be Be ạ! Điều quan trọng phải nhắc ba lần.Trans/edit: Như Hoa Như Mộng(如花如梦)Page: Như Hoa Như Mộng (如花如梦)Tình trạng edit: đang ra...Truyện dịch phi lợi nhuận, không có sự cho phép của tác giả, hành văn chưa được hay (dân dịch nghiệp dư) nên nếu ai không thích có thể rời đi ạ. Cảm ơn mọi người ghé qua xem!…
Nhân vật chínhĐông ⭐ (Nhân vật chính)* Ngày sinh: 31/10/2011* Tính cách: Mồm nhanh hơn não, cực giỏi "combat" những kẻ nói xấu sau lưng. Không thích bạo lực, chỉ thích dùng lời nói để phản bác. Bình thường vui vẻ, hài hước nhưng rất trọng tình bạn. Ai đụng đến bạn bè là Đông sẵn sàng đứng ra bảo vệ và Đặc biệt chơi gay.Bích* Ngày sinh: 14/02/2011* Tính cách: Hoạt bát, tốt bụng, Vui Tính, Hài Hước, chơi Less.Hải* Ngày sinh: 30/05/2011* Tính cách: điềm tĩnh, suy nghĩ logic, ít nói nhưng luôn đưa ra lời khuyên đúng lúc.Long* Ngày sinh: 08/08/2011* Tính cách: Hài hước, ga lăng, thân thiện, đôi khi nghịch ngợm nhưng luôn biết quan tâm bạn bè.Hưng* Ngày sinh: 17/11/2011* Tính cách: Mạnh mẽ, thẳng tính, nghĩa khí, luôn đứng ra bảo vệ những người mình quý.Lan (Họcbá)* Ngày sinh: 12/03/2011* Tính cách: Học bá của trường, thông minh, chăm chỉ, kỷ luật, khiêm tốn, luôn đứng đầu các kỳ thi.Linh* Ngày sinh: 25/09/2011* Tính cách: Năng động, vui vẻ, thích ca hát và văn nghệ, là người khuấy động bầu không khí của cả nhóm.Ngọc* Ngày sinh: 01/12/2011* Tính cách: Dịu dàng, tinh tế, biết lắng nghe, luôn là người hòa giải khi cả nhóm xảy ra mâu thuẫn.…
Tác giả : anh thưThể loại : Truyện ngắn "Tuấn Minh đến bên Ngọc Nhi như ánh sáng cứu rỗi cuộc đời đầy tăm tối của cô.Nhờ có anh mà cuộc đời của cô mới có thêm màu sắc,tràn đầy tự tin và khát vọng." Hãy đón xem nhé?…
Dưới cây bàng nhỏ sau trường cũ, cậu trở về trong bộ quân phục, tóc cắt ngắn, mắt vẫn sáng như ngày nào.Cô chạy tới, lao vào lòng cậu, và lần đầu tiên, cậu nói thật to:"Tịch Nhiên... mình thích cậu."Hoa anh đào năm ấy đã tàn từ lâu, nhưng mưa hoa trong tim họ vẫn rơi mãi, ngọt ngào và day dứt.…
' Kiếp trước, tôi dại khờ phải lòng cậu.Ngày nắng, tôi trở thành người yêu của cậu vì cậu mới chia tay cô gái khác. Ngày mưa, cậu nói lời chia tay vì cô gái ấy muốn quay lại.Kiếp này, ông trời ban cho tôi cơ hội để làm lại từ đầu, tôi sẽ không phạm phải sai lầm như kiếp trước nữa '…
Mỹ Linh là một cô gái có một tuổi thơ đen tối đeo bám cô cho tới khi cô lớn. Một ngày, cô bị hoán đổi thân xác với một đại ca trường học....Thể loại: H+, bạo lực, học đường, ngọt, lãng mạn…
- Hình như tớ yêu cậu rồi! - Muốn chép bài thì nói luôn. Tớ không để bụng đâu. ...__________- Đúng là em yêu anh thật! - Không muốn tăng ca thì nói luôn. Tôi không ép cô. ...__________- Em vẫn còn yêu anh đấy! - Muốn cướp rể thì nói luôn. Tôi sẽ đi theo em....__________- Em yêu anh nhất! - Muốn hôn thì nói luôn. Tôi sẽ hôn em mãi đến khi đầu bạc răng long...._____________❤❤❤_____________ Đây là truyện ngắn đầu tiên của Káo, mong mọi người ủng hộ. Với câu chuyện nhẹ nhàng, đời thường xen lẫn cuộc sống rất chi bình thường của 2 con người nhỏ nhoi trong xã hội. Káo sẽ trả lời hết comments của mọi người nên tha hồ góp ý.…
Tôi đã từng là một cô gái bình thường, mặc cho số phận đẩy đưa. Tôi không thích mộng mơ như bao cô gái khác, tôi thích sống theo thực tại. ⭐⭐⭐Tôi đứng trước cánh đồng hoa hướng dương ngày nào. Mắt nhìn xa xăm. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. - Hai năm rồi đấy, chừng nào mày mới về?⭐⭐⭐ Khoảng khắc ấy, thật tuyệt vời làm sao. Anh quỳ trước mặt em, đeo chiếc nhẫn ấy vào tay em, trao cho em nụ hôn ngọt ngào.Anh à, em hạnh phúc lắm!⭐⭐⭐Title : Mặc cho số phậnAuthor : Lâm Di Ân Thể loại : Oneshot Nội dung : ???Số chap : 1 ⭐⭐⭐Bìa truyện: Edit by @StukiCuteLần đầu viết oneshot ạ.Mong mọi người giúp đỡ.Luna Dragneel ~ Lâm Di Ân ~ Thanks ~…
1 thế giới nơi mà pháp thuật thực sự tồn tại nhưng chỉ có con gái mới có phép thuật. Để được công nhân là phù thủy các cô gái cần phải có người đồng hành.Nó, 15 tuổi. Bề ngoài là 1 cô nàng ngoan hiền, đáng yêu nhưng bên trong là 1 con nhỏ bẩn bựa với rất nhiều chiêu trò. Đặc biệt nó rất mạnh.Hắn, rất mạnh, trâu bò vô đối, hám tiền vô biên, độ bẩn bựa cũng không thua gì nhưng lại hay bị hiểu nhầm là người tốt.Đây là câu chuyện về bộ đôi phù thủy vĩ đại nhất, mạnh nhất ( bẩn bựa nhất) trong lịch sử.Hãy cùng tới với học viện phép thuật của phù thủy miền Tây, 1 trong tứ đại phù thủy…
Yêu thầm giống như việc ngước nhìn một vì sao lấp lánh: bạn tự nguyện ôm lấy cơn cảm lạnh để đứng dưới trời đêm, nhìn họ tỏa sáng mà chẳng dám chạm vào. Chúng ta chọn im lặng vì sợ một lời nói ra sẽ phá vỡ khoảng cách an toàn, vì tự ti trước sự hoàn hảo của họ, và vì sợ cái lắc đầu dứt khoát sẽ cướp đi chút hy vọng cuối cùng. Cuối cùng, ta chấp nhận làm một khán giả trung thành trong vở kịch câm, thà đau lòng trong âm thầm còn hơn phải đối diện với sự rời xa.…
Có những nỗi sợ rất nhỏ,nhỏ đến mức người khác không thấy,nhưng đủ lớn để mình im lặng rất lâu.Chiếc kính của cô không còn phù hợp nữa.Cô biết.Nhưng cô sợ bị la, sợ bị trách, sợ phải thừa nhận rằng mình đã nhìn vào màn hình quá nhiều hơn nhìn vào thế giới thật.Cô chọn cười trừ.Chọn nói "lười".Chọn nhìn mờ thêm một chút, mỗi ngày.Cho đến khi cô nhận ra,thứ làm cô mỏi mắt nhấtkhông phải chiếc kính,mà là nỗi sợ chưa từng được nói ra.Một câu chuyện nhỏ về sự im lặng, tình bạn,và khoảnh khắc ta nhận ra:không phải nỗi sợ nào cũng đáng sợ như ta nghĩ.…
Anh là người mà theo đánh giá của mấy đứa bạn thân thì "hơi ngốc" đôi lúc thì "nhiều chuyện".Cô là con người vốn dĩ đã lạnh lùng.Với cô thì quá khứ chẳng thể nào mất đi.Hai chữ "Hạnh Phúc" với cô rất mong manh.Liệu trên con đường mà cô đi sẽ có hạnh phúc hay không, chính cô cũng chẳng biết.…