THỜI NIÊN THIẾU KHÔNG THỂ QUAY LẠI
Câu chuyện của chúng ta.…
Câu chuyện của chúng ta.…
Câu chuyện rất nhẹ nhàng và thực tế, nói về tình yêu của một cô gái nhưng "Từ đầu đến cuối, cậu ấy chỉ là một giấc mộng của tôi mà thôi."Đọc truyện thấy dư vị buồn man mác, và cả nỗi tiếc nuối nhẹ nhàng...…
Đây không hẳn là truyện, chỉ là một vài dòng chữ gửi cho người con trai cùng lớp mà năm ấy mình điên cuồng theo đuổi. Cậu ấy chỉ đơn giản là người mình thích ở thời tuổi trẻ nổi loạn, chẳng phải là ngoại lệ hay là duy nhất!! Nhưng cậu ấy là người mình thích lâu nhất _3 năm cấp 2!…
- ly trà nguội như một đoạn tình cảm chẳng ai thốt ra. Bắt đầu bằng hơi ấm, bằng hương thơm thoảng, bằng những mong chờ dịu nhẹ. Rồi vì bận rộn, vì ngại ngần, vì ai đó không dám chạm tay. Mà trà nguội dần đi...lúc nào chả hay. - Nhưng không hẳn là thế. ly trà ấy lại lần nữa được pha lên, bằng hơi ấm của người, bằng cái ôm trọn vẹn chẳng rời tay. Lần này, sẽ không ai bỏ quên nữa.…
Họ gặp nhau vào thời điểm thanh xuân, chia ly nhau cũng vào thời điểm thanh xuân. Biến cố ập đến gia đình Đức Việt, đưa cậu từ chàng thiếu niên ngang ngạnh rơi vào một trạng thái khác hoàn toàn. Nhưng cũng từ đây, mối duyên giữa cậu và cô lớp trưởng cũ Hạ Anh mới dần sâu đậm. Trải qua không biết bao nhiêu trở ngại mọi chuyện mới dần yên ổn. Chỉ tiếc là cuộc đời không chỉ dừng lại ở đấy.…
Thời niên thiếu của họ.... Nơi tạp xúc của những tháng ngày rong đuổi tình yêu, tình bạn.Thời niên thiếu của cô....Có tình bạn, có tình yêu, có hoài bão nhưng có sự bồng bột, sốc nổi. Thời niên thiếu của anh ....Có tình bạn, có tình yêu, có thành công nhưng cũng có thất bại. Tình yêu và tuổi học trò của họ có là mãi mãi hay như tán bằng lăng kia nở rồi tàn?…
Người viết: Phong 風Thể loại: gồm nhiều truyện ngắn, tản văn về tình yêu, tuổi trẻ.Nhân sinh là giấc mộng, chưa kịp hối tiếc thì đã qua mất rồi...Dũng cảm biết bao, kiên cường biết bao, cược tất cả may mắn có được để thích một người, đến khi quay đầu ngoảnh lại, giật mình. Năm dài tháng rộng, hỏi chăng người còn ở đó chờ tôi?…
Gồm những truyện ngắn do mình viết khi say, khi con tim biết cảm động, khi tâm hồn không còn bất cần.Đùa chứ chỉ là vài câu chuyện mình lảm nhảm thôi.…
Sưu tầm những quotes hay và ý nghĩa về thời thanh xuân của chúng ta BANGTAN BOYS.Một số do chính mình edit và des, còn lại do mình kiếm được từ nhiều nguồn, mình sẽ ghi cre đầy đủ nếu lấy. Nếu bạn lấy quotes mình des thì ghi nguồn giùm nhé. Kamsamita ❤…
Ba chúng tôi lúc đầu là ba mảnh ghép tách biệt nhưng khi kết hợp lại thì chính là bức tranh thanh xuân tươi tắn nhất."Tùng Anh-An Nhiên-Dĩ Phong , mãi mãi là bạn tốt của nhau"…
"Nỗi nhớ và mùa hạ" là những kỉ niệm của Huỳnh Huyên Khánh với cậu bạn Lưu Hạ Dương ở cái tuổi đẹp đẽ nhất của thời niên thiếu, những bồng bột, ngây ngô và những năm tháng đã sống hết mình vì tuổi trẻ và vì những người mình yêu thương. " Hoa sẽ lại nở, mùa hạ khác sẽ lại đến, chỉ tiếc là không còn chúng ta."…
Năm 18 tuổi, tôi bắt đầu xa gia đình và lên TP sinh sống, trong khoảng thời gian thanh xuân rực rỡ nhất đó, tôi cũng có những câu chuyện của riêng tôi muốn chia sẻ cùng các bạn....~~Sưu tầm những câu nói hay nhất phù hợp với thanh xuân, hi vọng cậu sẽ thích ~~~😍…
Một cô gái không dám tiến tới, một chàng trai chưa thể mở lời.Những rung động của tuổi trẻ và dáng vẻ khó quên của một người.Cảm giác tự nhiên nếu được chơi chung cùng nhóm bạn toàn trai xinh gái đẹp là như thế nào nhỉ? Một chút hãnh diện có, tự hào có và tự ti cũng có luôn. Thùy An chính là như vậy đấy. Cô không thuộc dạng đẹp mĩ miều cũng không phải kiểu ngọt ngào, ngây thơ. Nhìn thoạt qua có lẽ ít ai sẽ để ý tới. Nhưng đây lại là điều An mong muốn vì cô đôi chút mặc cảm về gương mặt với những dấu vết từ tuổi dậy thì...…
Các bạn đã bao giờ có một mối tình sâu đậm chưa? Mối tình sau nhiều năm vẫn chưa một lần gặp lại? Vẫn nuôi hy vọng sẽ gặp lại người ấy , dù chỉ là một tia hi vọng nhỏ nhoi hay có ai đó hứa với bạn điều gì đó chưa? Cô gái của tôi cũng là người có mối tình như vậy ở cái tuổi 17 , chỉ vì lời hứa thời trẻ con . Cô vẫn chờ anh , chờ một ngày được gặp lại anh . Tống vỹ nhiên cô gái tuổi 17 ý chí kiên cường , gia đình khó khăn lại còn mắc bệnh , gia đình vì lẽ đó phải mượn tiền tụi giang hồ chữa trị cho cô luôn cần mẫn làm việc chỉ mong con hạnh phúc sau nhiều lần chuyển đi nơi khác. Duyên trời đưa đẩy cô đến Bắc Kinh đó cũng là lần đầu cô gặp lại anh tình đầu năm ấy... đó cũng là lần bi kịch xảy ra…
"Tớ thích nghe tiếng gió thổi, tiếng lá lay, tiếng chim hót, thích ngắm hoa trong nắng và.....TỚ THÍCH CẬU!" Khi tôi nhìn thấy cô ấy, trái tim tôi như nhảy múa trong lồng ngực. Mỗi lần cô ấy xuất hiện, tôi không thể rời mắt khỏi nụ cười ấy, và mọi thứ xung quanh như mờ dần. Tôi luôn tự hỏi liệu cô ấy có nhận ra tình cảm của tôi không, hay liệu cô ấy có cảm thấy điều gì đặc biệt khi nhìn vào mắt tôi. Không biết từ bao giờ tôi bất giác thói quen nhìn về hướng có cô ấy, nhìn dáng cô cúi đầu viết bài là cảm thấy an tâm...…
Đơn phương là cảm giác mà bạn thích nhưng chẳng dám nói, đau lòng và chỉ một mình chịu đựng. Yêu đơn phương là thiệt thòi, và điều đáng sợ là bạn không đủ tự tin để nói cho người ấy.…
Em đã từng sống không mục tiêu. Chỉ đến khi linh hồn nương náu tạm bợ trong chínnh thân xác mình mới biết mục tiêu sống của em là gì?!! Nguyện vọng cả đời em là được làm ánh trăng soi đường cho những linh hồn lạc lốitrong đêm. Để họ tự siêu thoát cũng chính là cho em thêm 1 cơ hội được sống trên thế gian này. Anh đã từng hỏi:"sống thế này có mệt không em, có lạc lõng không em??" Nếu không tìm được lý do để sống mới khiến em cảm thấy bất lực. Em tham lam cứu rỗi những linh hồn đó, mục đích cuối cùng chỉ là để được nhìn anh lâu thêm 1 chút, được ở bên anh lâu 1 chút. Em không hối hận. Dù có hồn tiêu phách tán, trái với tự nhiên, nghịch với luân hồi thì sao?? Em vẫn muốn được ở bên anh, dù chỉ là 1 ngày........…
Hố cũ chưa lấp đã đào hố mới, đây là tổng hợp truyện ngắn về Lan Cửu, Quang Tiệp mà mình trans trên Lofter.Sẽ có H (maybe) mình sẽ warning trước nên yên tâm đọc nha, quá nản viết truyện dài nên đổi qua oneshot.Couple: Nguyễn Lan Chúc x Lăng Cửu ThờiHạ Chi Quang x Hoàng Tuấn TiệpThể loại: BL, hiện đại, ngọt, ngược đủ cả.Chỉ xem phim, không đọc nguyên tác nên có thể sẽ có sai sót.…
Đời người có 2 loại quan hệ. Một loại là quên, một loại là ở trong tâm trí. Thế nhưng loại "ở lại trong tâm trí" chỉ giống như một mảng kí ức sinh đẹp mà khi nhắc đến, chúng ta chẳng còn cảm thấy gì nữa, chỉ đơn giản là tồn tại trong tâm trí ta như một hồi ức đẹp, không đau lòng, không luyến tiếc, cũng không oán trách. Nó hiện diện để ta nhận ra rằng thì ra ngày xưa đã từng có quãng thời gian đẹp đẽ như vậy, và hiện tại nếu có nhớ thì cũng là nhớ đến năm tháng khi ấy chứ không phải nhớ về một người.…
Tác phẩm: TÔI VÀ NGƯỜI ĐÓTác giả: Cái cây xanh xanhĐây là lần đầu tiên tôi viết truyện cho nên sẽ có những sai sót mong độc giả hiểu và thông cảm. Tôi sẵn sàng đón nhận những ý kiến đóng góp của mọi người để hoàn thiện tác phẩm tôi ấm ủ lâu nay. 🤓💕"Thanh xuân như cơn mưa rào. Dù bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa nhưng bạn vẫn muốn đắm chìm vào trong đó một lần nữa. Thanh xuân chính là vào sai thời điểm, gặp được đúng người, dù là lựa chọn cái gì thì cũng có điều tiếc nuối." Câu chuyện về quãng thời gian cấp 3 và những ngày tháng sau khi trưởng thành của tôi và người đó. 🌳🍃🍂…