Không Tên
Đây là short story mà tuổi trẻ chúng ta cũng đã từng trãi qua, đừng quá buồn, khi qua đi tất cả hãy để nó nhẹ nhàng và trở thành hồi ức thanh xuân...…
Tôi nhìn Nhật, một ý nghĩ mơ hồ chợt thoáng qua trong đầu. Không hiểu vì sao, tôi lại muốn hỏi một câu hỏi kỳ lạ như thế. Giọng nói bật ra khẽ khàng, nhưng trong lòng lại thấp thỏm một cảm giác khó tả:"Nếu có một ngày tao rời đi thì mày sẽ làm gì?"Nhật hơi khựng lại một chút, rồi nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt cậu bình tĩnh đến lạ, như thể câu hỏi ấy vốn chẳng cần phải suy nghĩ lâu."Thì tao sẽ đuổi theo mày."Tim tôi chợt khẽ rung lên. Tôi quay mặt đi, cố che giấu cảm xúc vừa thoáng qua trong lòng, rồi lại hỏi tiếp, như muốn thử xem câu trả lời của cậu có thay đổi hay không:"Nếu lỡ là một nơi rất xa thì sao? "Cậu im lặng trong chốc lát. Khoảng lặng ấy ngắn thôi, nhưng lại khiến tôi bất giác nín thở chờ đợi.Rồi Nhật khẽ cười, giọng nói trầm xuống, chắc chắn đến mức khiến người ta không thể nghi ngờ."Thì lúc đó tao vẫn sẽ đuổi theo mày, dù có là nơi nào trên thế giới này đi chăng nữa."Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng không dám nhìn thẳng vào cậu nữa. Không phải vì ngại, mà vì sợ rằng nếu nhìn lâu thêm một chút, tôi sẽ không giấu nổi cảm xúc đang âm thầm lan ra trong lòng mình.…
"Nếu mày có thể quay ngược thời gian thì mày sẽ đi đâu hả Thủy ?" Đột nhiên thằng bạn thân tôi hỏi ."Nếu tao có thể quay ngược thời gian tao ước có thể quay ngược lại lúc trước khi mày hỏi câu này và hỏi sao mày lại hỏi câu ngu như thế được để mày tỉnh ra" Tôi thẳng thừng đáp . Nguồn ảnh: Pinterest…
Bạn thấy mình lạc giữa vô minh.Vô minh, bạn không rõ ai đã tìm ra khái niệm này, nhưng khi bạn đọc được nó từ thơ Zelda, bạn chợt hiểu. À thì ra đó là nơi tuổi trẻ mình đang chôn vùi.Đứng giữa miền miên viễn, tay với không ra khỏi tàn đêm, khung cửa chẳng thể ngăn nổi gió luồng... chỉ những cô độc, và tiếng gào thét thất thanh của đôi bán cầu não.…
-viết vì cảm hứng thôi -theo góc nhìn thứ nhất nhiều nhất - người con gái mùa đông đem lòng yêu " mùa thu " của mình nhưng không được đáp lại-ending : BE…
Thành viên Nhóm nhạc nam Hạ Chi Quang x Game thủ đại thần Hoàng Tuấn TiệpThiết lập nhân vật dựa trên tưởng tượng của tác giả, vui lòng không áp dụng lên người thật.Tác giả: 凉凉没粮吃Nguồn: LofterBản dịch với mục đích phi thương mại và đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không re-up hay sao chép.…
Dựa Trên Câu Chuyện Có Thật Qua Lời Kể Của 1 Bạn Nữ....... '' 4 Năm 1 người 1 tình yêu của tuổi học trò . Ký ức thanh xuân của mỗi người dường như vẫn còn đọng lại đâu đó trong mỗi người chúng ta với những năm tháng rực rỡ cùng người mình thích trải qua khoảng thời gian đẹp nhất'' Thanh Xuân Đẹp Nhất Khi Tôi Có Bạn .* Mỗi chap mình sẽ ra vào thứ 5…
Thanh xuân là thời gian đẹp nhất của đời người, giống như bông hoa chỉ nở một lần duy nhấtKhi nở ngạt ngào hương sắc hành phúc, tàn rồi chỉ còn nuối tiếc xót xa ....…
Trường trung học Phổ thông Rong Nho ngự trên một ngọn đồi trọc lóc gần sát mé biển, nằm cù bất cù bơ tuốt rìa thị trấn. Người ta chỉ cần đứng ở tầng một hoặc dũng cảm trèo lên hàng rào đá xám bao quanh trường, là có thể thu vào tầm mắt quang cảnh mặt biển xanh xanh rì rào sóng vỗ.Mỗi đầu tháng chín, như bao trường học khác, nơi đây đón một lứa học trò xa lạ làm quen gắn bó ba năm, rồi vẫy tay chào nhau, họa may thì có ngày tái ngộ. Ba mươi năm hơn trôi qua, ngôi trường này cứ thế, vững chãi dửng dưng, lặng lẽ ngắm nhìn từng chiếc, từng chiếc chồi non vươn mình bung nở.…
poems & quotes"những câu nói tâm đắc trong tựa sách mà tớ từng đọc"…
nói về mùa hè cuối cấp 2 của một đôi bạn thân và những cảm xúc không tên đang bắt đầu lớn dần theo từng ngày họ bên nhau…
" Cậu có nghĩ, cậu sẽ sống cả đời trong cái bao đó không...? ""Có, có chứ... "À. Mà không..., tớ chỉ đang đợi người đến lột nó đi thôi.…
chuyện có thật , là trải nghiệm tình yêu thời thiên thiếu theo góc nhìn của bạn nam…
Đây chỉ là một vài đoản nói về những tình cảm suy nghĩ của bản thân tớ về khoảng thời gian thanh xuân mà tớ đang trải qua…
Quãng thời gian bước vào tuổi 16 tưởng chừng như quan trọng nhất của cuộc đời , cố gắng thì bạn có thể bước đi trên con đường rải đầy hoa còn bỏ cuộc thì chỉ có thể đi vào con đường chông gai , u tối .…
Hoàn cảnh sáng tác: Truyện ngắn mình viết ngẫu hứng trong những lúc cảm xúc đang lưng lửng vào những ngày thời tiết đẹp.Thể loại: Viết theo xu hướng trữ tình, lãng mạn, đan xen miếng hài hước.Bối cảnh truyện ngắn: Chủ yếu tại Sài Gòn. ( Vì tác giả là dân TPHCM )Nội dung: Chủ yếu về tuổi trẻ, trải nghiệm cuộc sống,....Cảm ơn các bạn vì đã dành thời gian để đọc truyện.…
Truyện kể về câu chuyện tình học trò, thời thanh xuân của những người bạn* Lưu ý - Nếu mọi người không thích truyện của mình hãy lướt đọc truyện khác nhé - Mong mọi người hãy văn minh lịch sự khi đóng góp cho mình - Nếu mọi người có gì cảm thấy không ổn hãy đóng góp ngay cho mình nhé P/s Đây là lần đầu tiên viết 1 câu chuyện nên văn phong mình hơi lủng củng mong mọi người thông cảm Chúc mọi người có 1 thời gian đọc truyện vui vẻ nhất ^^…
Hmmm okayĐây có thể gọi là một tuyển tập những bài viết ngắn lảm nhảm của mình, một đứa mười bảy tuổi học đòi trở nên thời thượng như một cô nàng hai mấy, tự cho mình già đời và khùng điên hết cỡ. Đơn giản là đầu mình luôn chật kín với những suy nghĩ linh tinh và mình chọn cách viết ra để đả thông đầu óc, với niềm tin nhỏ nhoi (thực ra bự đùng) là cũng có nhiều người có suy nghĩ giống mình, và được truyền cảm hứng bởi những gì mình viết. Mình không đảm bảo độ giải trí nhưng mình đảm bảo độ chân thực, những gì mình trải nghiệm trong các bài viết đều dựa trên đời sống hằng ngày của mình.…
Tôi muốn viết để tri ân và lưu giữ mãi ký ức về những người quan trọng trong những cột mốc thời gian của cuộc đời tôi, tôi không muốn quên đi họ:>…
Các cậu đã từng thần tượng ai chưa? Đã từng theo đuổi một ai chưa ?…