Tình yêu thầm lặng
Sakura thích cậu bạn Satoru cùng lớp và cô cố gắng tìm cách để làm Satoru có ấn tượng với mình. Tuy nhiên, cô không biết rằng Satoru cũng thích cô.…
Sakura thích cậu bạn Satoru cùng lớp và cô cố gắng tìm cách để làm Satoru có ấn tượng với mình. Tuy nhiên, cô không biết rằng Satoru cũng thích cô.…
- Thiên Vũ~- Sao nào?- Tiểu Hi muốn ngủ!- Được rồi tôi đưa lên phòng ngủ!- Ứ chịu! Muốn ngủ trong lòng anh cơ!- Tôi chịu cô luôn rồi! Qua đây!................Là tác phẩm truyện dài thứ 2 của tớ, mong các cậu đón nhận và ủng hộ!!#Riin :3…
Biển Nam vào mùa nắng luôn mang một mùi rất riêng.Là mùi nước mặn theo từng đợt sóng bạc đầu ngoài khơi. Là mùi cá tươi nơi bến ghe mỗi buổi tinh mơ. Là mùi lưới cũ hong trước sân nhà dưới cái nắng gắt của miền biển.Khải lớn lên giữa những điều bình dị ấy.Tuổi thơ của cậu là những ngày chân trần chạy dài trên bãi cát, là tiếng ghe máy vang vọng mỗi buổi sớm, là những mùa biển động cùng người dân làng chài nhỏ ven biển Nam Bộ.Rồi một ngày, cậu gặp Thuỷ.Một cô gái ít nói, lạnh lùng như mặt biển chiều nhưng lại âm thầm bước vào cuộc đời Khải từ lúc cả hai chỉ mới mười tuổi.Từ những lần đi học chung dưới cơn mưa biển, những buổi chiều vá lưới trước hiên nhà, cho tới những năm tháng trưởng thành đầy lặng lẽ...Tình cảm của Khải dành cho Thuỷ cũng lớn dần như con sóng ngoài khơi xa.Êm đềm.Dai dẳng.Và sâu đến mức chẳng thể gọi thành tên.…
Câu chuyện dựa trên cuộc đời của tôi, người thật việc thật đến 96%. Hãy trân trọng tuổi trẻ của mình, chọn đúng lối rẽ cho cuộc đời, trẻ trâu vừa thôi, vì từng giây từng phút sẽ không có lần thứ hai.Mỗi người sẽ có một cái nhìn khác nhau về một việc nào đó, vì vậy những người bạn của tôi nêu có đọc câu chuyện và cảm thấy mình là thằng nào đó trong này thì xin hãy tôn trọng tôi mà nghĩ rằng "chắc nó chừa mình ra" hoặc " đoạn nàychắc thuộc 100 - 96 = 5% hư cấu đây mà"…
Đây là truyện tình cảm học sinh .Từ những giaI đoạn mới lớn cho đến giai đoạn trưởng thành . Truyện mang hơi hướng buồn và cô đọng bởi nó khắc họa tình cảm dành cho cậu bạn cùng kề vai sát cánh .Có thể nói rằng "Tình đầu mãi vẫn không thể chung đường.''…
Thanh xuân là thứ khiến ta mong nhớ cũng là nơi mang đến nhiều tiếc nuối, nếu bạn dám sống và theo đuổi thì chúc mừng, bạn đã có một thanh xuân tuyệt vời. Tôi cũng thế, tôi cũng có những câu chuyện của riêng mình mang hơi thở của thanh xuân mà mãi đến sau này, tôi muốn tìm lại cũng chẳng thể được.…
"Ngày Mai, Mình Của Hôm Nay Sẽ Ổn Thôi" không hứa sẽ xoa dịu mọi nỗi đau, nhưng là nơi bạn có thể chậm lại, ngồi xuống và nhìn vào những vết xước trong tim mà ta thường lờ đi.Cuốn sách này được viết cho những trái tim non trẻ đang chênh vênh giữa những đòi hỏi khắc nghiệt của thế giới và những vết thương âm thầm từ tuổi thơ, gia đình, học đường, tình bạn... Nó là cuộc trò chuyện dịu dàng giữa một người bạn trẻ và một người bạn trẻ - không phán xét, không dạy dỗ - chỉ là những chương chạm đến sự thật cảm xúc mà mình và bạn từng trải qua nhưng chưa từng gọi tên.Giữa thế giới ồn ào, hãy để cuốn sách này là khoảng lặng. Nơi bạn được là chính mình, được buồn, được yếu đuối, và học cách yêu lấy bản thân - không phải sau khi đã hoàn hảo, mà ngay khi còn đầy những vết nứt.…
poems & quotes"những câu nói tâm đắc trong tựa sách mà tớ từng đọc"…
Mọi người xung quanh nhìn tôi một cách bình thường như bao người khác, nhưng họ không biết rằng tôi rất khác họ. Lần đầu tiên chạm ngõ cuộc đời, không cần biết ngày mai sẽ ra sao, chỉ biết rằng những năm qua đã là quá sức chịu đựng với một người trẻ. Tôi sinh ra để thuộc về nơi này, hay ở một nơi khác nữa, nơi nào đó xa hơn Trường Học. Đây mới chính là nơi tôi thực sự được học hỏi, một trường học đúng nghĩa hay có chăng là nơi người ta thực sự cảm thấy thoải mái và gắn kết, nhà.…
" Cậu có nghĩ, cậu sẽ sống cả đời trong cái bao đó không...? ""Có, có chứ... "À. Mà không..., tớ chỉ đang đợi người đến lột nó đi thôi.…
Có đôi khi những gì ta cảm thấy nuối tiếc nhất , mơ hồ khó hiểu nhất, lại là những thứ có vẻ đẹp long lanh. Thời thanh Xuân của bạn còn đó hay dã qua cũng sẽ tồn tại những vẻ đẹp như vậy. Một vẻ đẹp hoàn hảo, trong veo không dục vọng. Họ chỉ như cơn gió, dịu dàng thoảng qua trong đời Nam. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ làm cậu thay đổi và ghi nhớ suốt phần đời còn lại. Bạn từng gặp ai để lại những kỷ niệm đẹp và sâu sắc đến vậy không? Cùng kể cho nhau để nhớ về những ngày trong xanh và tươi mát ấy nhé.…
Những mẩu chuyện ngắn về kỉ niệm thời học sinh của tôi!…
Nếu thanh xuân của ai đó không là vô tận chi bằng hãy yêu đến vô cùng tận. Năm con người - Sin, Gạo, Mía, Bắp và Quang đã cùng nhau trãi qua thời thanh xuân oan oanh liệt liệt, có yêu, có hận, có những sai lầm, có những mâu thuẫn tưởng chừng không thể nào tháo gỡ, có cả nụ cười cả nước mắt để rồi sau tất cả chúng ta là gì của nhau?Bắp: Một anh chàng điềm đạm luôn sống thật với tình cảm của bản thân.Gạo: Là cô em gái hết mực yêu thương anh trai, một tiểu thư nết na thùy mị nhưng dám yêu dám hận.Mía: Một cô gái hoạt bát, chân chất, sợ yêu. Cô có thể tự thừa nhận tình cảm của bản thân nhưng luôn tìm cách trốn tránh vì như vậy cô mới có cược cảm giác an toàn.Sin: Một anh chàng học giỏi, thích thể thao. Trong tình yêu, cậu luôn là một người cố chấp.Quang: Một anh chàng thiếu thốn tình cảm từ nhỏ nhưng luôn sống lạc quan, là người nhiệt tình, sôi động lại đào hoa. Cậu dùng sự đào hoa đó để dấu đi tình cảm thật của chính mình.…
Nhà nó có một tên hàng xóm, hắn hơn nó một tuổi, hắn đẹp trai, hắn giàu, hắn học giỏi....ừ thì mọi người thấy hắn như thế thôi, còn nó, nó thấy hắn ấu trĩ, trẻ con, bẩn tính, thù dai.…
''.... Chúng tôi đi băng băng trên đường, làn gió man mát ùa vào phổi - cảm giác khoan khoái một cách dễ chịu, hòa cùng dòng người tấp nập qua ánh đèn vàng mập mờ. Chính xác là trông y hệt một đôi tình nhân đi dạo phố buổi tối - sự hiểu lầm không đúng lúc cho lắm. "Thật ra tao không thích Minh Huyền đâu""Hả? Là sao?"Tôi giật mình khi thấy Quân đột ngột mở lời. Nói thật, nếu cả chuyến đi nó không nói câu nào thì tôi cũng câm như hến. Có thể với ai đó tôi là người hướng ngoại nhưng riêng nó thì khác. Khó để làm thân, ai nhìn vào tưởng tôi không có miệng ấy chứ."Thì không thích thôi. Mày cũng thấy thái độ của nó còn gì, rõ ràng là đang từ chối tao một cách quyết liệt" - Quân nhún vai, bóp phanh để dừng đèn đỏ."Mày cũng biết nhận thức rồi đấy" - Tôi đáp lại gọn lỏn, không phải là không muốn nói chuyện với nó mà là không biết nói gì. Chỉ sợ nó là trapboy hay gì rồi lại tán tỉnh bạn tôi lung tung thì không hay thôi...''…
- người cậu thích là tớ ... hay là cậu ta ...- ...- người tớ thích... là cậu ấy._________________- Cậu có muốn biết nguồn sống của tớ là gì không?- Là gì vậy?- Là nụ cười của cậu.__________________- Hà Từ San, cậu nhớ kĩ cho tôi, đời này, kiếp này, cậu vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.__________________- Anh đã từng rất cố gắng để quên em. Nhưng càng quên lại càng nhớ, càng nhớ lại càng yêu. Suốt năm năm qua anh chưa từng có một giấc ngủ ngon bởi cứ mỗi lần nhắm mắt là lại thấy bóng hình em trong đó. Vậy nên, San San à, coi như em thương lấy kẻ thất bại này mà quay về bên anh đi, được không?___________________120622Suucoi, love you.…
Nếu có ước muốn cho cuộc đời nàyHãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…
"Nguyễn Mỹ An, tớ thích cậu, về sau cho dù cậu ở nơi nào, tớ đều sẽ tìm được cậu, sau đó cưới cậu, mặc kệ một năm, hai năm, năm năm, hay là mười năm, tớ đều sẽ chờ cậu"Lời thổ lộ ngô nghê của Nguyễn Tấn năm đó làm Nguyễn Mỹ An bối rối, nhưng chỉ một chút thôi. Bởi lẽ cô cho rằng mấy ai có thể nhớ mãi đoạn tình cảm trẻ con thời niên thiếu. Năm năm, mười năm ư, không biết chừng vào đại học mười ngày nửa tháng anh đã quên mất cô rồi.Nhưng Nguyễn Mỹ An chẳng ngờ được rằng, cậu bạn ngồi cùng bàn khi xưa vẫn ôm ấp tình cảm năm nào. 6 năm sau gặp lại, cô đã chia tay bạn trai, anh vẫn độc thân, 4 năm nữa lại qua, cô vẫn đang tìm một nửa của mình, còn anh vẫn lặng lẽ đợi cô. Đợi cô quay đầu lại, sẽ thấy anh vươn tay đón cô ...Mười năm, một đoạn tình cảm tưởng như chỉ là rung động nhất thời đã theo bước hai người, liệu rung động năm đó còn có thể rung mãi trái tim con người suốt quãng đời còn lại hay không ?Dành tặng một góc để các bạn nhớ lại mối tình đầu của bản thân, nhớ lại xúc cảm, rung động đầu đời trong những năm tháng hoa niên.…
Trong những đêm tăm tối của Huỳnh Diễm Vân cô gái cuối cấp là nạn nhân của bạo lực học đường và nhận tin về sự ra đi đột ngột của người thân, khi đau thương ập đến chẳng khác nào bão tố cuốn đi mất mọi hy vọng, cô đơn thường trực với những hối hận mà hàng ngàn cái giá như cũng không thể thay đổi được nữa. Những ký ức đau thương, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, đã từng khiến cô tan vỡ. Nhưng rồi khi ánh sáng le lói từ tâm hồn tưởng chừng vụn vỡ đã thắp lên trong cô một ngọn lửa mới. Cô quyết định không để quá khứ nhấn chìm tương lai. Nỗi đau trở thành động lực, đưa cô bước ra khỏi bóng tối. Mỗi bước chân là một chiến thắng, mỗi nụ cười là lời khẳng định khi đối mặt từng kẻ gieo rắc thống khổ lên mình.Huỳnh Diễm Vân học cách yêu bản thân, được gặp những người bạn thực sự và cùng tìm lại những tốt đẹp của cuộc sống mà có lẽ bản thân đã quên sau chuỗi ngày tăm tối. Qua những khó khăn, cô biến vụn vỡ thành sức mạnh, từ những mảnh ghép rời rạc, Diễm Vân viết tiếp những trang mới rực rỡ sắc màu nghĩa và hy vọng trong đời mình.…