Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Như mỉm cười, nó nghĩ rất lầu rồi, từ khi Tùng nắm tay Anh vào quán nước. Nó chẳng có cảm xúc gì làm như mình bất ngờ lắm, vì nó biết tất thảy, từng cử chỉ quan tâm mà Tùng dành cho Anh, đều là cảm giác của một thằng đang thương ai đó, và nó nghĩ:" Nắng mùa hạ năm nay sẽ rất đẹp, nếu đó không phải là mùa hạ cuối. Ngày mà chúng ta chẳng còn lý do để gặp nhau."…
Hạ Vy và Chu Thành An là bạn bè thân thiết từ nhỏ. Hai đứa trẻ thân thiết đến mức đã từng tự chơi trò chơi hôn ước với nhau. Đến khi Hạ Vy 5 tuổi, cô cùng gia đình của mình chuyển lên Đại thành học tập và sinh sống. Ngày cô đi, Chu Thành An cũng không có mặt để tạm biệt cô lần cuối. Vì nhớ nhung người bạn thân thiết nhất của mình, cô bé Hạ Vy rất chăm chỉ viết thư, kể về cuộc sống của mình để gửi cho Chu Thành An. Ngược lại với Hạ Vy, từ khi cô đi, Chu Thành An khép mình hơn trước, tất cả các bức thư của Hạ Vy,cậu bé cũng không đáp lại một bức thư nào của cô. Mấy lần Hạ Vy về quê thì Chu Thành An cũng mất tăm mất tích chẳng thấy đâu. Cứ như thế, hai đứa trẻ từ thân thiết lại trở nên xa lạ.Chuyện bất ngờ là vào năm 16 tuổi, Hạ Vy đỗ vào một trường có tiếng cả nước tại quê nhà, cô cùng gia đình dọn về quê sinh sống và học tập. Tại nơi yên bình thế này, cô gặp lại Chu Thành An, anh cũng đỗ vào ngôi trường cấp ba mà cô sẽ theo học. Thậm chí hai người còn là hàng xóm của nhau.Thời gian dài tiếp xúc với Chu Thành An, Hạ Vy chợt nhận ra mình quan tâm anh hơn tất cả những người con trai khác. Cô cũng cảm thấy khó chịu và có phần hờn dỗi khi anh quá thân thiết với người con gái khác. Tại ngôi trường cấp ba này, họ cũng có những người bạn thân thiết, họ lập thành một nhóm. Nhóm nhỏ này cùng nhau trải qua bao nhiêu vui buồn, khó khăn, hạnh phúc trong khoảng thời gian cấp ba đẹp nhất. Họ cũng nhau trải qua những mùa hè khó quên, những kỉ niệm khó tìm lại. Thời gian cấp ba đẹp đẽ của họ cũng trôi qua. Nam…
"chia sẽ những tâm tư học đường qua những dòng chữ cũng như nhắc tôi không quên quãng thời gian vui vẻ bên những người bạn và người tôi thầm thương" văn án:Tôi không xinh.Không giỏi.Không nổi tiếng.Nhưng tôi biết chắc một điều: tôi không bình thường.Tôi là đứa con gái có thể khiến giáo viên nhức đầu vì phát biểu linh tinh, bạn bè mệt tim vì cái miệng không có phanh, và... một cậu bạn cùng lớp đẹp trai ngất ngây đôi khi phải quay đi giấu cười vì tôi nói nhảm quá đà.Không ai hiểu vì sao tôi lại thầm thích cậu ấy.Và chính tôi cũng không hiểu tại sao, giữa bao người vây quanh, cậu ấy lại thi thoảng quay sang hỏi tôi: "Cậu uống đủ nước chưa?"Tình đầu của tôi không có pháo hoa.Chỉ có những trận cười dưới tán phượng đỏ rực, vài lần ngồi lại vì bị bắt chép phạt, và vô số lần tim đập lỡ nhịp vì... một người duy nhất.Dưới tán hoa phượng là câu chuyện của một cô gái không hoàn hảo, không bánh bèo, không thảo mai - chỉ là một phiên bản "tưng tửng" đúng nghĩa. Và cậu ấy, chàng trai hoàn hảo mà tôi từng nghĩ mình chẳng bao giờ với tới... hoá ra, cũng là con người.---…
Tác giả: Tiểu TuyếtTên truyện: Nhất Luyến Chi ThêThể loại: võng du, hài hướcNhân vật: Lưu Nguyệt [Thập Lý Đào Hoa]Dương Thần [Tam Sinh Tam Thế]Nội dung: Ta lấy bối cảnh chính là từ game Võ Lâm Truyền Kỳ Mobi. Thế nên các nàng cảm phiền không hỏi game này tên gì :)))Lưu Nguyệt, một cô gái trẻ trung,xinh xắn, đáng yêu vạn người mê bỗng biến thành một bà cô thô lỗ, không một chút dịu dàng gì trong game, làm cho người người oán hận nàng, lập tức thấy nàng là không ưa mắt. Lưu Nguyệt đang chơi game như mọi ngày bình thường thì bắt gặp một anh chàng đẹp trai đang bị mọi người truy sát, nàng "tiện tay" giúp đỡ, cứu chàng ra khỏi hiểm nguy rồi cả đời chàng nguyện đi theo nàng...Đôi lời tác giả: Đừng tin cái lời giới thiệu trên, nó chẳng giống vậy đâu :)))…
"Câu chuyện của những mảnh chân trời" được viết từ góc nhìn của nhân vật chính, Hoàng Ngọc Nhật Khánh, nhưng không sử dụng ngôi thứ nhất. Câu chuyện mở ra một thế giới phong phú và sâu sắc của Nhật Khánh, một cô gái mang trong mình những "mảnh chân trời" - mỗi mảnh tượng trưng cho một phần của cuộc sống và tâm hồn cô. Từ những kỷ niệm về người anh trai đã mất, những khía cạnh phức tạp của gia đình, đến những rung động đầu đời và những đấu tranh nội tâm, mỗi chương là một câu chuyện, một mảnh ghép giúp khắc họa bức tranh cuộc sống. Không phải là những câu chuyện bi lụy, mà là hành trình khám phá và trưởng thành, nơi Nhật Khánh từng bước tìm thấy ánh sáng từ những góc khuất trong tâm hồn mình.…
- Năm em 16 tuổi, tôi 17 tuổi: em bảo em thích tôi. Tôi từ chối.- Năm em 17 tuổi, tôi 18 : em bảo em yêu tôi. Tôi nói tôi yêu người khác rồi. Em đứng lặng.- Năm em 18 : em không còn thích tôi nữa ư ??!! Thật ra năm tôi 17 , tôi đã yêu em rồi....................................................................Câu chuyện dưới đây xoay quanh những năm tháng khi 2 người đã trưởng thành nhưng cô lại mắc một căn bệnh hiểm nghèo....…
Được hợp tác bởi Sakiko Karen và Do Tramy.Cỏ đêm đẹp thật, nhưng không giống cỏ kim tuyến, chúng có độc tố, chẳng ai muốn đến gần. Cô ấy chính là loại cỏ này: hoang dại, lung linh và đôi khi có chút độc đoán, thế nhưng lại mong manh như sương như gió.Tôi yêu cô ấy và muốn bảo vệ cô ấy cả đời, còn cô ấy che chở cho tôi. Chúng tôi đã cứu lấy hai mảnh tâm hồn lạc lõng giữa nhân thế hỗn loạn. Ôi những cô nàng mộng mơ, vì nghe theo tiếng gọi của trái tim mà lạc lối trong tình trường mênh mang khốn đốn. Dù cô đơn đã dẫn lối duyên phận, nhưng cuối cùng vẫn là ông trời định đoạt, ân tình ngày ấy liệu có trả được không...* Giới thiệu nhân vật chính:- Ngô Ngọc Trần: 18 tuổi, là một nữ sinh hiền lành, chăm học, được đánh giá là một học sinh xuất sắc và được lòng rất nhiều thầy cô.- Đinh Nguyệt Hà: 18 tuổi, không thích được gọi là Hà, mọi người luôn gọi cô là Nguyệt. Nguyệt là học sinh cá biệt, bỏ học từ lâu và sống trong các quán bar, sáng tối đi quẩy và lượn phố với các đàn anh đàn chị ăn chơi.* Các nhân vật phụ khác bọn mình sẽ phát triển sau.Hai người họ ngỡ như ở hai thế giới đối lập, một kẻ chơi bời và một người chăm học. Tưởng chừng cuộc đời này họ sẽ chẳng liên quan gì đến nhau, ngờ đâu được tơ mảnh se duyên, một cách thần kì nào đó họ đã đến bên nhau bằng tình yêu tha thiết với người kia.…
Ôm lấy chân của mình, lưng thì dựa vào người Nguyên. Tôi để im lặng nhấn chìm mọi nỗi đau, sự xấu hổ và cảm giác rát buốt ở trên da thịt. Những mảng đen ngòm xung quanh giờ đây trở nên rõ ràng nhờ ánh trăng trong đêm. Dù cũng chỉ là những cái cây ngọn cỏ, nhưng khi vác lên mình cái áo choàng màn đêm, trông chúng nó lại đáng sợ hơn gấp nghìn lần. Tôi tự hỏi nếu bây giờ có ai đó đột ngột tấn công tôi thì sao? Lỡ như hắn cầm theo một cái bao lớn và nắm chân chúng tôi bỏ vào trong. Ai là người sẽ giúp chúng tôi giữa nơi trống vắng cô độc thế này? Ai là người sẽ chấm dứt những kẻ xấu xa đang ẩn nấp để tấn công ngoài kia? Dù là đêm nay hay đêm mai. Trong nhà hay ngoài nơi vắng vẻ. Dường như vẫn chỉ có chúng tôi mới mang lại sự an toàn cho nhau. À, với tôi là vậy. Nguyên còn có mẹ của nó. Nhưng tôi cần Nguyên là một điểm sáng soi tỏ cho con đường tôi đi. Nguyên có lẽ chỉ cần là ánh trăng giúp tôi thấy bóng hình của thứ xung quanh, giúp tôi định vị được đâu là nơi tôi có thể đặt chân vào. Tôi không muốn tàn phá Nguyên như hôm nay nữa, nó vốn dĩ đã sống bình yên hơn nếu không có tôi trong đó rồi. ==Bối cảnh truyện đa phần ở miền Tây, có những mặt tối gây khó chịu cho người đọc, cẩn thận trước khi ấn vào.TAG: bạn hồi thơ bé, từ bạn bè thành người yêu, có tình tiết buồn, có tình tiết gây ức chế, tình cảm lãng mạn, có tình tiết lạm dụng trẻ em (bạo lực, @u d@m, kiểm soát)...…
Lần đầu tiên Mộc nhìn thấy Lâm là khi sang Nhật du học. Gương mặt của vị thầy giáo hướng dẫn du học sinh Việt Nam này với anh trai cô cực kì giống nhau, nếu không phải biết bố mẹ chỉ sinh có hai người con là cô và Trình thì có nói bọn họ là hai anh em sinh đôi Mộc cũng tin. Tuy nhiên sau khi bình tĩnh lại cô đã ngay lập tức cảm nhận được sự khác nhau giữa hai người. Nếu như phong cách và khí chất của anh trai cô luôn toát lên vẻ không đứng đắn thì Lâm lại mang đến sự trầm lắng, nhã nhặn, đôi khi lơ đãng lại có thể khiến cô cảm nhận được sự lạnh lùng nguy hiểm. Thời gian qua đi, quan hệ giữa hai người luôn là sự mập mờ không tài nào chọc thủng đi lớp màng mỏng manh ấy.Cho đến ngày nghỉ phép về nước, anh trai đến đón cô về nhà. Hai người đàn ông trông rất giống nhau, gặp nhau lại không có gì là vui vẻ.Thế rồi cả hai người đột ngột biến mất. Một tuần sau, anh trai xuất hiện trước mắt cô, cả người toát lên điên cuồng vô cùng đáng sợ. Tuy nhiên rất nhanh sau đó đã điều chỉnh tâm trạng mang cô đi dạo quanh thành phố trước khi quay về."Gỗ hoa, không phải bất cứ bài thơ nào cũng có thể tùy tiện đọc lên đâu."Âm thanh lạnh lẽo của anh trai khi nói ra những lời này làm cho Mộc cảm thấy rùng mình. Rốt cuộc, sau tất cả mọi chuyện, cho dù là biết rõ bản thân bị lợi dụng, cô cũng phải cắn răng theo lao để tìm ra chân tướng năm xưa bị che giấu...…
Là chuyện tình yêu học đường hồn nhiên trong sáng!!Nam chính(Anh):Hoàng Bách Khang 17t điển trai,học giỏi,thông minh, ngoài lạnh trong nóng nằm trong top 3 nam thần của trường, hội trưởng hội học sinh, được rất nhiều nữ sinh thích.Nữ chính (Cô):Vương Gia Linh 16t học sinh năm nhất xinh đẹp, dễ thương, thông minh,tính tình sáng nắng chiều mưa lúc giận lúc không,là người luôn có sở thích bắt bẻ người khác khi người đó làm sai, muốn người lớn hơn mình phải làm đệ đệ của mình Nam phụ(Cậu):Trịnh Toàn Anh Tú 17t bạn thân với Bách Khang, thông minh, dễ gần, hoà đồng,ôn nhu,nằm trong top 3 nam thần của khối 11 là hội trưởng đội văn nghệ,là học sinh gương mẫu, được rất nhiều nữ sinh thích lúc nhỏ là hàng xóm với cô chơi rất thân với cô đã thích cô từ nhỏ.Phản diện(Cô ta):Đàm Mỹ Anh 16t là người không đội trời chung với cô,mưu mô, thâm độc,tự xưng là chị đại khối 10 thích anh luôn tìm mọi cách hãm hại cô Quỳnh, Hạ, Mai:là bạn chơi chung nhóm với Mỹ Anh khi nào cũng đi theo cô ta luôn nghĩ cách hại cô, những cô ta chưa từng coi Quỳnh, Hạ, Mai là bạn.…
"Thầy giáo môn toán của tôi đột nhiên bắn tiếng Anh. Ấy!! Người này không phải thầy tôi. Còn tôi...cũng không phải là tôi !!??""Tôi là nhân vật phụ hoạ số mệnh xui xẻo chết yểu sao.""Số mệnh xui xẻo của cô, từ giờ hãy giao cho tôi.""Cảm thấy tác giả nguyên tác thực tàn nhẫn.""Hình tượng nữ chính yêu thích trong lòng tôi bị huỷ rồi !!!""Chương tiếp theo phải bảo vệ bản thân thật tốt. Có thể cùng liên minh không?"Hình phạt cho những học sinh ngủ trong giờ Toán là...xuyên vào bộ truyện top seller trở thành nhân vật chết sớm nhất. Ai còn muốn ngủ nữa không nào?Đùa thôi đùa thôi. Chương tiếp theo sẽ phải chết rồi, phải lên kế hoạch thôi. "Ấy...người này thật kỳ quái..."Cùng một thời không, có hai linh hồn nhập vào hai thân xác. Đây chính là...Sự tình cờ của định mệnh.Phải bảo vệ nhau thôi !!!…
Con đường tội lỗi dẫn dắt đám bạn trẻ lần mò từng sự thật trong quá khứ. Sự khinh ghét, kinh tởm, nỗi sợ hãi lẫn lộn thành một đống tạp nham đen kịt, nó nuốt chửng thực tại và quá khứ, chừa lại vết nhơ dài như bằng chứng buộc tội...Khánh Linh là một cô gái có dáng người nhỏ nhắn, cô yêu vẽ và đọc sách, là thiếu nữ mới lớn với khí chất dịu nhẹ tựa cánh hoa hồng đơm mình trong nắng. Cô ngỡ rằng cuộc sống học đường sẽ trôi qua êm đềm với những trang sách, hay cùng yêu đương với thanh xuân ngọt ngào, thế nhưng mọi thứ lại hoàn toàn trái ngược. Cô gái trẻ cùng đám bạn mình được dẫn bước đi trên con đường mòn của quá khứ, thứ ánh sáng leo lắt kì dị chiếu rọi lên bức màn đen tối khiến họ phải gào thét vì sợ. Chúng cứ lan tỏa ra từng tế bào, xâm chiếm lên tận não hệt như một chủng loài virus, ngay lúc này đây, họ đã không còn là họ!Chưa dừng lại ở đó, con đường hé mở cho ta thấy quá khứ của từng thành viên, tưởng chừng mọi thứ sẽ tan vỡ hệt như mặt gương bị đập nát, nhưng tất cả lại lần nữa bước tiếp với sự tò mò thôi thúc. Họ gượng dậy và bám víu vào từng hi vọng để tìm ra sự thật về những bí ẩn được che đậy sau dòng chảy của thời gian.…
Đến chương 6 hoặc 7 mới có truyện tình cảm cơ:))Mỗi ngày ra 1,2 chương rảnh ra 3,4 chương______________________________________________Bạn có thắc mắc khi 2 kẻ điên yêu nhau thì chuyện gì sẽ xảy ra không:))) nếu có hãy đọc bộ truyện này và cảm nhậnNhắc lại: chương 5 mới yêu nhau chương 6 hoặc 7 lộ bản chất:)) vì viết đến đâu nghĩ đến đấy nên hầu như không chính xác về diễn biến lắm ấn vào đây để xem tóm tắt_______________________________________________Tóm tắt Câu truyện kể về tình yêu của 2 người thể hiện một cách không giống ai như chỉ muốn treo đầu người kia chẳng hạn:)))Rồi sau khi 2 con người này yêu nhau cả hai sẽ đều lộ bản chất thật_______________________________________________Mấy chương đầu còn bình thường chán đọc về sau đi Mà có về sau đâu mà đọc:))))) chưa ra nổi chương 5 nx:(((…
Tên truyện: Chiếc Hộp Gỗ Trong Góc Sân Ký Ức.Tác giả: Mực XanhThể loại: Học đường, tình cảm, đơn phương, hài hước.Dự kiến số chương: 42.Giới thiệu truyện:Một buổi sáng thứ Ba, Quốc Chí - cậu sinh viên mới chuyển ngành, lặng lẽ bước vào giảng đường rộng thênh thang. Cậu đến muộn, chỗ ngồi gần như kín hết. Ở cuối lớp, cạnh cửa sổ, còn một ghế trống.Cậu ngồi xuống, không ngờ người bên cạnh lại nghiêng đầu, cười khẽ hỏi:"Cậu có phải Quốc Chí, lớp 12A6 không?"Một gương mặt lạ mà quen, một câu hỏi bất ngờ, và một ánh nhìn khiến cậu... bối rối cả tiết học.Hóa ra, có những rung động đến ngay từ lần đầu được gọi tên.Một tình yêu sét đánh. Một chiều. Và kéo dài đến tận cuối thời thanh xuân.Trời ơi, ngồi cạnh nhau một tiết mà crush người ta mấy năm - ai cho phép vậy hả tim ơi!? Lưu ý: Nhân vật, địa danh và sự kiện trong truyện hoàn toàn là hư cấu, không đại diện cho bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Vui lòng không re-up, đạo nhái hay chuyển ver.…
Truyện được lấy cảm hứng từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Định Hải. Điều này quan trọng nhất, cần được để lên đầu :3Cốt truyện đơn giản, sẽ không có cao trào gì quá nhiều. Do tác giả đang trong thời gian phơi phới tuổi xuân nên sẽ không tránh khỏi việc nhét vài lời hơi teen một chút vào, điều này cũng khá quan trọng.Các bạn nhỏ trong truyện cũng đang tuổi xuân phơi phới nên đôi khi mạch não không thể lí giải theo người thường được, điều lưu ý thứ ba.Ngoại trừ ba điều này ra, tớ tạm thời chưa nghĩ ra được cái gì khác. Có lẽ trong lúc viết sẽ dần dần vỡ ra, tớ cũng sẽ từ từ bổ sung vào sau. Giờ thì, chào mừng cậu đến với miền đất nhỏ của tớ: "Chỉ tại."---Thu Trà luôn quan niệm: "Thà bạn cùng bàn ngốc mà ngoan, còn hơn giỏi giang mà xấu tính". Nhỏ sống trên đời 14 năm, mài mông trên ghế nhà trường mòn mỏi 8 năm rưỡi, chưa từng có người bạn cùng bàn nào không đáp ứng được yêu cầu đơn giản này. Ấy vậy mà, khi chỉ còn có một học kì nữa là quyển danh-sách-đen-dành-cho-bạn-cùng-bàn của nhỏ sẽ được trống trơn như mới mua từ tiệm về, nhỏ lại phải chuyển tới ngồi cạnh Minh Thiên, người gì đâu đã chẳng học giỏi rồi còn hay nghịch ngợm....…
Học kì 2 lớp 11, tôi - Trần Ngọc Khánh Nhi vừa chuyển đến một ngôi trường cấp ba mới. Do ở trường cũ tôi thường bị bắt nạt vì tính nhút nhát, dễ bảo nên tôi thường bị họ sai vặt, cô lập, bắt nạt. Họ biết tôi học giỏi nên họ luôn đưa tôi bài tập hoặc bài kiểm tra của họ cho tôi làm nhưng nếu tôi từ chối thì họ sẽ đánh đập tôi. Mặc dù tôi đã nói chuyện với giáo viên nhưng giáo viên chỉ làm ngơ.Tôi được cô chủ nhiệm dẫn lên lớp và giới thiệu bản thân. Vì đã chịu ảnh hưởng từ trường cũ lẫn tính cách nên tôi chỉ nói được mỗi tên của bản thân. Song tôi được xếp vào chỗ ngồi đang trống ở cuối.Giữa tiết 2, có một cậu học sinh bước vào, vừa nhìn đã có thể liên tưởng đến học sinh cá biệt. Cậu là Nguyễn Hoàng Nhật Huy. Tuy vẻ bề ngoài trông giống học tra nhưng thực chất cậu ấy là một học bá rất rất giỏi. Lúc ấy, cô đang giảng bài nhưng khi thấy cậu ấy vào lớp trễ cũng chẳng quan tâm, dường như đã rất quen. Tôi nhìn cậu ấy bước đến chỗ tôi rồi liếc nhìn tôi một cái với cái vẻ cao ngạo. Hai mắt chạm nhau khiến tôi vội co người lại và muốn tìm chỗ trốn, trông chẳng khác gì chuột gặp mèo. Tôi tưởng cậu ta sẽ làm gì hay quát tôi nhưng cậu ấy chỉ cúi đầu cười khẽ, phải căng tai ra mới nghe được nhưng nó cũng đủ khiến tim tôi như rơi mất một nhịp. Cậu bước đến chỗ ngồi còn trống cạnh tôi rồi ngồi xuống và úp mặt xuống bàn ngủ.Duyên số của chúng tôi bắt đầu từ đó.…
Cuối năm lớp 11, khi câu lạc bộ "Lá Thư Gửi Tương Lai" của trường bị giải thể, Diệp Anh bất ngờ tìm thấy một bức thư bí mật gửi cho chính mình. Trong đó, một người giấu tên đã viết:"Nếu cậu đọc được lá thư này, chắc tớ đã đủ can đảm để nói ra rằng tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi..."Khoảnh khắc đó, Diệp Anh không còn đứng yên được nữa. Ai là người đã viết những lời ấy? Tại sao lại chọn cách im lặng?Trong khi cô gái tràn đầy tò mò, quyết tâm đi tìm câu trả lời thì ở một góc khác, Khánh Vũ, cậu bạn ít nói ngồi cuối lớp lại đang cố gắng che giấu trái tim nhút nhát của mình. Đối với Vũ, chỉ cần được lặng lẽ nhìn thấy nụ cười của Diệp Anh đã là đủ, còn việc thổ lộ... cậu định để dành đến một ngày xa xôi trong tương lai.Nhưng định mệnh đã sớm kéo hai người lại gần nhau.Liệu Diệp Anh có nhận ra sự chân thành ấy trước khi tuổi học trò khép lại?Và liệu Khánh Vũ có đủ dũng khí để bước ra khỏi im lặng, hay vẫn mãi giấu đi tình yêu của mình?…
Đây là câu chuyện tình học trò của đôi chích bông Long Nhật và Minh Anh. Truyện xoay quanh cuộc sống ở 2 bạn trẻ , trường lớp và hành trình yêu nhau đầy ngọt ngào nhưng cũng rất drama của 2 đứa nhỏ này.Chúc các bạn độc giả có 1 đọc truyện thật thú vị nhé!Ngày bắt đầu viết: 22/8/2023*Lời nói nhỏ: Chào các bạn👋Mình là NgocMing mới bắt đầu viết truyện, nếu để ý thì đây là truyện thứ 2 nhưng truyện kia bị bỏ bê khá nhiều tại khong có idea. Ai cũng có lần đầu sai sót ạ, các bạn cảm thấy truyện có vấn đề hay lỗi logic ở chỗ nào thì đừng ngần ngại mà cmt ngay nhé. Mình sẽ tiếp thu tất cả ý kiến của mọi người ạ. Đây có lẽ là " đứa con" mà mình dồn nhiều sự nhiệt tình đến v. Còn về truyện kia thì nếu có idea thì mình sẽ lao vào viết ngay nha. Hứa là khong bỏ bê " đứa con" nào hết. #Maiiucacban <33…
"Đi ăn không?" Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt nó."Mày bao thì đi" Việt Anh nở một nụ cười thật tươi rồi nhìn tôi."Ok tao bao đi không" Thằng nhóc trẻ con trước mặt tôi liền thả lỏng cơ thể và cười tít mắt khi nghe thấy tôi sẽ bao nó ăn. Tôi và nó cùng nhau đi ăn phở xào. Có lẽ lâu rồi không đi ăn món này nên tôi cảm thấy nhớ hương vị này biết bao. Ăn xong có lẽ Việt Anh chưa đủ no nên bảo tôi mua thêm gì đó."Thư ơiii tao vẫn chưa no" Nó lại bày ra cái chiêu trò làm nũng để tôi chiều theo ý nó đây mà. "Ừ cũng được dù sao tao cũng đang đói" Như lời tôi nói vì cả hai chúng tôi đều đói nên tôi và Việt Anh đã quyết định đi ăn xiên bẩn và uống trà chanh. Nghe cũng đơn giản đấy nhưng Việt Anh nó gọi một đống đồ làm tôi hoảng vl. Chúng tôi ăn no nê rồi mới quyết định đi về. Có lẽ đó là lần đầu tôi cảm thấy vui vẻ như thế cùng với Việt Anh.…
Tên truyện: Như trênAuthor: Bối HyThể loại: Fanfiction (ai biết phim hoặc truyện thì đã biết truyện này. Ai chưa biết thì xem phim đi. Phim chưa chiếu hết)Lứa tuổi: 9+Giới thiệu nv: Lười lắm. Mà mấy bạn biết hết rồi gt làm gì cơ?Đây là truyện tui viết cho team Cảnh Hoài trong thời gian chờ đợi có vietsub phim với có chương mới của truyện. Hết đoàn kết! Ngắn gọn súc tích…