wooseo | vì yêu cứ đâm đầu
"Yêu anh như kẻ mù khơi,Biết là vực thẳm vẫn rơi không ngừng."…
"Yêu anh như kẻ mù khơi,Biết là vực thẳm vẫn rơi không ngừng."…
truyện hơi cờ ring nha mn…
"Có những vết mực theo thời gian sẽ nhạt đi, nhưng có những lần gặp gỡ lại càng lặng lẽ và đậm sâu."…
tay không chạm nhưng mắt luôn dõi theo. thật sự chẳng đòi hỏi gì cả, chỉ cần là được cạnh bên.…
[Tabe/Tarley] Liệu pháp cái ômĐôi khi một cái ôm cũng có thể giúp bạn cáng đáng mọi việc đấy. Một cái ôm hỗ trợ cho mặt cảm xúc, tinh thần, trấn tĩnh bạn một chút khi mọi chuyện đang dần sụp đổ. Một cái ôm thôi, đôi khi cũng đã là tất cả những gì bạn đang cần ngay lúc này rồi.…
Đi trước cậu, là Tarzzan liên tục hôn gió, thả tim trên đầu với niềm hạnh phúc không thể làm giả hay bắt chước. Bailey thì ở đâu đó ngoài tầm mắt và tầm với của cậu, như thể chị đang ở một chiều không gian khác, như mọi khi. Không biết phải làm gì khác, phải bắt chước ai, Woochan chỉ cứng nhắc cúi chào, và như một thói quen khó bỏ, nhìn về phía sau, chờ đợi.…
dù rằng đó là một lời nguyền mà họ phải gánh chịu trong kiếp này, nhưng họ vẫn cố gắng tồn tại chỉ để có thể ở bên cạnh nửa kia của đời mình.…
Cạnh nhau hay cạch nhau…
khi youngseo phải tham gia vào liên trò chơi sinh tồn ở một thế giới khác, không thuộc về côđể tìm ra ngưỡng sống của mình.…
Truyện lấy tên từ ca khúc "On My Mind" (Alex Warren x ROSÉ) - một bản tình ca về nỗi nhớ nhung sau chia xa. Nhưng trong câu chuyện này, giai điệu ấy lại cất lên ở thời điểm trái tim vừa tìm thấy nhau. Không phải là hoài niệm về mất mát, mà là giây phút hiện tại rực rỡ đến mức biết đâu mai này, nếu chia ly thật sự xảy ra, họ sẽ còn mãi nhớ về đêm hôm nay.…
Annie là kiểu người trông tươi sáng, hoạt bát, luôn hòa đồng, nhưng lại rất hay kìm nén cảm xúc. Từ khi debut, cô bắt đầu thấy Woochan dần xa cách, ít tương tác hơn, không còn trò chuyện nhiều như trước. Bề ngoài vẫn là "chị em thân thiết", nhưng giữa hai người đã có một khoảng lặng kì lạ.…
Anh không biết thật mà...…
[tarley] không còn ai là tuổi mười bảy của ai.…
Không phải auto focus. Mà là manual - phải tự điều chỉnh, tự chọn lấy…
[tarley] sinh nhật mười tám kể chuyện đôi mươi.…
jo woochan rất thích americano đá. hoặc là người pha chế nó.lowercase…
"đơn phương cậu ngoài đời và yêu cậu trong giấc mơ"tớ cứ tưởng rằng câu nói cậu yêu tớ chỉ nghe được trong mơ thôi?chiện tình lớp học thêm của em mèo bé cún(dựa trên real life của tác giả, tất nhiên là có 1 số tình huống tui tự viết, 5050 hehe)…
quá trình chuẩn bị cho sân khấu show me the money đã để cho ryul nhiều hơn những cơ hội,trong đó có 3 chữ của ohyul.-slice of lifewarning: hint tình cảm đã đỡ thưa hơn, không quy định vị trí.…
Youngseo từng nghĩ cuộc sống đại học của mình sẽ chỉ xoay quanh bài tập, timeline lễ hội và những buổi tối ở phòng 204.Cho đến một đêm gần mười một giờ, cô bị cả phòng kéo xuống căn tin ăn khuya.Một chiếc bánh dâu màu hồng. Một lần tính nhầm bill. Một câu "lần sau trả" từ người nổi tiếng lạnh lùng nhất khoa âm nhạc.Woochan vốn không thích bị chú ý. Cậu ít nói, khó gần, và gần như chẳng bao giờ để tâm đến những chuyện không liên quan đến mình.Nhưng rồi cậu bắt đầu nhớ Youngseo thích sữa dâu, hay quên ăn tối, luôn tự ôm nhiều việc vào người, và thường cười rất khẽ mỗi khi đọc tin nhắn.Bên cạnh đó, ký túc xá cũng chẳng yên bình hơn là bao.Bailey và Tarzzan cứ gặp nhau là chí chóe, nhưng ai cũng thấy Tarzzan luôn để ý cô nhiều hơn mức bình thường. Yuna và Yeonjun là thanh mai trúc mã, thích nhau từ lâu nhưng chẳng ai dám nói trước. Annie ở nước ngoài nhưng vẫn âm thầm quan tâm em gái, đồng thời nhìn thấu gần hết mọi chuyện.Giữa group chat, confession trường, những buổi ăn khuya và một lễ hội đại học sắp đến, có vài mối quan hệ lặng lẽ đổi khác.Không quá ồn ào. Không quá vội vàng. Chỉ vừa đủ dịu dàng.Giống như một chiếc bánh dâu lúc mười một giờ. Và một màu hồng ở tầng trệt.…