taekook ✦ 5834 kilometers
❝thể xác có thể cách nhau hàng nghìn dặm nhưng trái tim của hai ta thì không.❞๑ 5834 kilometers↬ © 𝘄𝗶𝗲𝘀𝗲𝗴𝘄…
❝thể xác có thể cách nhau hàng nghìn dặm nhưng trái tim của hai ta thì không.❞๑ 5834 kilometers↬ © 𝘄𝗶𝗲𝘀𝗲𝗴𝘄…
Truyện do: https://www.facebook.com/shinran.shinran.756?__tn__=%2CdlC-R-R&eid=ARAOo3AvC0HSgCJGalDoozabuLFLqK1CPrxy5IGooPZSnBND0v8vBBSwY04TQPs8VEIyEnMtHqTtRVnp&hc_ref=ARTQPE4chj7e56jT6ah-WYJm8R7Vtf4timKHlR55zkrDzv7d76fmEVPlO8Wn2CVAAkU viết…
Mỗi ngày, một pizza phô mai, một nụ cười chìm đắm...Tác giả: Lười NhânTên truyện: PizzaCouple: HopegaTình trạng: Đã hoànThể loại: 1x1, fanfic, shortfic, Boy x Boy, đam mỹ, nhẹ nhàng, soft, HE,...Chú thích: CÓ TỪ NGỮ THÔ TỤC , vui lòng đọc kĩ tags, nếu dị ứng với các thể loại này xin click back chứ đừng buông lời cay đắng omke? Tks💜…
Khi Tubatu thả thính lẫn nhau 💞~ All couple ~…
Trong thế giới nơi Alpha là đỉnh cao quyền lực, Học viện Cận Tinh là nơi không dành cho Omega ngoại trừ một người: Kim Namjoon.Với mùi pheromone mực tàu và tro than, Namjoon không phát tình, không cúi đầu, không dựa dẫm. Cậu đến học viện như một vết mực lặng lẽ, chống lại những luật lệ vô hình bằng trí tuệ và lòng kiêu hãnh.Ở phía đối diện là Jung Hoseok Phó hội trưởng hội học sinh, Alpha hoàn hảo với ánh nhìn lạnh và đôi tay nắm quyền. Anh chưa từng để ý đến Omega... cho đến khi mùi tro và mực cháy kia len vào tâm trí.Giữa vòm kính lạnh, những trận đấu trí ngầm, định kiến xã hội và những đợt pheromone vô hình, Namjoon và Hoseok dần bị hút vào nhau không phải bởi bản năng, mà bởi sự đồng điệu của hai kẻ cô độc.Nhưng tình yêu của một Omega không phát tình với một Alpha quyền lực không dễ được chấp nhận. Khi âm mưu, tổn thương, và cái giá của tự do ngày một rõ ràng... liệu họ có đủ can đảm để giữ lấy nhau?…
Đứng trước cột mốc tuổi 18 quan trọng, bạn sẽ lựa chọn theo đuổi đam mê, hay nghe theo quyết định của người khác? Đam mê có thực sự quan trọng như vậy? Liệu có một ngày nào đó chúng ta hối hận không?…
"hãy gọi tôi là người xinh đẹp và dâm... " "câm mồm! "©-taeslut…
tui đăng lại p1 nhaa mí bà🥲Tác giả: Thanh Thanh Thùy TiếuTổng: 696 chươngPhần 1: 200 chương đầu (1-200)…
"Em về rồi đây!"Giọng nói của tôi nghẹn ngào, khóe mắt đã đượm vài giọt nước mắt, đau đớn nhìn người con trai mình yêu tàn tạ đến khổ sở. Gương mặt anh trông như già đi vài tuổi, râu còn lún phún mọc, nhiều mà chẳng thèm cạo đi."Ánh Dương, tôi không tin em nữa...""Lần này em hứa, sẽ đi cùng anh đến cuối đời, vĩnh viễn không chia xa."...…
Trailer:Chủ tịch thành phố A có duy nhất một cô con gái tên là An Nhã.Lưu manh đẹp trai nhất thành phố A tên là Dương Kiến Thành.Lần đầu tiên gặp nhau, cái tên đại ca của đám xã hội đen kia đã thề sống thề chết với lũ đàn em rằng: bằng giá nào cũng phải cưa đổ được cô gái có dáng vẻ mềm mại như nước đang ngồi ở bàn cafe phía đối diện, nhất định đem cô ta trở thành người đàn bà của mình.Chỉ tiếc, lưu manh chơi bời không những không xong, sau này còn dứt tình không được, kết quả là hai người lưu luyến suốt bảy năm, một người đã chờ đợi một người suốt bảy năm không oán không hối.Hóa ra, cảm giác yêu thương một người cũng như dùng bút vẽ lên một tờ giấy trắng, bất kể là vẽ cảnh hoa nở tươi đẹp hay lá vàng rơi điêu tàn, tất cả đều là những cảnh tượng đã hằn sâu trong tim, vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt.Nguồn : Phạm Kiều Trang…
Yến là một cô gái tuổi đôi mươi, vẫn còn đang là một cô bé nghèo sống cùng mẹ ở Bạc Liêu, chuyện sẽ chẳng có gì xảy ra nếu như mẹ cô không may bị tại nạn nghiêm trọng, phải nhập viện và hôn mê suốt gần một tuần lễ, cứ tưởng chừng như Yến sẽ mất đi mẹ mình, nhưng rồi bằng ý chí sinh tồn mãnh liệt, mẹ cô đã tỉnh lại, rồi cũng từ đó, cô chợt nhận ra rằng bà ấy dường như đã thay đổi, những chuyện kì lạ, những biến đổi cuộc đời về mẹ Yến bắt đầu từ đó.…
Nhân sinh tựa lữ khách qua sông, mượn một chuyến đò mà ghé lại nhân gian.Người đến từ đâu, chẳng mấy ai tường tận.Người đi về đâu, cũng ít kẻ tỏ tường.Chỉ thấy xuân qua thu tới, hoa nở rồi tàn, trăng tròn lại khuyết. Một đời người suy cho cùng cũng chỉ là vài lần tương phùng, vài lần biệt ly, vài đoạn duyên sâu cạn đan xen giữa dòng năm tháng.Có người đi qua một đoạn phong trần, để lại cả đời vương vấn.Có người chỉ lưu một bóng lưng, vậy mà khiến kẻ ở lại nhớ mãi đến bạc đầu.Có những người ngỡ rằng duyên đã tận từ lâu, nào ngờ qua vạn dặm phong sương vẫn còn một lần hội ngộ.Có những lời chưa kịp gửi theo gió xuân, đã hóa thành chuyện cũ dưới mái hiên năm tháng.Thế nên mới hay, điều khó buông bỏ nhất chẳng phải tháng năm, mà là những hồi ức từng được tháng năm cất giữ.Kẻ đọc sách là người trong mộng.Kẻ viết sách cũng là người trong mộng.Mở sách là nhập mộng.Khép sách là tỉnh mộng.Chỉ là có những giấc mộng, tỉnh rồi vẫn chẳng thể quên.Có những người đã thành cố nhân.Có những chuyện đã thành cố sự.Cùng mượn một vầng minh nguyệt soi chiếu nhân gian, cùng nghe gió cũ thổi qua những mùa hoa đã tạ, rồi gửi vài chuyện hợp tan vào trang giấy mỏng thành mười thiên mộng cảnh.Mộng về người.Mộng về tình.Mộng về một lần tương phùng, đổi lấy nửa đời thương nhớ.Mộng về một cuộc biệt ly, để lại cả kiếp vấn vương.Ấy gọi là Phù Sinh Mộng Lục.Lục chép phù sinh.Mộng ký hồng trần.…
TRÁI TIM NHỎAuthor : @tieuacmaEditor : 미키-비Couple : Sa Ngã Couple (SaNgaChi) Minh Hân (Sachi) x Thu Nga (TuNa) Đen x CáThể loại : Fanfiction, GxG,....🌟Đã xin phép tác giả🌟…
Giới thiệu:Gia Cát Linh Ẩn cũng chính là tên nhân vật chính trong truyện. Đã mười năm trôi qua mà cơn phẫn nộ từ trước vẫn còn y nguyên. Ngày mà nàng theo Sở Lăng Hiên về làm nương tử.Được sự hậu thuẫn từ các thế lực bên ngoài mà Sở Lăng Hiên lên ngôi vị hoàng đế , nhưng cuối cùng nàng cũng chỉ là con bài của hắn, điều đó làm nàng căm phẫn vô cùng. Rốt cuộc nàng đã làm nên tội gì hắn đối với nàng như vậy ? Gia Cát Linh Ẩn lê tấm thân tàn, phủ phục trên đất, đến giờ nàng vẫn không thể tin nổi nam nhân nàng yêu nhất cùng tỷ tỷ nàng tin tưởng nhất lại cùng nhau đẩy nàng vào hoàn cảnh thế này. Mời các bạn đón đọc truyện này!…
❝tiền thì cũng đã lấy rồi, cậu nợ tôi một cuộc hẹn đấy nhé, Jeon Jungkook.❞ ๑ thành phố tội lỗi - Sao Paulo↬ © 𝘄𝗶𝗲𝘀𝗲𝗴𝘄…
Bệnh chắc ănMark Zuckerberg, ông chủ facebook mà chúng ta đang kết nối với nhau, được xem là một bộ óc xuất sắc của nhân loại thời đại chúng ta đang sống.Và câu nói nổi tiếng của anh " Rủi ro lớn nhất là không dám rủi ro. Trong thế giới thay đổi nhanh chóng hiện nay, có một cách làm đảm bảo bạn sẽ thất bại trong mọi thứ, chính là không dám mạo hiểm". Như vậy, tâm lý "chắc ăn" sẽ chứa đựng nhiều rủi ro hơn "mạo hiểm". Một con tàu ra khơi sẽ an toàn hơn việc nó nằm ở cảng. Sóng thần không gây hại ngoài khơi, nó chỉ tàn phá đất liền, nơi con tàu tưởng như bình yên trú ngụ. Thế giới đã khác, cách tiếp cận của giới trẻ phải khác. Đặc biệt là việc chọn nghề để học và chọn việc để làm, để khởi nghiệp.Hình mẫu ngoan hiền, vở sạch chữ đẹp, "khi đi em hỏi khi về em chào, miệng em chúm chím" không được đánh giá cao nữa. Hình mẫu cá tính, đột phá, quyết đoán, làm khác, nghĩ khác, xê dịch, mạo hiểm, thay đổi...(nhưng không hư) là hình mẫu giới trẻ mà thế giới đang cần. Nhưng thật tiếc là…
Kể ra cũng buồn cười vì chỗ viết truyện lại viết công thức nấu ăn :))Mình muốn ghi lại 1 số cách nấu ăn ngon từ đơn giản ( luộc, nấu,..) đến các món phức tạp mà mình sưu tầm được.Có thể bạn đã biết thì hãy góp ý hoặc thêm cho mình để nó hoàn chỉnh hơn. Còn các bạn chưa biết có thể tham khảo tại đây :)Hi vọng có ích cho mọi người :3…
Ship Tubatu và những câu chuyện nhỏ cho các fangirl x bias :)))*** quên mất truyện này mình đã ẩn nên mình xin up lại👀🔥…
Oneshoot 👀"Tấm áo chấn thủ màu xanh bị nhuộm thẫm một màu sắc đỏ được đặt ngay ngắn trong chiếc tủ kính tại bảo tàng, từng mảnh ký ức cứ như được gắn keo gắn kết lại với nhau có vẻ như hai linh hồn lạc nhau năm đó nay đã tìm thấy nhau, buộc lại sợi chỉ đỏ đứt đoạn."Chuyện dựa trên sự kiện lịch sử về mùa đông năm 1946 là thật nhưng câu chuyện về Nam và Khánh là hư cấu không có thật!Văn phong không được lưu loát lắm nên cân nhắc nha🫠(cpf)…
Thanh xuân là gì?Là một buổi chiều đầy nắng xuyên qua khung cửa lớp.Là một cái quay đầu rất khẽ, và một cái tên được gọi nhỏ đến mức chỉ hai người nghe thấy.cậu là học bá, sống trong những con số và kỳ vọng.Tôi cũng là học bá, quen với im lặng và những khoảng trống.Chúng tôi ngồi cạnh nhau suốt một năm học, nhưng phải mất cả thanh xuân mới hiểu được ý nghĩa của việc gọi tên một người.…