Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nhân sinh tựa lữ khách qua sông, mượn một chuyến đò mà ghé lại nhân gian.
Người đến từ đâu, chẳng mấy ai tường tận. Người đi về đâu, cũng ít kẻ tỏ tường.
Chỉ thấy xuân qua thu tới, hoa nở rồi tàn, trăng tròn lại khuyết. Một đời người suy cho cùng cũng chỉ là vài lần tương phùng, vài lần biệt ly, vài đoạn duyên sâu cạn đan xen giữa dòng năm tháng.
Có người đi qua một đoạn phong trần, để lại cả đời vương vấn. Có người chỉ lưu một bóng lưng, vậy mà khiến kẻ ở lại nhớ mãi đến bạc đầu. Có những người ngỡ rằng duyên đã tận từ lâu, nào ngờ qua vạn dặm phong sương vẫn còn một lần hội ngộ. Có những lời chưa kịp gửi theo gió xuân, đã hóa thành chuyện cũ dưới mái hiên năm tháng.
Thế nên mới hay, điều khó buông bỏ nhất chẳng phải tháng năm, mà là những hồi ức từng được tháng năm cất giữ.
Kẻ đọc sách là người trong mộng. Kẻ viết sách cũng là người trong mộng.
Mở sách là nhập mộng. Khép sách là tỉnh mộng.
Chỉ là có những giấc mộng, tỉnh rồi vẫn chẳng thể quên.
Có những người đã thành cố nhân. Có những chuyện đã thành cố sự.
Cùng mượn một vầng minh nguyệt soi chiếu nhân gian, cùng nghe gió cũ thổi qua những mùa hoa đã tạ, rồi gửi vài chuyện hợp tan vào trang giấy mỏng thành mười thiên mộng cảnh.
Mộng về người. Mộng về tình.
Mộng về một lần tương phùng, đổi lấy nửa đời thương nhớ. Mộng về một cuộc biệt ly, để lại cả kiếp vấn vương.
Tác phẩm: Ngộ nhập hôn đồ (误入婚途) - Bước nhầm vào con đường hôn nhânTác giả: Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Ô Quy (Hiện tại tác giả đã đổi bút danh thành Ngư Sương)Editor: Thiên ThiênTác phẩm thị giác: Chủ thụ (Câu chuyện tập trung vào bạn thụ)Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, giới giải trí, ngọt, sủng, nhẹ nhàng không ngược, thanh thủy vănĐộ dài: 177 chương + 1 phiên ngoạiNhân vật chính: Khổng Hi Nhan, Trì Vãn ChiếuPhối hợp: Vương Hải Ninh, Sài Nhân, Chu Sinh....…
Tên : Gả cho bệnh kiều, ta sống đời cá mặnTác giả: Ô Hợp Chi YếnThể loại: 1 vs 1, Ngọt sủng, Cổ đại, tranh bá, ngôn tình, HE.Tổng số chương : 139 Tình trạng edit: HoànBìa: Ivisayhii_🍄🍄🍄🍄(Bệnh kiều: Người ôm chấp niệm và tình cảm mãnh liệt với sự vật sự việc nào đó không thể lý giải, cũng lấy loại cảm tình này trở thành động lực sinh ra các loại tinh thần, hành vi cực đoan)------Ngày thứ 365 mà Triệu Hi Hằng bị nghịch tặc Vệ Lễ đoạt hôn, cầm tù.Đến đêm, Vệ Lễ ôm chặt lấy nàng trong lòng ngực, hôn nàng đến má đỏ mặt đổ mồ hôi, thanh âm khàn khàn trầm thấp: "A Đam, trước khi ta chết, nhất định phải giết nàng chôn cùng."Mắt thấy triều đình binh loạn nguy cấp, Vệ Lễ đại thế đã mất, khả năng ngày mai phải phơi thây nơi cửa thành. Triệu Hi Hằng trầm mặc nhìn về hướng phía trước, trong mắt dần dần dày đặc sát ý, ý thức được cái kiếp cá mặn này nàng không sống nổi nữa rồi.Vỗ vỗ cái bụng vẫn chưa nhô cao : "Nhãi con, chúng ta không còn được chơi đùa với a gia của con nữa rồi."Kết quả khi bò qua bờ tường, vô ý té vỡ đầu, khi tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Vệ Lễ mắt đỏ ngầu, không đợi nàng nói chuyện, hắn run rẩy vươn tay, xoa xoa trán nàng, ngữ khí thật cẩn thận: "A Đam, đừng đi, ta không bao giờ dọa nàng nữa......"Triệu Hi Hằng nghẹn lời.Thật cũng không cần, ngươi cũng đâu doạ được ta......Nam chủ điên điên bệnh kiều ngây thơ vs nữ chủ cá mặn, giả heo ăn thịt hổ.(Nam chủ thuần phản diện, nữ chủ hay mắng người, ai không thích đừng nhảy hố nha!)…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…