Phù Sinh Mộng Lục
Nhân sinh tựa lữ khách qua sông, mượn một chuyến đò mà ghé lại nhân gian.Người đến từ đâu, chẳng mấy ai tường tận.Người đi về đâu, cũng ít kẻ tỏ tường.Chỉ thấy xuân qua thu tới, hoa nở rồi tàn, trăng tròn lại khuyết. Một đời người suy cho cùng cũng chỉ là vài lần tương phùng, vài lần biệt ly, vài đoạn duyên sâu cạn đan xen giữa dòng năm tháng.Có người đi qua một đoạn phong trần, để lại cả đời vương vấn.Có người chỉ lưu một bóng lưng, vậy mà khiến kẻ ở lại nhớ mãi đến bạc đầu.Có những người ngỡ rằng duyên đã tận từ lâu, nào ngờ qua vạn dặm phong sương vẫn còn một lần hội ngộ.Có những lời chưa kịp gửi theo gió xuân, đã hóa thành chuyện cũ dưới mái hiên năm tháng.Thế nên mới hay, điều khó buông bỏ nhất chẳng phải tháng năm, mà là những hồi ức từng được tháng năm cất giữ.Kẻ đọc sách là người trong mộng.Kẻ viết sách cũng là người trong mộng.Mở sách là nhập mộng.Khép sách là tỉnh mộng.Chỉ là có những giấc mộng, tỉnh rồi vẫn chẳng thể quên.Có những người đã thành cố nhân.Có những chuyện đã thành cố sự.Cùng mượn một vầng minh nguyệt soi chiếu nhân gian, cùng nghe gió cũ thổi qua những mùa hoa đã tạ, rồi gửi vài chuyện hợp tan vào trang giấy mỏng thành mười thiên mộng cảnh.Mộng về người.Mộng về tình.Mộng về một lần tương phùng, đổi lấy nửa đời thương nhớ.Mộng về một cuộc biệt ly, để lại cả kiếp vấn vương.Ấy gọi là Phù Sinh Mộng Lục.Lục chép phù sinh.Mộng ký hồng trần.…
