chiếc mặt nạ hoàn hảo
ko có gì để mô tả đọc truyện thì sẽ biết…
ko có gì để mô tả đọc truyện thì sẽ biết…
Tác giả: Lông Vũ Tản Tác Rơi. Người dịch: Người Hầu. Link: http://www.wordpress.com/fujoshiisme/ Thể loại: Trinh thám, Tình yêu vượt biên giới, Đồng nhân, 1x1, Trong sáng yêu, Trước ngược sau ngọt, Có hài. Vai Chính: Gin x Kudo Shinichi. Vai phụ: Ran Mori, Vodka, Akai Shuichi,... Tình Trạng Truyện: Đã Hoàn 69 chương + 9 phiên ngoại. Tình Trạng Edit: Đã Hoàn Thành. Văn án: Ngón tay trắng nõn dừng giữa không trung, tựa như muốn nắm lấy thứ gì, chần chờ một chút nhưng lại không cách nào vươn tới nữa. Trong bóng tối cô độc, hoảng sợ điên cuồng kéo tới, mà cậu trong lúc hoảng hốt phát hiện ra suy nghĩ cố giữ kín trong lòng đang gào thét: "Gin!" Mặc kệ con đường phía trước ra sao, có trắng hay đen, duy chỉ có tối nay... Trong hồi ức yên ắng tàn lụi trước đây, nguyện đem bản thân này cho người, cho người ta yêu. Ta đuổi theo bóng hình của người, người nhưng lại săn lùng trái tim ta.…
Copyright © 2019 LinhTheGirl aka Linh Ngụy #Tập bìa: Vẽ bởi Linh Ngụy.Quá khứ như nước, hồi ức thành sương. Tôi giữ được nước, nhưng không thể giữ được mãi; tôi thấy được sương, song lại chẳng thể chạm vào. Lúc mờ mịt, lúc sáng tỏ, điều duy nhất rõ ràng - đó là một khi đã bỏ lỡ thì chẳng thể nào quay về chốn cũ với linh hồn vẹn nguyên.Cậu của quá khứ, in đậm mãi mãi chẳng thể xóa nhòa. Như nước, mà cũng như sương.Nhân vật chính: Diệp An, Thanh Hoa, Hướng Hòa.Thể loại: Gương vỡ lại lành, thanh mai trúc mã, tình tay ba, 1 HE.Số chương: Hoàn 56 chương phần truyện chính.*Chú ý: Đây là Bách hợp tiểu thuyết :x ; Xin tránh trường hợp vô cmt hỏi "ơ sao hai chị gái xinh đẹp lại yêu nhau thế?" nhé. :))…
-"Bây im một ngày bây ăn không ngon à?"_____________________________Lưu ý: Truyện giả, người thật.Truyện được viết theo trí tưởng tượng và ý tưởng của Kay Hoàng, vui lòng đừng đem đi đâu khi chưa xin phép!Đục thuyền t đục vô mặt à.Vui lòng không để chính chủ thấy ạ. Ai để chính chủ thấy toi bem đầu.…
Tôi luôn nghĩ rằng gia đình mình rất tốt, hạnh phúc hơn rất, rất nhiều người ngoài kia.Tôi sinh ra trong một gia đình Công giáo. Vì thế, bố mẹ tôi luôn chung thủy với nhau một đời. Tôi đã từng nghe bao người họ hàng ca ngợi bố tôi - một người đàn ông chịu thương chịu khó, bôn ba làm ăn xa nhà hàng nghìn cây số. Thậm chí, kể cả khi gặp tai nạn ngã cầu thang vỡ đầu đến mức mất trí nhớ, trong đầu ông cũng chỉ nhớ mỗi mẹ tôi và nhất quyết đòi bằng được về nhà.Cũng từ biến cố đau thương vừa ngọt ngào ấy, tôi được ra đời.Trên tôi có ba người chị. Cho đến nay, người mà tôi thân thiết nhất là chị hai, xa cách và bài xích nhất là chị cả, còn người khiến tôi vừa thương vừa ghét chính là chị ba.Tôi được nuông chiều hết mực từ cả hai bên nội ngoại. Gần như từ lúc lọt lòng, tôi đã tưởng mình ở vạch đích, chẳng phải bận tâm chuyện cơm áo gạo tiền, cũng chẳng thiếu thốn bất kỳ giọt tình yêu thương nào.Nhưng cuộc đời vốn thích trớ trêu như thế.Vào năm tôi tròn 18 tuổi.Bố tôi dẫn về nhà một người đàn ông có ngoại hình giống ông như đúc. ( Nói đúng hơn thì mẹ tôi cho rằng giống bố y đúc, còn tôi thì cho là không phải.) Ông ấy thản nhiên bảo với chúng tôi rằng: Đó là em trai tôi.Khoảnh khắc ấy, toàn bộ những suy nghĩ và kí ức 18 năm về một gia đình hạnh phúc bỗng vỡ vụn. Vết nứt ấy rạn ra, lan nhanh như mạng nhện phủ kín tâm can.Và tôi sẽ càng không bao giờ ngờ tới, sự xuất hiện của đứa em trai này sẽ dây dưa không dứt, bám chặt lấy cuộc đời tôi cho đến tận hơi thở cuối cùng.---- …
Mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một màn đen kịt, thở dài dứt khoát nói - "Mình chia tay đi!."- "Anh cũng biết mà, vào mùa hạ ve sầu sẽ đến cất tiếng kêu nhưng khi kêu nhiều rồi cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi. Bất chợt nhận ra hình như mùa hạ và mình không còn hợp nhau nữa rồi."Ngày viết 18/2…
Do Re Mi Fa Ѕon La Ѕi Mê anh.…
Trên một con đường tìm kiếm sự thật đằng sau quá khứ 300 năm bị mất của Rimuru. Cuộc sống sinh hoạt như một người bình thường, cuộc chiến diễn ra như những vị thần của cậu được trôi đi một cách bất ổn.__________-Tác giả: Dr.Lilous (hãy gọi tui là Li-chan :v)-Chú thích:"..." Giọng nói của nhân vật(...) Suy nghĩ của nhân vật<...> Giọng nói của Ciel[...] Skill, ma thuật sử dụng của nhân vật*...* Âm thanh__________Viết để cho thoả mãn sở thích. Chê thì cứ chê, khen thì nhận :)))…
Tác giả: Chiếc Mành Sương.Tác giả hám fame cmt, nên mọi người tích cực bình luận nha. Tác giả viết vì đam mê hoi, thích cp Tom Riddle x Myrtle Warren quá chừng.---Truyện điên rồ đã xảy ra.Vào một ngày bình thường như bao ngày, tôi đã trở thành Myrtle.Nó điên đến mức tôi muốn ngay lập tức chết đi....Rực rỡ và tình dục là thứ tôi mong muốnCòn quyền lực và trường sinh là thứ Tom Marvolo Riddle cầu cả đời.Nhìn qua không có gì liên quan và xung đột đến nhau.Nhưng, tôi lại luôn bị vô tình hay cố tình vướng mắc đến cậu ta.Thật điên rồ làm sao.___________Thời thiếu niên của boss phản diện x Thiếu nữ có tâm hồn nhà văn mơ mộng, hơi khờ.…
Tác giả: Chiếc Mành Sương…
Sau khi cái chết lần lượt cướp đi cha mẹ, Amel đứng vững trước một thế giới không khoan nhượng, và sớm nhận ra rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng chiều theo ước vọng. Thế nhưng, tuổi trẻ và sức nặng của bi kịch không thể bẻ gãy ý chí của cô; chính niềm tin vững chắc vào Thượng Đế đã trở thành điểm tựa để cô kiên nhẫn và tiếp bước.Hành trình của cô chưa bao giờ trải đầy hoa hồng. Cô phải đối mặt với sự khắc nghiệt của thời gian và nỗi chua chát trong lòng người, nhưng vẫn chọn đáp lại bằng lòng nhân ái. Cho đến định mệnh đưa cô gặp gỡ Kevin - chàng trai từng gán cho cô nhãn hiệu "khủng bố" chỉ vì cô là người Hồi giáo, coi chiếc khăn hijab của cô chẳng khác gì "cái lều", và cho rằng màu da của cô là vết sỉ nhục với nền văn minh, trước khi chính anh ta trở thành nguyên nhân đẩy cuộc đời cô vào những tháng ngày gắn liền với chiếc xe lăn.«giữa sự hiếu khách và tình yêu»: khi kẻ gây tội đối mặt với nạn nhân, và lòng vị tha của trái tim bị đặt vào thử thách tột cùng... liệu hy vọng có thể nảy mầm nơi oán hận đã gieo?«giữa sự hiếu khách và tình yêu»: nơi ánh sáng hy vọng bừng lên từ bóng tối tuyệt vọng.Phải chăng thiên hạ nghĩ rằng mình sẽ được yên thân khi nói: "Chúng tôi tin tưởng" và sẽ không bị thử thách hay sao?(Al-'Ankabūt 29:2)…
Hai con người lớn lên cùng nhau, để rồi lạc mất nhau trong dòng chảy của thời gian và khoảng cách.Lời tỏ tình đầu môi chưa nói, liệu họ có tìm thấy nhau trong hàng tỉ người ngoài kia? Khi kỉ niệm chìm đắm vào dĩ vãng, thời gian có còn kí ức để lên tiếng trả lời?Một sáng mùa đông lạnh nơi thành phố tuyết trắng, thời gian sẽ hồi âm cho bao trắc trở chưa có lời giải đáp ấy.…
Ở một thành phố mang tên "The City Of Peace" dịch ra là "Thành Phố Hòa Bình",nơi đó mọi người sống với nhau rất vui vẻ,nhưng ở đấy cũng có vài tin đồn rằng.Giữa trung tâm thành phố,trong một ngôi trường mang tên "Trường Đại Học Quốc Gia The Country And Humans" có ba vị giáo viên cực kì nguy hiểm và nghiêm khắc,sở hữu sắc đẹp nam tính làm bao nhiêu cô gái phải gục ngã.Ba người họ còn được gọi với những cái tên là "Bộ Ba Phát Xít","Bộ Ba Quái Vật","Ba Tảng Băng di động".Chẳng ai dám động vào họ cả,người ta còn nghe đồn rằng,ba người họ đã kết hôn rồi,nhưng vị phu nhân của họ là một bí ẩn,chẳng ai biết vị phu nhân kia là ai và cũng chưa có ai nhìn thấy "cô" ấy cả!!.…
"Thanh xuân? Là khoảng thời gian mà người ta gọi đó là đẹp nhất, rực rỡ nhất, với tôi thanh xuân không chỉ đơn giản là kỷ niệm, cũng có thể hiểu đơn giản nó là dấu chấm phẩy sang trang giữa trang hành trình nhiệt huyết của tuổi trẻ. Tuổi trẻ ta coi trọng cái gọi là trải nghiệm, những cái chạm nhẹ, cái nhìn thoáng qua, chả biết từ bao giờ nó lại vương vấn và lắng đọng sâu đến thế, đơn giản là thích một ai đó, tại sao lại khó đến vậy...."…
"Móc khóa này của cậu nè, làm rơi kìa." "May quá, tớ không để ý luôn.""Ừ... không có gì đâu."....Ngày Bắt Đầu: 26/1/2026Ngày Đăng: 30/1/2026Ngày Hoàn Thành: xx/xx/xx…
Chỉ là những mẫu truyện kéo hai bé lại với nhau…
Cuộc sống của Minh Anh chỉ quay đi quẩn lại là đến trường, về nhà, học thêm rồi lại đến trường. Nhàm chán vô cùng. Nhưng sau những chuỗi ngày dài đằng đẵng ấy, ít có ai biết được trước đây cô đã phải sống như thế nào.Từng bị phản bội bởi tình đầu, tự ti về vẻ ngoài. Áp lực điểm số, kì vọng từ gia đình chồng chất đến quá tải. Cứ ngỡ bản thân sẽ bị mắc kẹt mãi tận sâu trong vũng lầy tẻ nhạt của cuộc đời mà chới với, cho đến khi một bàn tay ấm áp kéo vực cô dậy.Mùa gió bấc năm ấy, có một Hải Đăng khiến Minh Anh chẳng thể nào quên được.Dù đến tận bây giờ, có gặp bao nhiêu chàng trai khác thì cũng không thể nào so bì được với cậu thiếu niên năm nào....Anh lúng túng lục tìm trong túi áo khoác, cuối cùng thứ tìm được chỉ là một viên kẹo. "Xin lỗi, tôi chỉ có mỗi kẹo nho..."Des bìa: Gió Cuộn Tóc Mây.…
Trong ký ức ngày xưa cũ mà tôi thường hoài niệm về, mùa hè của tôi và anh trôi qua hệt như một giấc mộng. Mộng đẹp dễ tan, nên khi nhớ về mới khiến người ta thổn thức. Trước ngày chuyển đi, tôi tặng anh một món quà nhỏ được móc bằng len. "Bé Tuyết móc cho anh hả?" Mắt anh sáng tựa sao trời, anh cười, cái răng khểnh dần hiện lên.Tôi gật đầu. Trông anh nâng niu món quà tôi tặng, tôi cũng dần trở nên tự tin hơn. Rồi bỗng chốc anh tạt cho tôi một gáo nước lạnh."Bé Tuyết biết móc con ngựa luôn, giỏi quá vậy nè.""Con chó mà!"Giống như trong truyện "Ông lão đánh cá và con cá vàng", ân nhân và kẻ được giúp đỡ phải đến lúc chia ly. Kẻ trên cạn, người dưới nước, chia ly là lẽ thường tình, như suối ở rừng rồi sẽ chảy về biển, rừng ở lại mong ngóng ngày trùng phùng.…
Không thể tin được rằng ở cái thế kỷ 21 này rồi mà vẫn còn tồn tại cái chuyện hứa hôn từ bé???Ừ thì cứ cho là có đi, nhưng cùng lắm là bị sắp đặt từ lúc mới sinh ra, còn không thì từ thời bố mẹ tự hứa với nhau, hoặc xa lắm là bị hứa từ thời ông bà là cùng.Đằng này đáng thương cho hai đứa bé, từ gần 100 năm trước khi chúng ra đời thì đã bị các cụ trong nhà tự ý nối dây tơ hồng lại với nhau."Ngày xưa mày bảo nhất định không để người lớn sắp xếp cuộc đời mình rồi cơ mà?" Mai Anh há hốc mồm nhìn thằng hàng xóm đang ôm bó hoa đứng trước mặt mình.Hải Ninh khẽ mỉm cười:"Ừ thì... ai bảo sắp xếp của người lớn cũng trùng với sắp xếp của tao, biết thế nào được?"…
Những năm tháng thiếu thời, Phùng Thanh Thu rơi xuống vực sâu đã thoát khỏi vực sâu.Những năm tháng thiếu thời, Trần Châu đã không cần chỉ có thể học để quên đi cô độc.Những năm tháng đó cả hai trở thành thanh xuân của nhau.Phùng Thanh Thu và Trần Châu một người nhất Hóa, một người nhất Sinh. Không phân cao thấp.Năm hạ oi bức nhất Trần Châu đã tìm thấy được bóng râm của mình, Phùng Thanh Thu thì chưa.Năm đông rét buốt nhất, Trần Châu thấy chiếc khăn ấm áp ấy, Phùng Thanh Thu vẫn chưa tìm được.Năm thu mát mẻ nhất, Trần Châu nhìn thấy cơn gió bay qua, Phùng Thanh Thu vẫn ngơ ngác chưa hiểu.Năm xuân rực rỡ nhất, Trần Châu nhìn thấy nụ cười cuối của người ấy, Phùng Thanh Thu cuối cùng cũng nhận ra.Cô nhận ra nhưng ngày ấy vĩnh viễn không thể quay lại. Chỉ mong tương lai sau này, thiếu niên ngự trị trái tim cô tương lai rộng mở, mãi mãi bình an.Cre ảnh: Pinterest…