Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nhịp đếm ngược standbyNhịp gõ đều đều trong in-earNhịp count-inNhịp Sơn Thạch đếm trước khi hô khẩu hiệu nhàNhịp tay Neko vỗ vào lưng người đối diệnNhịp thởNhịp timVà nhịp lòng...~ Văn phong tôi lộn xộn như tất cả mấy cái nhịp kia trộn vào nhau vậy ~…
series fanfic dựa trên ảnh | JossGawin | một chuyện tình nằm giữa các khoảnh khắc | mỗi tấm ảnh là một câu chuyện chưa kểCó những khoảnh khắc được chụp lại.Có những cảm xúc thì lớn dần lên mà không cần nói ra.Đây là tập hợp những oneshot được viết từ những bức ảnh của Joss và Gawin - những khung hình tưởng như vô tình, nhưng thật ra là lát cắt của một thứ tình cảm nhẹ nhàng, kiên nhẫn và không giấu nổi.Trong ảnh, họ luôn ở cạnh nhau.Trong lòng nhau, dần dần cũng vậy.Mỗi oneshot là một bước chân nhỏ trên hành trình không ai lên kế hoạch - từ ánh nhìn vụng trộm đến những cái nắm tay rất đỗi tự nhiên.Từ lặng thầm... đến chẳng thể che giấu."Chúng ta đã ở trong tất cả những khung hình đó. Và hình như... cuối cùng cũng ở trong tim nhau rồi."⸻Highly recommend bật album Carrie & Lowell của Sufjan Stevens trong lúc đọc.Hoặc nếu bạn đã đi tới đoạn ngọt rồi thì bật thêm "You're In Love" của Betty Who cũng dịu nha.…
Anh tú Sơn vừa cất cái roi mây vào góc tường lại phải lôi ra gõ gõ mới xua được đám trò đi, vừa loạt xoạt xếp giấy mực vừa nhăn mày nói: "Tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi, quan bác cứ làm thế chỉ tổ chúng nó hư thôi!"Anh nghè Thạch thả xong bó sen vào cái chum cạnh hiên nhà thì nhảy tót lên chõng ngồi cạnh người kia, bị người ta tét cho hai cái vào đùi vẫn cười toe mà dỗ: "Thầy tú đừng có giận tôi mà hại thân, bọn trẻ vẫn nghe lời, vẫn say chữ đấy thôi! Trẻ con nghịch ngợm một tí mới dễ nuôi dễ lớn.""Vâng! Dễ lớn thì có dễ lớn thật" - Anh tú Sơn chầm chậm nói, tay lật ngửa hai chén trà rồi đặt một chén ngay cạnh người kia - "Có một đứa lớn tồng ngồng đây chứ đâu xa. Còn đỗ đến ông Nghè cơ mà!"Anh nghè Thạch vẫn cười hề hề, nhanh tay nhấc ấm trà lên lắc tròn mấy vòng rồi rót vào chiếc chén phía đối diện, giọng ngọt như mía lùi: "Có đỗ đến ông Bảng ông Trạng, đỗ đến Ngọc Hoàng thì cũng về rót trà cho thầy Tú thôi. Thầy nhỉ?"…
Cảm phiền quý ngài nam chính cách xa tôi. Dẫu sao cũng là con người, tôi chỉ có một tham vọng nhỏ là giành được giải thưởng "Nhân vật phụ mờ nhạt của năm" đầy danh giá. Với ánh sáng mù mắt của cậu, e là tôi có đầu thai 10 kiếp cũng không thể tu luyện thành tài một tay ẵm trọn giải thưởng.Nói chung là Lee Heeseung đi ra kia chơi!…
"Ta phải ở đây. Không thể ở đây nhưng không ở đây, cũng không thể không ở đây mà lại ở đây." - Neko cố gắng tóm gọn lại một lần nữa; không rõ muốn nói với Thạch hay với chính mình. Sơn Thạch vừa nghe vừa tủm tỉm cười. Thạch có hai thắc mắc. Một là, bằng cách nào mà người kia có thể biết và nhớ được đủ thứ trên đời như vậy? Hai là, Neko có đang ở đây không?…
Warning: ooc, hints elements + fushion x boboiboy ori, lần đầu viết nên có thể thiếu logic và không hay lắmNhân vật thuộc về monsta, nhưng trong này thì số phận họ thuộc về tôiÝ tưởng dựa trên fic 『 Boboiboy 'Phiêu Lưu Kí' 』 của bạn @banlanguoikotontai và các fic multiverse (tiếng nước ngoài) khác…
"Ta là mèo, không làm mai. Nhưng ta ngồi chính giữa hai người, mỗi ngày, cho tới khi họ tự hiểu lòng nhau."⸻Giữa một vùng biển yên ả nơi nắng không gắt và gió không vội, có một căn nhà gỗ nằm nép dưới bóng dừa.Có một con mèo mang tên Công Chúa - mập ú, gầm gừ, và rất biết cách khiến người ta bước chậm lại.Có hai người đàn ông sống cạnh nhau - không ai nói ra trước, cũng không ai rời đi.Và những buổi sáng dịu dàng, những buổi chiều ngồi cạnh nhau mà chẳng cần lý do, đã dần vá lại những chỗ rách trong lòng họ.⸻Một câu chuyện dịu dàng đáng yêu giữa Công Chúa Mèo và hai quan xúc cát 😂…
"Một chuyện tình không công khai, nhưng chưa từng che giấu."⸻Thể loại: hiện đại, tình yêu chậm rãi, đời thường, đối lập tính cách - hướng nội & hướng ngoại, private but not secret love, healing, HE.⸻Mô tả:Có những người bước vào đời ta nhẹ như một khung hình mờ sương - chẳng cần tiếng động, cũng không cần lý do. Chỉ một ánh nhìn, một nụ cười lặng, một bài hát thoảng qua... cũng đủ khiến cả thế giới đảo chiều."Sau Ống Kính Là Em" là câu chuyện của một người hướng ngoại rực rỡ và một người hướng nội lặng thầm. Một người luôn ở giữa ánh đèn sân khấu, và một người chỉ muốn đứng sau ống kính, lưu giữ những khoảnh khắc không ai để ý.Họ đến bên nhau không vội vã, không ồn ào. Chỉ là những lần chạm mặt nhẹ như gió, những tin nhắn ngập ngừng trong inbox, những buổi cà phê nghe đĩa than và những chiều dọn nhà im lặng nhưng ấm lòng.Tình yêu này không phải bản tình ca bùng cháy.Nó giống như một bản nhạc indie trầm ấm, vang lên lặng lẽ khi thành phố đã ngủ yên.Chậm. Nhưng sâu.Nhẹ. Nhưng thật.Vì sau tất cả những màn hình, những MV, những buổi diễn...Người Joss luôn thấy rõ nhất, vẫn luôn là em - ở phía sau ống kính.⸻Trong lúc đang bí nội dung thương trường là chiến trường bên Velvet Storm + chờ đợi Ep 3 trong mỏi mòn thì toai lại đào thêm được 1 quả hố mới. Chắc là fic ngắn yêu đương dễ thương thôi, nhưng mà k biết bao giờ mới viết xong 🥹…
[JossGawin] Điệu Waltz Dưới Ánh TrăngThể loại: Lãng mạn, cổ tích giả tưởng, giả trang, hôn nhân sắp đặt, slow burn, hài duyên dáng, HETagline: "Yêu nhau từ một điệu waltz. Kết hôn vì một lời hứa. Và nhận ra - hóa ra ta cưới đúng người, đúng thời điểm."Trong một thế giới nơi ánh trăng tan ra trong không khí, và lời hứa trong cơn say có thể trở thành định mệnh, hai vương quốc chạm nhau bằng một hôn ước mà không ai kịp hỏi: người được gả đi có đồng ý không?Một "công chúa" chưa từng thật sự là công chúa.Một hoàng tử không muốn chọn người bạn đời từ một bức tranh.Một đêm vũ hội nơi ai cũng giấu mặt, và một điệu nhảy ngắn ngủi đã gieo vào tim họ một điều gì đó chưa gọi tên.Họ gặp nhau trong ánh trăng, xa lạ.Rồi cưới nhau dưới ánh đèn cung điện, không nhận ra.Đây là câu chuyện về một chiếc nhẫn bị rơi.Một ánh mắt không quên.Và một người chồng cố tán lại vợ mình - sau khi phát hiện ra, hóa ra mình đã yêu người ấy từ rất lâu.⸻"Em ấy là người ta đã yêu trong điệu waltz đầu tiên.Là người ta vô tình cưới.Là người ta đang cố tán lại."…
Đã 3 năm kể từ khi bố và mẹ tôi xảy ra tai nạn, tôi luôn xa lánh mọi người vì cho rằng họ chỉ cản trở tôi. Đôi lúc làm việc quá sức cũng khiến tôi không ăn uống điều độ. Đồ ăn của tôi nay không giàu có cững như chẳng cao sang chỉ mấy miếng cá hồi lót dạ. Đứng trước mộ của bố mẹ tôi tôi bình tĩnh để bát cá hồi xuống. " Cạp" chỉ trong vòng 1 giây sau tôi đã giật mình vì 1 chú mèo đã nhảy ra và lấy mất phần trưa của tôi.…
(LƯU Ý: 1. ALLBOYS (không phải tất cả) X MIDORIYA IZUKU! ALLBOYS (không phải tất cả) X MIDORIYA IZUKU! ALLBOYS (không phải tất cả) X MIDORIYA IZUKU! ALLBOYS (không phải tất cả) X MIDORIYA IZUKU!2. CÓ CHỬI TỤC.3. Truyện KHÔNG thiên vị (hay có vài người dùng từ "sủng") ai cả - những ai thích thể loại "sủng bot" thì làm ơn rời đi, chỗ này KHÔNG dành cho bạn.4. OOC (có khả năng).5. Đã nói rồi nhưng vẫn phải nói lại: trước khi vào đọc, hãy chắc chắn là bạn đọc qua hết những lưu ý tôi đã ghi, đề phòng trường hợp vào đọc không có cặp bạn thích thì lại gào lên giãy nảy đòi bằng được. "Nhưng mà mình thích cặp này hơn..." hay "nhưng mình thấy cặp này cũng hay..." KHÔNG phải là lý do chính đáng. Truyện tôi viết chứ không phải bạn, bạn thích cặp nào thì tự đi tìm fic cặp đó mà đọc, có đủ ngoài kia cho bạn quẹo lựa.)AllDeku is my guilty pleasure frfr 😔🫶…
Jessi không nghĩ một workshop lại là điểm bắt đầu cho những lần "suýt yêu" mệt mỏi đến vậy.Cô là người chủ động. Lian một Badboy thì cứ lùi lại một bước - như thể hắn chỉ muốn khiêu khích, rồi đứng nhìn cô trượt dốc.Giữa một mối quan hệ không tên, nơi người này chạm đến giới hạn còn người kia lại rút tay về đúng lúc, liệu có ai thực sự thắng?Nhưng rồi đến lúc Lian lặng lẽ tìm cô giữa khu rừng sau một đêm mưa... mọi giới hạn bắt đầu vỡ ra từng chút.Chạm - nhưng không giữ. Gần - nhưng không gọi tên. Và yêu - nhưng không dám chắc là yêu.…
"Tôi không cần ai tuyên bố họ yêu tôi. Tôi chỉ cần một người... dám nắm tay tôi khi không ai nhìn."Một bức ảnh bị rò rỉ. Hai bàn tay nắm nhau dưới bàn họp quốc gia. Một mối quan hệ chưa từng được định nghĩa.Gawin Caskey Vajisarak - thái tử út của hoàng gia Thái Lan, được nuôi dạy để trở thành hình mẫu cho cả vương triều, chưa từng sống thật quá một buổi chiều.Joss Way-ar - con trai của Phó Thủ tướng thuộc phe cánh tả, miệng mồm lanh chanh, lúc nào cũng cười đùa bỡn cợt nhưng hiểu rõ từng đường đi nước bước trong thế giới nơi cảm xúc luôn bị đem ra mặc cả.Giữa một đất nước mà tình cảm riêng cũng có thể bị xem là chiến lược, liệu họ có thể giữ lấy tay nhau - mà không cần ký thêm một văn bản nào?Một câu chuyện về hoàng tộc, chính trị, truyền thông, và những cái nắm tay chưa kịp công khai.Hài hước, vui nhộn, sâu sắc và lặng lẽ làm tim bạn co lại.…