2
Tim Juhoon đập mạnh hơn dù biết rõ người đứng sau cánh cửa là ai.
Anh chậm rãi bước xuống giường rồi mở cửa.
Trước mắt anh là Keonho với mái tóc hơi rối, trên người mặc bộ đồ ngủ rộng màu xám. Trong tay hắn còn ôm theo hai cái gối lớn, dáng vẻ trông vô cùng nghiêm túc như thể đang chuẩn bị chuyển hẳn sang đây ở.
Juhoon nhìn bộ dạng ấy vài giây rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất thì người đứng ngoài cửa không phải thứ gì đáng sợ như anh vừa tưởng tượng lúc nãy.
"Đêm rồi sao không ngủ mà qua đây làm gì vậy?"
Keonho im lặng một lúc mới trả lời.
"Cho em ngủ chung với anh đi"
Juhoon nhướng mày đầy khó hiểu.
"Sao lại không ở nhà ngủ?"
"Cả nhà em đi vắng hết rồi..."
Hắn ngập ngừng đôi chút rồi cúi đầu nhìn xuống hai cái gối trong tay.
"Em...em sợ ma"
Nghe tới đó, Juhoon lập tức bật ra tiếng cười bất lực.
Hôm nay gia đình Keonho đã cùng nhau về quê chơi vài ngày. Ban đầu họ còn cố kéo hắn đi cùng vì dù sao Keonho cũng là một thành viên trong nhà. Nhưng hắn nhất quyết không chịu đi, cuối cùng mọi người chỉ đành để hắn ở lại rồi tiện thể giao luôn việc trông nhà cho hắn.
Vậy mà bây giờ người nọ lại ôm gối chạy sang đây với lý do sợ ma.
Juhoon đưa tay gõ nhẹ lên trán hắn.
"Bao nhiêu tuổi rồi mà còn sợ?"
Keonho lập tức ôm trán, vẻ mặt đầy oan ức.
"Thì em sợ thật mà..."
Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm rồi lại len lén nhìn Juhoon.
"Cho Kẹo ở đây vài hôm được không anh Juhoon?"
Vừa nói, hắn vừa kéo lấy góc áo anh như một đứa trẻ đang làm nũng. Đôi mắt đen láy nhìn anh không rời, trông đáng thương đến mức Juhoon chẳng biết nên từ chối kiểu gì.
Anh đứng im vài giây rồi cuối cùng cũng chỉ biết thở dài.
"Em đúng là hết cách thật"
Nói xong, Juhoon nắm lấy cổ tay Keonho kéo vào phòng rồi tiện tay đóng cửa lại.
Ngay khi cánh cửa vừa khép xuống, ánh mắt Keonho liền thay đổi trong thoáng chốc.
Nhưng rất nhanh hắn đã che giấu nó đi, tiếp tục bày ra bộ dạng ngoan ngoãn thường ngày.
"Em nằm dưới đây cũng được"
Keonho vừa nói vừa định đặt gối xuống cạnh giường.
Nhưng Juhoon lúc này đã leo lên giường trước, sau đó đưa tay vỗ xuống phần nệm trống bên cạnh mình.
"Lên đây ngủ đi"
Anh ngáp một hơi rồi kéo chăn sang một bên.
"Có phải người lạ đâu mà ngại"
Nghe câu đó, mặt Keonho lập tức đỏ bừng.
"D-dạ..."
Hắn chậm rãi trèo lên giường rồi nằm xuống cạnh Juhoon.
Chiếc giường vốn không quá lớn nên khoảng cách giữa cả hai gần đến mức Keonho có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ người anh truyền sang.
Mùi hương quen thuộc trên người Juhoon cũng khiến đầu óc hắn trở nên hỗn loạn trong thoáng chốc.
Tim hắn bất giác lệch đi một nhịp.
Trong khi đó Juhoon lại chẳng để tâm nhiều như vậy.
Anh chỉ chỉnh lại chăn cho cả hai rồi đưa tay tắt đèn.
Căn phòng nhanh chóng chìm vào bóng tối.
"Ngủ ngon nhé"
Giọng Juhoon lúc buồn ngủ nghe trầm và mềm hơn bình thường rất nhiều.
Keonho nằm im vài giây mới đáp lại.
"...Anh cũng vậy"
Tiếng quạt quay khe khẽ vang lên trong không gian yên tĩnh.
Chỉ một lúc sau, nhịp thở của Juhoon dần trở nên đều đặn.
Anh đã ngủ mất.
Còn Keonho vẫn nằm yên mở mắt nhìn lên trần nhà.
Ánh sáng nhàn nhạt từ ngoài cửa sổ hắt vào đủ để hắn nhìn thấy gương mặt đang say ngủ của Juhoon bên cạnh.
Mái tóc mềm phủ xuống trán, hàng mi khẽ rung theo nhịp thở.
Keonho nghiêng đầu nhìn anh thật lâu.
Cặp mắt hắn dần dịu xuống khi lặng lẽ nhìn người đang ngủ bên cạnh mình.
Dưới ánh đèn nhạt hắt vào từ ngoài cửa sổ, gương mặt Juhoon trông yên bình đến lạ. Hơi thở anh đều đặn, mái tóc mềm rơi nhẹ xuống trán, hoàn toàn không hề nhận ra có một người vẫn còn thức chỉ để nhìn mình suốt từ nãy đến giờ.
Keonho nằm im, chậm rãi đưa mắt quan sát từng đường nét quen thuộc ấy.
Nhưng càng nhìn, thứ cảm xúc trong lòng hắn lại càng trở nên mãnh liệt hơn.
Không chỉ là thích nữa.
Mà là một sự chiếm hữu âm thầm lớn dần theo thời gian.
Rất lâu sau, khóe môi hắn mới từ từ cong lên thành một nụ cười đầy mãn nguyện.
Bởi vì cuối cùng người được nằm cạnh Juhoon lúc này...vẫn là hắn.
_
Cái nắng buổi sáng len qua khe rèm rồi chậm rãi phủ lên căn phòng vẫn còn ngập mùi hương dịu nhẹ của chăn gối.
Keonho chậm rãi mở mắt sau một giấc ngủ dài.
Trong vài giây đầu tiên, hắn còn chưa kịp tỉnh táo hẳn. Cho đến khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc vẫn còn vương lại bên cạnh, khóe môi hắn mới hơi cong lên đầy hài lòng.
Tiếng nước từ nhà vệ sinh vang lên khe khẽ.
Ngay sau đó, Juhoon ló đầu ra ngoài.
Mái tóc anh còn hơi ướt, trên vai vắt chiếc khăn trắng, trông vừa tỉnh ngủ vừa lười biếng.
"Em tỉnh rồi à?"
Keonho chống tay ngồi dậy, mái tóc rối tung vì mới ngủ dậy.
"...Dạ"
"Có muốn đi ăn sáng với anh không?"
Hắn mất vài giây để thật sự load kịp câu hỏi rồi mới loạng choạng gật đầu.
Juhoon nhìn bộ dạng ngái ngủ ấy mà bật cười.
"Vậy thay đồ đi rồi mình đi ăn"
"Dạ"
Keonho vừa đứng dậy vừa dụi mắt, bước chân còn hơi xiêu vẹo vì chưa tỉnh ngủ hẳn.
Trong lúc hắn đang thay áo thì.
"Cốc-cốc"
Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.
Juhoon lúc này vẫn còn trong nhà vệ sinh nên chỉ vọng giọng ra ngoài.
"Keonho, mở cửa giúp anh với"
"Vâng ạ"
Hắn chậm rãi bước tới mở cửa.
Ngay trước mặt là Seonghyeon. Trên tay cậu còn cầm theo một chiếc móc khóa nhỏ cùng vài món đồ linh tinh.
Ánh mắt Seonghyeon vừa nhìn thấy Keonho liền khựng lại đôi chút.
Còn Keonho thì lập tức cau mày.
"...Sao cậu ở đây?"
Seonghyeon vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh.
"Tớ qua trả đồ cho anh Juhoon"
Cậu giơ món đồ trong tay lên.
"Hôm qua anh ấy để quên trong túi của tớ"
Nói đến đây, ánh mắt Seonghyeon chậm rãi dời sang bộ đồ ngủ trên người Keonho.
"Còn cậu sao lại ở đây?"
Bầu không khí giữa cả hai lập tức trở nên căng thẳng.
Ngay lúc Keonho còn chưa kịp trả lời, Juhoon đã từ trong nhà vệ sinh bước ra.
"Seonghyeon à?"
Anh vừa lau tóc vừa bước tới.
"Keonho chỉ qua ngủ vài hôm thôi"
Juhoon hoàn toàn không nhận ra bầu không khí kỳ lạ giữa hai người nên vẫn vô tư cười.
"Dù gì em tới rồi thì đi ăn sáng chung luôn nhé?"
Seonghyeon nhìn anh vài giây rồi khẽ gật đầu.
Trong khi đó, Keonho đứng bên cạnh chỉ im lặng nhìn cậu với ánh mắt đầy khó chịu.
...
Một lúc sau, cả ba cùng ngồi trong một quán ăn nhỏ gần nhà.
Buổi sáng cuối tuần nên quán khá đông, tiếng nói chuyện cùng mùi thức ăn nóng hổi hòa lẫn vào nhau tạo nên bầu không khí náo nhiệt.
Juhoon ngồi giữa hai người như thường lệ.
Anh vừa ăn vừa thỉnh thoảng hỏi cả hai vài câu đơn giản, hoàn toàn không nhận ra không khí trên bàn đang nặng nề đến mức nào.
Keonho và Seonghyeon gần như không nói chuyện với nhau.
Mỗi lần vô tình chạm mắt, cả hai đều lạnh mặt quay đi.
Đúng lúc ấy điện thoại Juhoon chợt reo lên.
Anh nhìn tên hiển thị trên màn hình rồi đứng dậy.
"Anh ra ngoài nghe điện thoại chút nhé"
Juhoon nhanh chóng rời khỏi bàn.
Cả hai vô thức nhìn theo bóng lưng anh.
Qua lớp kính của quán ăn, họ nhìn thấy Juhoon đứng ngoài đường vừa nói chuyện vừa cười rất thoải mái.
Rồi từ đầu dây bên kia một giọng nữ vang lên. Dù không nghe rõ nội dung, nhưng chất giọng dịu dàng cùng tiếng cười của cô gái kia vẫn đủ khiến sắc mặt cả hai thay đổi.
Bàn tay Keonho từ từ siết chặt chiếc đũa trong tay.
Ở đối diện, Seonghyeon cũng lặng lẽ cụp mắt xuống.
Không ai nói gì.
Nhưng cả hai đều cảm thấy cùng một thứ cảm xúc.
Khó chịu.
Bức bối.
Và cực kỳ chướng mắt.
Bên ngoài, Juhoon vẫn cười rất tự nhiên như chẳng có chuyện gì.
Đến khi anh kết thúc cuộc gọi rồi quay trở lại bàn ăn không khí đã hoàn toàn thay đổi. Juhoon vừa ngồi xuống đã cảm nhận được sự im lặng bất thường.
Anh chớp mắt nhìn hai người trước mặt.
Keonho cúi đầu ăn không nói một lời.
Seonghyeon cũng im lặng đến đáng sợ.
Ngay cả động tác gắp thức ăn cũng trở nên nặng nề.
Juhoon nhìn qua nhìn lại rồi đầy khó hiểu.
"...Hai đứa sao vậy?"
Không ai trả lời.
Chỉ có bầu không khí ngột ngạt âm thầm bao trùm lấy bàn ăn nhỏ giữa buổi sáng đông người.
...
Sau khi ăn xong, Juhoon là người đứng dậy trước. Anh mặc thêm áo khoác rồi tiện tay cầm lấy điện thoại trên bàn.
"Anh có việc phải đi một chút"
Keonho đang ngồi dựa lưng vào ghế liền ngẩng đầu lên.
"Anh đi đâu vậy?"
"Chỉ là chút việc riêng thôi"
Juhoon trả lời rất nhanh, giống như không muốn nói quá nhiều về chuyện đó.
Anh nhìn sang Seonghyeon rồi cười nhẹ.
"Hai đứa cứ về trước đi nhé"
Nói xong, Juhoon rời khỏi quán mà không để lại thêm lời nào.
Cánh cửa kính khẽ rung lên khi anh bước ra ngoài.
Keonho và Seonghyeon chỉ im lặng nhìn theo bóng lưng anh khuất dần giữa dòng người đông đúc.
Bầu không khí trên bàn ăn càng lúc càng nặng nề.
Một lúc lâu sau, Seonghyeon mới cúi đầu tiếp tục ăn.
Trong khi đó, Keonho lại nhìn chằm chằm vào ly nước trước mặt, ánh mắt tối đi thấy rõ.
Hắn không thích cảm giác này.
Không thích việc Juhoon có chuyện riêng mà không nói với họ. Cũng không thích ánh mắt vui vẻ của anh lúc nghe điện thoại khi nãy. Giống như có thứ gì đó đang dần kéo Juhoon rời khỏi họ.
...
Hôm đó Juhoon mãi đến tối muộn mới trở về.
Căn nhà tối om và yên tĩnh đến lạ.
Anh mở cửa bước vào rồi khẽ khựng lại khi nhìn thấy Keonho đang nằm ngủ trên sofa. Chiếc chăn mỏng bị kéo lệch sang một bên, còn người nọ thì co mình lại như sợ lạnh.
Juhoon đứng nhìn vài giây rồi bất lực thở dài.
"Ngủ kiểu này thế nào sáng mai cũng đau lưng"
Anh nhỏ giọng lẩm bẩm rồi đi tới kéo lại chăn cho hắn.
Động tác rất nhẹ.
Nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động nào.
Nhưng Juhoon không biết rằng ngay khi anh quay lưng đi, đôi mắt Keonho đã chậm rãi mở ra.
Hắn vốn chưa ngủ.
Keonho nằm im nhìn theo bóng lưng Juhoon khuất dần phía cầu thang.
Trong đầu hắn lại vô thức hiện lên hình ảnh lúc sáng.
Nụ cười của Juhoon khi nói chuyện điện thoại.
Giọng nói dịu dàng ấy.
Cả vẻ mặt thoải mái mà hắn hiếm khi thấy anh để lộ trước mặt mình.
Một cảm giác bức bối âm thầm lan rộng trong lồng ngực.
Từ sau hôm đó, Keonho bắt đầu chú ý Juhoon nhiều hơn trước.
Anh đi đâu.
Về lúc nào.
Nhắn tin với ai.
Thậm chí có đôi lần, hắn còn vô thức nhìn sang điện thoại Juhoon mỗi khi màn hình sáng lên.
Giống như chỉ cần hắn lơ là một chút, Juhoon sẽ bị ai đó cướp mất.
...
Vài ngày sau, Keonho chủ động nhắn cho Seonghyeon rủ cậu ra ngoài mua đồ.
Đó vốn là thói quen đã kéo dài từ rất lâu rồi.
Mỗi tháng một lần, cả hai sẽ chọn một ngày để mua quà cho Juhoon.
Đôi khi là quần áo.
Đôi khi là bánh ngọt anh thích.
Hoặc chỉ đơn giản là những món đồ nhỏ mà Juhoon từng vô tình nhắc qua.
Dù chẳng ai nói thành lời nhưng cả hai đều hiểu đó là cách riêng của họ để thể hiện rằng Juhoon quan trọng đến mức nào.
Hôm nay cũng vậy, Keonho đứng trước quầy phụ kiện khá lâu mới cầm lên một chiếc vòng tay màu bạc.
"Anh ấy hợp màu này hơn"
Seonghyeon đứng bên cạnh nhìn sang rồi lắc đầu.
"Juhoon-hyung thích đồ đơn giản thôi"
"Cái này cũng đơn giản mà"
"Nhưng cứng quá"
Cả hai lại bắt đầu tranh cãi những chuyện rất nhỏ như thường ngày.
Nhưng đúng lúc ấy, ánh mắt Seonghyeon bỗng dừng lại ở phía bên kia đường.
Cậu im bặt.
Keonho cau mày nhìn theo hướng đó rồi cũng chết lặng.
Giữa dòng người đông đúc Juhoon đang đi cạnh một cô gái lạ mặt.
Cô gái ấy có mái tóc dài ngang vai, gương mặt xinh đẹp cùng nụ cười rất dịu dàng.
Juhoon đi cạnh cô ấy với vẻ tự nhiên đến mức khó chịu. Anh cúi đầu nói gì đó khiến cô gái bật cười, còn anh cũng cong môi cười theo.
Khung cảnh ấy trông thân thiết đến chói mắt.
Bàn tay Keonho vô thức siết chặt chiếc túi giấy trong tay.
Trong khi đó, Seonghyeon vẫn đứng yên không nói gì.
Nhưng ánh mắt cậu đã lạnh đi thấy rõ.
Rồi khoảnh khắc tiếp theo Juhoon đưa tay đan lấy tay cô gái kia.
Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất.
Keonho cảm thấy đầu óc mình trống rỗng trong vài giây.
Hắn chỉ có thể nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy nhau của họ.
Tự nhiên.
Thân mật.
Giống như chuyện đó vốn đã diễn ra rất nhiều lần rồi.
"...Anh ấy đã giấu chúng ta..."
Giọng Keonho trầm hẳn xuống.
Seonghyeon không đáp.
Cậu chỉ nhìn Juhoon thật lâu rồi cụp mắt xuống.
Nhưng ngay lúc ấy, cô gái kia lại vòng tay ôm lấy Juhoon.
Mà Juhoon cũng không hề né tránh.
Một cảm giác khó chịu lập tức dâng lên nghẹn cứng nơi lồng ngực.
"Rầm!"
Keonho đột ngột ném mạnh túi quà xuống đất.
Chiếc hộp bên trong va vào nền đường tạo ra âm thanh khô khốc.
Seonghyeon đứng cạnh nhìn đống quà nằm lăn lóc dưới chân rồi chậm rãi buông tay.
Những món đồ họ đã mất hàng giờ để lựa chọn cứ thế rơi xuống nền gạch lạnh ngắt.
Không ai còn tâm trạng để nhặt lên nữa.
Keonho vẫn nhìn chằm chằm về phía Juhoon.
Ánh mắt hắn tối đến đáng sợ.
Suốt thời gian qua hắn vẫn luôn nghĩ mình đủ quan trọng với Juhoon.
Rằng dù có thế nào, người kia cũng sẽ luôn ở cạnh họ. Nhưng hóa ra mọi thứ chỉ là hắn tự nghĩ vậy thôi.
"Có lẽ..."
Seonghyeon lên tiếng nhưng rất nhỏ.
"...chúng ta chưa từng đặc biệt như chúng ta tưởng"
Câu nói ấy khiến bầu không khí càng trở nên nặng nề hơn.
...
Tối hôm đó, Juhoon lại trở về nhà khá muộn.
Anh vừa mở cửa bước vào đã nhận ra có gì đó khác lạ. Căn phòng khách yên tĩnh hơn bình thường.
Chiếc gối Keonho hay ôm đã biến mất.
Đôi dép đặt trước cửa cũng không còn nữa.
Ngay cả vài bộ quần áo hắn để tạm ở đây cũng đã được mang về hết.
Juhoon đứng nhìn khoảng trống ấy vài giây rồi hơi nghiêng đầu khó hiểu.
"Về nhà rồi à..."
Anh chỉ nghĩ đơn giản như vậy.
Thậm chí còn không gọi điện hỏi Keonho một câu.
Juhoon đặt túi đồ xuống bàn rồi chậm rãi đi vào bếp như mọi ngày.
Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường.
Anh nấu ăn.
Dọn dẹp nhà cửa.
Ngồi học bài đến khuya.
Giống như chẳng có gì thay đổi cả.
Nhưng Juhoon không hề nhận ra rằng từ khoảnh khắc nhìn thấy anh nắm tay người con gái khác,
mối quan hệ giữa họ...
đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt khó có thể quay lại như trước nữa.
_
Những ngày sau đó, Juhoon vẫn cư xử như bình thường.
Cuối tuần anh vẫn nhắn tin rủ cả hai đi ăn hay đi chơi như trước nhưng lần này mọi thứ đã khác.
"Em bận rồi"
"Em có việc"
"Để hôm khác đi anh"
Những câu trả lời ngắn ngủi liên tục xuất hiện trong khung chat.
Ban đầu Juhoon chỉ nghĩ đơn giản rằng cả hai đang bận thật. Dù gì Seonghyeon và Keonho cũng đâu còn là trẻ con nữa, có công việc riêng hay những mối quan hệ riêng cũng là chuyện bình thường.
Nhưng rồi dần dần, cả hai bắt đầu ít xuất hiện trước mặt anh hơn.
Tin nhắn Juhoon gửi thường phải vài tiếng sau mới được trả lời.
Có hôm thậm chí còn chẳng ai đọc.
Những cuộc gọi cũng ngày càng ít đi.
Đôi lúc Juhoon vô tình gặp họ ngoài đường hay ở nơi nào đó tình cờ chạm mặt nhau, cả hai vẫn sẽ chào anh như bình thường nhưng không còn bám lấy anh như trước nữa.
Không còn những lần Keonho tự nhiên ôm lấy cánh tay anh rồi than vãn đủ thứ.
Cũng không còn Seonghyeon lặng lẽ đi phía sau rồi chủ động xách đồ giúp anh mỗi khi ra ngoài.
Khoảng cách giữa họ giống như đang bị kéo giãn ra từng chút một.
Rõ ràng đến mức ngay cả Juhoon cũng bắt đầu nhận ra có gì đó không đúng.
Có lần anh đứng trước cửa hàng tiện lợi nhìn khung chat thật lâu rồi lại chậm rãi tắt màn hình.
Anh vốn không giỏi suy nghĩ quá nhiều. Thế nên cuối cùng Juhoon chỉ tự an ủi bản thân rằng chắc cả hai thật sự bận.
Hoặc có lẽ họ đang dần trưởng thành nên không còn phụ thuộc vào anh nữa.
Chỉ là mỗi khi mở điện thoại lên rồi nhìn thấy đoạn trò chuyện ngày càng ít đi, trong lòng anh vẫn xuất hiện cảm giác trống rỗng khó hiểu.
Nhưng Juhoon không biết rằng thứ khiến mối quan hệ của họ thay đổi không chỉ là cô gái hôm đó...mà còn là chính sự vô tư của anh.
...
Có lẽ chính Juhoon cũng không thể ngờ rằng từ sau lần đó, Keonho và Seonghyeon lại dần trở nên thân thiết hơn.
Hai người vốn luôn cạnh tranh nhau từ nhỏ.
Mỗi lần gặp mặt đều như muốn cãi nhau tới nơi.
Thế nhưng bây giờ họ lại có thể ngồi cạnh nhau hàng giờ chỉ để nói về cùng một người.
Juhoon.
Và cô gái đang ở bên cạnh anh.
Ban đầu cả hai chỉ muốn biết cô ta là ai, nhưng càng tìm hiểu, cảm giác bất an trong lòng họ lại càng lớn hơn.
Họ bắt đầu âm thầm thu thập thông tin về cô gái ấy.
Từ nơi ở.
Trường học.
Bạn bè xung quanh.
Những nơi cô thường lui tới.
Thậm chí đến cả tài khoản mạng xã hội hay những bức ảnh cũ cũng bị họ đào lại từng chút một.
Những đêm muộn, căn phòng chỉ còn ánh sáng xanh nhạt từ màn hình laptop phản chiếu lên gương mặt lạnh tanh của cả hai.
Có hôm Keonho đứng trước cửa hàng tiện lợi nơi cô gái kia hay ghé qua gần cả tiếng đồng hồ chỉ để xác nhận giờ cô tan làm.
Hắn đứng dựa vào cột điện bên đường, ánh mắt chưa từng rời khỏi bóng dáng cô gái kia dù chỉ một giây.
Trong khi đó, Seonghyeon lại lặng lẽ tìm kiếm những người từng quen biết cô trên mạng.
Cậu ghi chú lại từng thông tin nhỏ nhặt.
Từng bài đăng cũ.
Từng bình luận đáng ngờ.
Cả hai chưa từng thật sự ghét Juhoon.
Ngược lại, chính vì quá để tâm nên họ mới không thể chấp nhận việc có người khác chen vào cuộc sống của anh.
Đặc biệt là một người mang lại cho họ cảm giác bất an đến như vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro