Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Juhoon : anh
Seonghyeon : cậu
Keonho : hắn
-----------------------------------------------
Trong một khu phố nhỏ, nơi chiều nào cũng vang lên tiếng cười, có ba đứa trẻ luôn xuất hiện cùng nhau - Juhoon, Seonghyeon và Keonho.

Juhoon lớn hơn hai đứa kia một tuổi, nên nghiễm nhiên trở thành anh cả. Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng là người đứng ra gánh trước. Có khi chính hắn và cậu là thủ phạm, có khi không nhưng Juhoon vẫn nhận hết, chỉ cười xòa rồi xoa đầu hai đứa.

Seonghyeon và Keonho hiểu rõ điều đó.

Vì thế, mỗi lần thấy anh bị mắng oan, hai đứa sẽ đứng sau lưng anh, lẩm bẩm nói xấu người kia một cách rất nhỏ, đủ để chỉ ba người nghe thấy. Rồi sau đó, khi mọi chuyện qua đi, cả hai sẽ lặng lẽ xin lỗi anh, đôi khi là bằng một viên kẹo, một que kem, hoặc đơn giản là ngồi cạnh anh lâu hơn một chút.

Những ngày tháng ấy trôi qua nhanh đến mức chẳng ai kịp nhận ra.

...

Mới ngày nào, Seonghyeon và Keonho còn chỉ đứng đến eo Juhoon.

Giờ đây, cả hai đã cao lớn hơn anh, vai rộng, dáng người trưởng thành, bước sang tuổi 18 với một vẻ ngoài không còn chút gì của những đứa trẻ ngày xưa.

Nhưng có một thứ vẫn không thay đổi. Đó là khi đứng trước Juhoon, họ vẫn là "em".

...

Ngày nhận được tin trúng tuyển đại học, Juhoon đã kéo cả hai đi ăn mừng tại một quán lẩu nổi tiếng.

"Woaaaa!! đã vậy, cảm ơn anh nha!"

Seonghyeon reo lên, mắt sáng rực.

"Em cảm ơn Juhoon-hyung"

Keonho nói, giọng trầm hơn xưa nhưng vẫn mang chút mềm lại khi gọi anh.

Juhoon mỉm cười.

"Có gì đâu. Hai đứa giỏi thì anh đãi thôi, coi như là một phần quà"

Bữa ăn hôm đó ồn ào như những ngày xưa chỉ khác là giọng nói đã trầm hơn, câu chuyện đã lớn hơn, nhưng cách họ nhìn nhau vẫn như xưa.

...

Ăn xong, cả ba bắt taxi về.

Xe chạy được một đoạn, Juhoon bắt đầu thấy buồn ngủ. Có lẽ do ăn no, hoặc cũng có thể vì hôm nay anh đã cười quá nhiều.

Anh ngả người ra sau, rồi lại chồm lên phía trước, đầu gật gù theo từng nhịp xe.

Keonho liếc nhìn.

Không nói gì, hắn nhẹ nhàng kéo anh lại, để đầu Juhoon tựa lên vai mình.

"Ngủ đi"

Giọng hắn khẽ đến mức gần như tan vào không khí.

Juhoon không phản kháng.

Anh chỉ khẽ "ừm" một tiếng, rồi thật sự ngủ mất.

...

Ở phía bên kia, Seonghyeon im lặng.

Cậu nhìn cảnh đó.

Ánh mắt không rời.

Ban đầu chỉ là một cái liếc vô thức, nhưng rồi, càng nhìn lâu, trong lòng cậu lại dấy lên một cảm giác lạ.

Không rõ là gì.

Chỉ là...không thoải mái.

Bàn tay cậu siết nhẹ lại trên đầu gối.

Ánh mắt vẫn hướng về phía hai người.

Keonho không nhìn sang, nhưng hắn biết.

Biết có người đang nhìn mình.

Biết ánh mắt đó mang theo điều gì.

Hắn khẽ nghiêng đầu, để Juhoon dựa vào mình vững hơn một chút như một cách khẳng định.

...

Chiếc taxi vẫn lăn bánh trong đêm.

Đèn đường lướt qua, hắt lên ba gương mặt mỗi người một suy nghĩ.

Một người đang ngủ, yên bình.

Một người lặng lẽ giữ lấy.

Và một người,

bắt đầu nhận ra,

rằng có những thứ,

không còn giống như trước nữa.

...

Chiếc xe dừng lại trước nhà Seonghyeon.

Động cơ vừa tắt, không gian bên trong trở nên yên ắng lạ thường. Ánh đèn đường hắt vào qua cửa kính, vẽ lên gương mặt Juhoon đang tựa đầu ngủ say trên vai Keonho.

Seonghyeon mở cửa bước xuống trước.

Cậu đứng bên ngoài, gió đêm lướt qua nhưng không làm dịu đi cảm giác khó chịu đang dâng lên trong lồng ngực.

Keonho liếc nhìn Juhoon.

Anh vẫn ngủ.

Yên bình.

Không hay biết gì.

Không nói một lời, Keonho cúi người, vòng tay đỡ lấy anh rồi nhẹ nhàng cõng lên vai.

"Cậu về trước đi"

Giọng cậu ngắn gọn, dứt khoát.

Không chờ phản ứng.

Không quay đầu lại.

Keonho bước đi.

Juhoon vẫn tựa vào cậu, hoàn toàn tin tưởng.

Lúc này, Seonghyeon đứng đó.

Bàn tay siết chặt.

Các khớp tay trắng bệch.

Trong lòng cậu, thứ gì đó bốc lên dữ dội không rõ là giận, hay là một cảm xúc nào khác còn khó gọi tên hơn.

Ánh mắt cậu dõi theo bóng lưng hai người.

Một người bước đi vững vàng.

Một người yên lặng dựa vào.

Khoảng cách giữa họ xa dần...xa dần...

Cho đến khi khuất hẳn.

Seonghyeon khẽ cười.

Nhạt.

Rồi quay người bước vào nhà.

Cánh cửa đóng lại.

Không gian trở nên kín bưng.

Seonghyeon thay đồ nhanh chóng, từng động tác dứt khoát như muốn cắt đứt mọi suy nghĩ.

Cậu bước vào phòng, đóng cửa mạnh hơn bình thường một chút.

Thả người xuống giường.

Trần nhà im lặng.

Nhưng đầu óc cậu thì không.

Hình ảnh vừa rồi lặp lại.

Không dừng.

Không tắt.

"Chết tiệt!!"

Cậu lẩm bẩm.

Nhắm mắt lại.

Nhưng càng cố quên lại càng hiện rõ trong tâm trí cậu.

Ở phía bên kia.

Keonho vẫn bước đi trên con đường quen thuộc.

Juhoon trên vai cậu nhẹ đến lạ.

Hay là vì...hắn đã quen với việc gánh lấy anh như thế này?

Đến trước cửa nhà, Keonho dừng lại.

Hắn điều chỉnh lại tư thế, rồi đưa tay gõ cửa.

Một lát sau, cửa mở.

Mẹ Juhoon xuất hiện, ánh mắt thoáng bất ngờ rồi nhanh chóng dịu lại.

"Ôi, lại ngủ quên nữa à"

Bà khẽ cười.

Keonho gật đầu nhẹ.

"Vâng, cháu đưa anh ấy về"

"Cảm ơn cháu nhé"

Bà tránh sang một bên.

Keonho bước vào, cẩn thận đặt Juhoon xuống giường. Động tác chậm rãi, nhẹ nhàng, như sợ làm anh tỉnh giấc.

Nhưng Juhoon vẫn ngủ.

Yên tĩnh.

Không phòng bị.

Keonho đứng đó vài giây.

Ánh mắt dừng lại trên gương mặt anh.

Một thoáng gì đó rất khó hiểu lướt qua.

Không ai thấy.

Kể cả chính hắn cũng không gọi tên được.

Keonho quay đi.

"Cháu xin phép về"

"Ừ, về cẩn thận nhé"

Keonho khẽ gật đầu.

Bước ra cửa.

Trước khi rời đi, hắn vẫn khẽ quay đầu nhìn lại một lần, rất nhanh, rồi lặng lẽ quay lưng bước đi.

...

Sáng hôm sau, hành lang vẫn còn yên tĩnh.

"Cốc-cốc"

Tiếng gõ cửa vang lên từ phòng Keonho.

Hắn vừa mở cửa ra thì thấy trước mặt là Juhoon và Seonghyeon.

Chưa kịp hỏi gì, Juhoon đã lên tiếng trước, giọng vẫn bình thản như mọi khi:

"Hôm nay em rảnh không?"

"Anh với Seonghyeon tính rủ em đi chơi"

Keonho chớp mắt một nhịp, rồi gật đầu.

"Dạ đợi em chút"

Cậu đóng cửa lại.

Khoảng ba mươi phút sau, Keonho bước xuống.

Ánh nắng buổi sáng chiếu vào căn nhà xuyên qua khung cửa, vừa đủ để làm nổi bật dáng người cao ráo cùng bộ đồ đơn giản nhưng gọn gàng của cậu: áo sơ mi sáng màu, tay áo xắn nhẹ, quần tối màu ôm vừa vặn, mái tóc được chỉnh lại gọn gàng.

Không cần cầu kỳ.

Nhưng lại khiến người ta khó rời mắt.

Juhoon nhìn cậu một giây, rồi khẽ bật cười.

"Đi chơi thôi có cần phải đẹp đến vậy không"

Lời khen rất tự nhiên không chút suy nghĩ.

Keonho có phần hơi ngại ngùng, rồi quay đi.

"Tụi mình đi thôi"

Nhưng ở phía sau Seonghyeon không nói gì. Cậu đứng đó, ánh mắt tối lại.

Một lần nữa, cái cảm giác quen thuộc ấy lại bốc lên trong lồng ngực, nó âm ỉ, nóng rực, khó kiểm soát.

Cậu siết nhẹ tay.
Rồi lặng lẽ bước theo.

Suốt buổi đi chơi Juhoon và Keonho đi phía trước. Nói chuyện, thỉnh thoảng bật cười, khoảng cách giữa họ không gần đến mức chạm vào nhưng cũng không hề xa.

Còn Seonghyeon luôn đi phía sau, chậm hơn vài bước. Ánh mắt cậu dõi theo hai người phía trước, sắc lạnh, căng thẳng đến mức như có thể cào xé mọi thứ.

Nhưng cậu không nói gì.
Chỉ im lặng.
Càng im lặng càng đáng sợ.
Một lúc sau, Juhoon dừng lại, anh quay đầu.

"Ủa Seonghyeon đâu rồi?"

Keonho cũng quay theo.

Ở phía sau, cách họ một đoạn không xa Seonghyeon đang bước đến.

Từng bước.
Chậm.
Nặng.
Không khí quanh cậu như đặc lại.

Đôi mắt không còn che giấu được nữa. Một thứ cảm xúc hỗn loạn đang dâng lên rõ rệt. Juhoon vẫn đứng đó, không hề nhận ra.

"Sao em đi chậm thế?"

Anh hỏi, giọng hoàn toàn bình thường.

Nhưng ngay bên cạnh, Keonho lại rùng mình không rõ vì sao cảm giác rất mơ hồ nhưng khiến cậu thấy lạnh sống lưng.

Juhoon bước về phía Seonghyeon.

Không do dự.

Anh đưa tay ra nắm lấy tay cậu.

"Đi thôi"

Một hành động rất tự nhiên.

Seonghyeon chợt khựng lại, bước chân dừng giữa chừng như bị níu lại bởi chính khoảnh khắc đó.

Bàn tay Juhoon chạm vào tay cậu không phải kiểu ấm áp dịu dàng, mà là một cái nắm rõ ràng, chắc chắn, khiến cậu giật mình. Như thể toàn bộ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu bỗng bị kéo dồn về một điểm duy nhất.

Cơn giận vẫn còn.

Nhưng không còn bùng lên dữ dội nữa.

Nó lắng xuống, nặng nề hơn, khó gọi tên hơn.

Ánh mắt Seonghyeon chậm rãi dịu lại, hơi thở cũng dần ổn định, dù trong lòng vẫn còn âm ỉ những điều chưa thể giải thích.

"Dạ"

Cậu đáp khẽ, giọng thấp đi, rồi bước lên ngang hàng với Juhoon.

Ba người lại tiếp tục đi cùng nhau như thể chẳng có gì xảy ra, khoảng cách vẫn như cũ, nhịp bước vẫn đều.

Nhưng Keonho người đang đứng ngay bên cạnh Juhoon lại là người duy nhất nhận ra rằng có điều gì đó...đã thay đổi.

_
Khoảng thời gian đi chơi ấy không kéo dài được bao lâu thì cái nắng buổi trưa cũng dần gay gắt hơn, như một lời nhắc rằng đã đến lúc phải quay về. Con đường họ đi không có lấy một bóng cây, mặt đường hắt lên hơi nóng khiến không khí trở nên oi bức.

Juhoon đi phía trước, khẽ nhíu mày, hai tay đưa lên che nắng một cách vô thức. Ánh sáng chiếu thẳng xuống khiến anh phải nheo mắt lại, bước chân cũng chậm hơn đôi chút.

Seonghyeon nhìn thấy.

Không nói gì, cậu lặng lẽ cởi áo khoác của mình ra, bước nhanh vài bước rồi trùm nhẹ lên đầu Juhoon.

"Anh đội tạm đi"

Giọng cậu bình thản, nhưng động tác lại rất tự nhiên, như thể đã nghĩ đến từ trước.

Juhoon hơi bất ngờ, rồi khẽ cười.

"Oh! Anh cảm ơn"

Anh không từ chối.

Chỉ chỉnh lại chiếc áo khoác trên đầu rồi tiếp tục bước đi.

Phía bên cạnh, Keonho nhìn thấy tất cả.

Ánh mắt hắn khựng lại trong một giây.

Một cảm giác khó chịu len vào, chậm nhưng rõ ràng.

Hắn không nói gì.

Chỉ lặng lẽ đưa tay vào túi, rồi lấy ra một chiếc dù gấp mà hắn luôn mang theo.

"Em có đem theo dù này"

Keonho bước lên, mở dù ra rồi đưa về phía Juhoon.

"Che cho đỡ nắng"

May sao chiếc dù đủ lớn.

Dư sức che cho cả ba người.

Juhoon nhìn hắn, gật đầu.

"Ừ, tiện thật. Cảm ơn em nha"

Ba người đứng gần lại dưới chiếc dù.

Khoảng cách bỗng thu hẹp.

Nhưng chiếc áo khoác trên đầu Juhoon vẫn không được bỏ xuống.

Nó vẫn ở đó.

Như một điều gì đó không cần thiết, nhưng lại không bị loại bỏ.

Keonho liếc nhìn.

Rồi lại nhìn.

Cảm giác khó chịu ban đầu dần rõ ràng hơn.

Nó không lớn nhưng đủ khiến hắn rơi vào im lặng.

Cậu quay sang phía Seonghyeon. Bắt gặp một nụ cười rất khẽ nơi khoé môi cậu.

Không ai nói thêm gì.

Chỉ có bước chân đều đều trên con đường nắng.

Khi về đến khu phố quen thuộc, ba người dừng lại.

"Em về trước nha"

Keonho lên tiếng.

"Tạm biệt, mai mình gặp lại"

Juhoon đáp lại, rồi tháo chiếc áo khoác ra, đưa lại cho Seonghyeon.

"Của em nè"

"Dạ"

Seonghyeon nhận lại, ánh mắt thoáng qua một chút gì đó khó đoán.

Juhoon cũng không quên trả chiếc dù cho Keonho.

"À, của em đây. Cảm ơn"

"Dạ không có gì"

Một lời đáp ngắn.

Rồi mỗi người quay về một hướng.

Khi Seonghyeon bước vào nhà, cánh cửa đóng lại phía sau. Cậu đứng yên vài giây, rồi bất chợt bật cười.

Không lớn.

Nhưng không giấu được.

Cậu ném áo khoác lên giường, rồi ngả người xuống, lăn qua lăn lại vài vòng như muốn giải toả thứ cảm xúc đang trào lên.

Một cảm giác giống như vừa giành được điều gì đó.

Dù rất nhỏ, cũng khiến tim cậu dịu lại.

Một lúc sau, Seonghyeon ngồi dậy, chỉnh lại tóc, rồi bước xuống nhà ăn cơm như chưa có gì xảy ra.

Còn Juhoon, anh bước về nhà chậm hơn bình thường.

Con đường quen thuộc.

Nhưng hôm nay lại có gì đó khác.

Không hẳn là xấu.

Cũng không phải tốt.

Chỉ là không còn đơn giản như trước.

Juhoon dừng lại trước cửa.

Bàn tay đặt lên tay nắm, nhưng không mở ngay.

Trong đầu anh thoáng qua những khoảnh khắc vừa rồi.

Áo khoác.

Chiếc dù.

Ánh mắt.

Và cả cảm giác khi nắm tay.

Juhoon khẽ thở ra.

Một nụ cười rất nhẹ.

Nhưng lại mang theo chút bối rối.

"Có gì đó...không ổn lắm"

Anh lẩm bẩm.

Không phải nguy hiểm.

Chỉ là cảm giác như mình không còn đứng ở vị trí "anh" nữa.

Mà đang dần trở thành một thứ gì đó khác.

Một thứ...

rất khó gọi tên

Juhoon vẫn không biết phải cư xử thế nào với hai người kia.

Từ nhỏ đến lớn, Seonghyeon và Keonho luôn bám theo anh như hình với bóng. Chỉ cần Juhoon quan tâm một người nhiều hơn một chút, người còn lại sẽ lập tức khó chịu ra mặt.

Có lần chỉ vì anh lỡ khen Seonghyeon học giỏi mà Keonho giận dỗi suốt cả tuần. Ngược lại, mỗi khi Juhoon bênh vực Keonho, Seonghyeon cũng sẽ im lặng cả ngày trời.

Khi ấy anh chỉ nghĩ đơn giản rằng hai đứa trẻ con đang tranh giành tình cảm của anh trai.

Nhưng hiện tại,
mọi thứ dường như đã khác.

Ánh mắt của họ mỗi khi nhìn anh không còn đơn thuần như trước nữa. Đặc biệt là những lúc cả hai vô tình chạm mặt nhau khi đang ở cạnh Juhoon, bầu không khí liền trở nên căng thẳng đến khó thở.

Nghĩ đến thôi cũng đủ khiến đầu óc Juhoon rối tung lên.

Anh day trán rồi tự cắt ngang dòng suy nghĩ của mình, lặng lẽ bước vào bếp chuẩn bị bữa trưa.

...

Hai ngày sau.

Trong lúc Juhoon đang ngồi cặm cụi giải bài tập giữa đống sách vở ngổn ngang thì điện thoại chợt rung lên.

Tên người gửi hiện trên màn hình khiến anh hơi bất ngờ.

Seonghyeon.

"Anh có đang rảnh không?"

"Anh đang học bài, có việc gì à?"

"Dạ không..."
"Chỉ là em muốn rủ anh đi đâu đó..."

Juhoon khựng lại vài giây rồi tiếp tục nhắn.

"Em nói với Keonho chưa?"

Một lúc sau Seonghyeon mới trả lời.

"Dạ em muốn đi riêng với anh thôi"
"Nhưng anh cũng đừng nói cho Keonho biết nha"

Juhoon hơi nhíu mày.

Dù cảm thấy có gì đó lạ nhưng anh cũng không nghĩ nhiều.

"Vậy khi nào đi?"

"7 giờ tối nay được không?"

"Được"

Trả lời xong, Juhoon đặt điện thoại sang một bên rồi tiếp tục học bài.

...

Đến tối.
Seonghyeon đưa Juhoon tới một khu vui chơi giải trí khá lớn nằm gần trung tâm thành phố.

Ánh đèn đủ màu phản chiếu khắp nơi, tiếng nhạc cùng tiếng cười nói hòa lẫn tạo nên bầu không khí náo nhiệt. Những gian hàng trò chơi xếp san sát nhau, vòng đu quay khổng lồ chậm rãi chuyển động giữa nền trời đêm.

"Anh muốn chơi cái nào trước?"

Seonghyeon quay sang nhìn Juhoon.

"Cái nào cũng được"

"Vậy đi gắp thú bông nhé?"

Juhoon bật cười.

"Em vẫn còn thích mấy trò đó à?"

"Vì anh từng nói em chơi giỏi trò này mà!"

Chỉ một câu đơn giản cũng khiến Juhoon thoáng khựng lại.

Dường như Seonghyeon luôn nhớ mọi lời anh từng nói.

Cả hai đi chơi khá lâu. Seonghyeon thắng được một con thỏ bông nhỏ rồi đưa cho Juhoon giữ. Dù ngoài mặt anh bảo không cần nhưng cuối cùng vẫn ôm nó trong tay.

Lúc đi ngang qua quầy bán đồ ăn, Seonghyeon còn mua cho anh một xiên bánh cá nóng hổi vì nhớ Juhoon từng thích ăn lúc trời lạnh.

Khoảng thời gian đó bình yên đến mức Juhoon gần như quên mất những cảm xúc hỗn loạn gần đây.

Cho đến khi trên đường về nhà.

Một cơn gió lạnh bất ngờ lướt qua khiến Juhoon khẽ rùng mình.

Seonghyeon lập tức quay sang nhìn anh.

"Anh lạnh à?"

"Không..."

Giọng Juhoon hơi run.

"Chỉ là anh có cảm giác...như bị ai theo dõi"

Nghe vậy, Seonghyeon lập tức dừng bước rồi nhìn về phía sau.

Juhoon cũng vô thức quay đầu lại.

Nhưng phía sau họ chỉ là vài người đi ngang qua dưới ánh đèn đường nhạt màu. Không có gì bất thường cả.

"...Chắc là ảo giác thôi"

Juhoon tự trấn an bản thân rồi quay người bước tiếp

Thế nhưng ở cuối con hẻm phía xa, có một bóng người đang đứng lặng trong màn đêm.

Keonho.

Ánh đèn đường nhạt màu hắt xuống gương mặt hắn, để lộ đôi mắt đang dõi theo hai người phía trước không rời.

Từ lúc vô tình nhìn thấy Juhoon cùng Seonghyeon rời khỏi nhà khi đang đứng ngoài ban công, hắn đã âm thầm bám theo phía sau.

Ban đầu chỉ là tò mò.

Nhưng càng nhìn thấy Juhoon cười với Seonghyeon, lòng hắn càng trở nên khó chịu.

Đặc biệt là khi thấy con thỏ bông Juhoon ôm trong tay.

Ánh mắt Keonho tối hẳn xuống.

Bởi vì Juhoon chưa từng giữ món đồ hắn tặng lâu như vậy.

Lòng bàn tay hắn siết chặt đến mức nổi rõ gân xanh.

"...Tại sao họ lại giấu mình?"

Hắn đi theo họ suốt cả đoạn đường nhưng không để lộ tung tích.

Mỗi lần nhìn thấy Seonghyeon tiến sát lại gần Juhoon, cảm giác bực bội trong lòng Keonho lại càng lớn hơn.

Một thứ cảm xúc méo mó và chiếm hữu đang âm thầm lớn dần.

...

Đến khuya.

Sau khi tắm xong, Juhoon mệt mỏi nằm dài trên giường.

Cả người cuối cùng cũng thả lỏng được đôi chút.

Nhưng ngay lúc ấy, điện thoại lại rung lên.

Tên hiện trên màn hình khiến anh khựng lại.

Keonho.

"Anh mới đi đâu về à?"

Chỉ một câu hỏi đơn giản thôi cũng đủ khiến cảm giác lạnh sống lưng lúc tối quay trở lại.

Juhoon chậm rãi ngồi dậy, đầu ngón tay hơi siết chặt điện thoại.

"Anh chỉ đi mua vài đồ vật dụng trong nhà thôi"

Tin nhắn vừa gửi đi, màn hình lập tức hiện dòng chữ đã xem.

Vài giây sau, Keonho mới trả lời.

"Ừm"

Một câu ngắn ngủi nhưng lại khiến Juhoon càng thấy bất an hơn.

Anh đang định đặt điện thoại xuống thì tin nhắn mới lại hiện lên.

"Anh mua với ai?"

Nhịp tim Juhoon khẽ chững lại.

"Đi một mình"

Lần này Keonho đọc rất lâu nhưng không trả lời nữa.

Sự im lặng ấy khiến Juhoon càng khó chịu hơn bất cứ câu chất vấn nào.

Trong lúc anh còn đang nhìn chằm chằm vào màn hình.

"cốc-cốc"

Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên giữa đêm khuya tĩnh lặng.

Juhoon giật mình quay đầu nhìn về phía cửa phòng.

"Juhoon-hyung"

Giọng Keonho từ bên ngoài truyền vào trầm thấp đến đáng sợ.

"Anh ngủ chưa?"

Khoảnh khắc ấy, Juhoon mới nhận ra.

Có lẽ cảm giác bị theo dõi lúc tối...không phải là ảo giác.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro