X.
Sau một buổi sáng đầy nghẹt thở, tiếng động cơ gầm gừ của đoàn xe Maybach bọc thép cuối cùng cũng xa dần rồi chìm hẳn sau cánh cổng vòm đúc đồng đồ sộ, kẻ thống trị đã rời khỏi lãnh địa.
Ngay khoảnh khắc chiếc xe cuối cùng khuất bóng qua màn hình an ninh, lớp mặt nạ quy phục, cam chịu trên gương mặt Seonghyeon lập tức nứt toác, thay vào đó là thứ sát khí lạnh lẽo, sắc lẹm đến bức người. Anh vung tay, lạnh lùng gạt phăng tách trà sứ sương minh nguội ngắt rơi vỡ tan tành xuống mặt thảm, thong thả xoay người bước thẳng về lại phòng ngủ master.
Mỗi một cử động hiện tại đều đánh thức cơn đau xé thịt dội lên từ những vết cắn rách da và mảng bầm tím ái muội đều tàn tích nhục nhã của trận chiến đêm qua. Thế nhưng, lồng ngực vạm vỡ, cường tráng của anh vẫn vươn cao với một vẻ kiêu ngạo tột đỉnh, Seonghyeon vĩnh viễn không phải là loại búp bê sứ mỏng manh, ẻo lả gãy gọn chỉ sau một đêm bị chà đạp, bò lên từ vũng bùn lầy của khu ổ chuột, tắm trong máu tươi của những sàn đấu sinh tử dưới lòng đất, thân thể cường tráng này, bờ vai vững chãi cùng những khối cơ bắp đang xiết như thép nung này được trui rèn để ngấu nghiến những đòn triệt hạ tàn khốc nhất. Vài ba vết cắn xé mang tính nhục dục của gã trùm bệnh hoạn kia... đừng hòng bẻ gãy được cốt cách của anh.
Sau một hồi quan sát xung quanh, anh thấy cánh cửa gỗ lim đã bị khóa chết bằng mã vân tay từ bên ngoài, đứng giữa trung tâm căn phòng xám đen lạnh lẽo, ánh mắt đỏ ngầu, hoang dã của Seonghyeon rà soát từng tấc không gian, hệt như một con báo đang đo đạc lại lồng nhốt của chính mình.
Bốn góc trần nhà là camera hồng ngoại không góc chết cùng với vách tường bao bằng kính cường lực chống đạn ba lớp. Một chiếc lồng giam bằng vàng hoàn mỹ, nhưng với anh: Trên đời này, thứ gì do con người tạo ra, vĩnh viễn tồn tại kẽ hở.
Dời mắt khỏi cửa sổ, Seonghyeon sải bước về phía chiếc bàn làm việc bằng gỗ nguyên khối, tuyệt nhiên không hề có sự hoảng loạn lục lọi của lũ trộm cắp hạ lưu gà mờ, anh trầm tĩnh rũ mắt, chậm rãi miết những đầu ngón tay thô ráp, chai sần dọc theo mép dưới của mặt bàn, tập trung cao độ lắng nghe vi âm va chạm giữa gỗ và lõi kim loại.
Là khóa từ tính điện tử.
Seonghyeon khẽ nhếch mép, một nụ cười điên rồ rạch ngang khóe môi, với đám võ sĩ hắc đạo, việc vô hiệu hóa một cái khóa an ninh đôi khi chẳng cần đến mã code, mà chỉ cần một tổ hợp hoàn mĩ giữa sức mạnh cơ bắp thuần túy và kỹ thuật bẻ khớp tàn độc. Anh luồn bàn tay to lớn mang đầy sẹo xuống gầm bàn, miết dọc theo rãnh trượt cho đến khi chạm đúng trục chốt tử huyệt, những đường gân xanh rích lập tức gồ lên, cuồn cuộn chạy dọc cẳng tay rắn rỏi.
Seonghyeon lập tức nín thở và dồn hết lực vào bẻ khóa.
Cạch! Bằng một cú bẻ gập bạo liệt, dứt khoát và chuẩn xác đến từng mi-li-mét, chốt an toàn bên trong bị gãy vụn mà không hề chập mạch kích hoạt chuông báo động.
Ngăn kéo trượt ra êm ru, bên trong không rải ngập tiền bẩn, cũng chẳng giấu vũ khí nóng, chỉ duy nhất một tập hồ sơ bìa da đen nhám không nhãn mác. Seonghyeon lật mở, đôi mắt tinh anh sắc như dao cạo quét điên cuồng qua những dãy tọa độ và sơ đồ kiến trúc phức tạp, bản kế hoạch luân chuyển hàng trắng tại Bến cảng số 4 vào rạng sáng đêm nay.
Tuy nhiên, thứ khiến đồng tử Seonghyeon đột ngột co rút lại không phải khối lượng ma túy khổng lồ, mà là một ký hiệu gạch chéo màu đỏ chót đánh dấu ngay trên nóc một container phế liệu nằm chênh vênh ở rìa Tây bến cảng. Vị trí đó... tuyệt đối không phải điểm tập kết hàng hóa, đối với một kẻ từng sống sót qua hàng trăm trận tử chiến, anh dư sức ngửi thấy mùi tử khí bốc lên từ tọa độ đó: Một cứ điểm bắn tỉa hoàn hảo. "Kẻ thiết kế ra bản phác đồ này..." Seonghyeon không nghi ngờ gì nữa, chính là một con rệp phản tráo ngay trong nội bộ, nó đang giăng một mẻ lưới tử thần hòng bắn nát sọ Keonho ngay trong đêm nay.
Đầu ngón tay thô ráp của Seonghyeon chậm rãi miết lên vệt đỏ chói mắt, não bộ tốc chiến tốc thắng của anh đang tính toán mọi đường đi nước bước để chừa đường lui cho bản thân. Nếu Keonho chết đêm nay, đám chó săn mất chủ của hắn chắc chắn sẽ lật tung cái đất Macau này lên, tàn sát không chừa một mạng sống nào dưới khu ổ chuột để bồi táng, kể cả anh trai anh. Anh kết luận :Bỏ mặc cho gã bạo chúa kia đi bán muối... vốn dĩ là một canh bạc cầm chắc phần thua.
Anh gấp nếp tập hồ sơ, lạnh lùng đẩy trả ngăn kéo về vị trí cũ, dùng lực ép chặt chốt gãy khớp lại y như hiện trạng ban đầu, xóa sạch mọi dấu vết xâm nhập.
Ánh nắng gay gắt xuyên qua kính chống đạn, hắt lên sườn mặt cắt nét nam tính, sắc lạnh của Seonghyeon, họa ra một nụ cười tà ác và cuồng ngạo tột đỉnh.
Đêm nay, con báo gấm này tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn phơi bụng trong lồng son chờ chủ nhân về xoa đầu, đã đến lúc đạp đổ bàn cờ, để cho gã thống trị kiêu ngạo kia nếm thử cảm giác... sinh mạng ngàn vàng của mình lại nằm gọn trong lòng bàn tay của cỗ máy chiến đấu mà hắn vừa cưỡng chế thu phục.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro