Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
* Tên gốc là "Nghịch phong đích hôn" - 《 逆风的吻 》, có thể hiểu là "Nụ hôn ngược gió" hoặc là "Nụ hôn của Nghịch Phong" như trên, vì "Nghịch" ngoài nghĩa "ngược" còn là tên của nam chính - Mạc Nghịch, "Phong" (gió) là tên của nữ chính - Thi PhongMạch Nghịch nói với Thi Phong: "Thi Phong, cứu anh, anh sắp chết rồi."Trước khi gặp Thi Phong, thuốc lá là cơn nghiện lớn nhất của Mạc Nghịch;Sau khi gặp Thi Phong, cô là cơn nghiện lớn nhất của Mạc Nghịch…
Cá Mặn nghĩ thông suốt rồi.Tác giả: Trì Vãn 迟晚.Truyện sẽ không thỏa mãn được tất cả người đọc, ai thấy không hợp có thể không đọc/ngưng đọc và im lặng rời đi, đừng vào đọc rồi buông lời cay nghiệt.…
[Xuyên nhanh] Công Lược Nam PhụTác giả: Mai Khai Edit: Aya Shinta + NhậtĐây là một hệ thống công lược, vì muốn trở thành người, đi công lược nam phụ trong các thế giới tiểu thuyết.Một câu khái quát: Đây là câu chuyện của một hệ thống trên con đường trở thành nhân loại.Aya: Không nói nhiều nữa, tiếp tục với phần 3 nào!…
Tên: Nam chủ tỉnh tỉnh! Ngươi là của nữ chủ.Tác giả: Thanh Hoa Nhiên.Tình trạng convert: Đã xong.Tình trạng edit: Đã xong.Số chương: 103Nguồn: TangthuvienThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , Dị thế , Xuyên việt , Ngọt sủng , Xuyên thư , Xuyên thành nữ phụ.🌸🌸🌸🌸🌸🌸Lâm Thu không nghĩ tới, mới vừa một xuyên qua liền phải đối mặt một trường hợp tán đảm kinh hồn!Tên nam chủ thanh lãnh, cấm dục, không nhiễm bụi trần, vì sao lại nhìn chằm chằm nàng như lang như sói thế kia ?Lâm Thu: Uy! Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ta là thê tử nữ phụ độc ác lót đường, không phải nữ chủ của ngươi đâu!Nam chủ: Là nàng.Lâm Thu:......??!!Sau này.Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Hãm hại nữ chủ là chuyện của nữ phụ ác độc ta, không phải của ngươi đâu!Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ngươi giết sạch hết đám người đó làm sao ta châm ngòi ly gián được?!Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ngươi là thủ lĩnh chính đạo, không phải BOSS! Không phải BOSS! Không phải BOSS!Cho nên cái truyện này còn có thể gọi là 《 giành đường vai ác, vai ác không có đường đi》PS: Nam chủ từ đầu đến cuối chỉ yêu có một mình Thu thu thôi nha!!!🌸🌸🌸🌸🌸🌸Editor: Cái hố này đúng...hố người luôn, nhân vật xuyên qua, đoạt xá từa lưa, mọi người xem nhớ bình tĩnh nha ! :))) Editor chỉ edit truyện song khiết thôi, nam nữ chủ đều 1vs1 nha !!!…
Tên : Gả cho bệnh kiều, ta sống đời cá mặnTác giả: Ô Hợp Chi YếnThể loại: 1 vs 1, Ngọt sủng, Cổ đại, tranh bá, ngôn tình, HE.Tổng số chương : 139 Tình trạng edit: HoànBìa: Ivisayhii_🍄🍄🍄🍄(Bệnh kiều: Người ôm chấp niệm và tình cảm mãnh liệt với sự vật sự việc nào đó không thể lý giải, cũng lấy loại cảm tình này trở thành động lực sinh ra các loại tinh thần, hành vi cực đoan)------Ngày thứ 365 mà Triệu Hi Hằng bị nghịch tặc Vệ Lễ đoạt hôn, cầm tù.Đến đêm, Vệ Lễ ôm chặt lấy nàng trong lòng ngực, hôn nàng đến má đỏ mặt đổ mồ hôi, thanh âm khàn khàn trầm thấp: "A Đam, trước khi ta chết, nhất định phải giết nàng chôn cùng."Mắt thấy triều đình binh loạn nguy cấp, Vệ Lễ đại thế đã mất, khả năng ngày mai phải phơi thây nơi cửa thành. Triệu Hi Hằng trầm mặc nhìn về hướng phía trước, trong mắt dần dần dày đặc sát ý, ý thức được cái kiếp cá mặn này nàng không sống nổi nữa rồi.Vỗ vỗ cái bụng vẫn chưa nhô cao : "Nhãi con, chúng ta không còn được chơi đùa với a gia của con nữa rồi."Kết quả khi bò qua bờ tường, vô ý té vỡ đầu, khi tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Vệ Lễ mắt đỏ ngầu, không đợi nàng nói chuyện, hắn run rẩy vươn tay, xoa xoa trán nàng, ngữ khí thật cẩn thận: "A Đam, đừng đi, ta không bao giờ dọa nàng nữa......"Triệu Hi Hằng nghẹn lời.Thật cũng không cần, ngươi cũng đâu doạ được ta......Nam chủ điên điên bệnh kiều ngây thơ vs nữ chủ cá mặn, giả heo ăn thịt hổ.(Nam chủ thuần phản diện, nữ chủ hay mắng người, ai không thích đừng nhảy hố nha!)…
Tất cả mọi người đều biết Cố Trầm chính là một tên chó săn ham hư vinh, chỉ mong kiếm lợi, thích ton hót xu nịnh ôm đùi lớn khắp nơi. Chỉ vì chút lợi nho nhỏ mà để người ta vẫy tay là đến, phất tay là đi, chẳng có chút cốt cách nào cả, quả thực là khác biệt một trời một vực với cậu em Cố Tú của mình.Cố Trầm thật sự không hiểu nổi, cậu chỉ mong muốn bản thân có cuộc sống tốt hơn thôi mà, tại sao bản thân lại rơi vào cảnh bị mọi người ác ý chế nhạo phỉ báng, cuối cùng suy sụp tới mức tự sát. Đến tận khi chết đi rồi, Cố Trầm mới biết hóa ra bản thân cậu cũng chỉ là vai phụ trong một cuốn truyện vạn người mê. Cố Tú mới là nhân vật chính, còn cậu chẳng qua chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho sắc hoa hồng.Khi mở mắt lại lần nữa, Cố Trầm đã trở lại mười năm trước. Cậu và Cố Tú vừa xuống núi, bước chân vào trường đại học. Lần nầy, cậu nhất định sẽ cách xa đám nhân vật chính của cốt truyện.Cậu không được người ta yêu thích như Cố Tú, cậu cam chịu.Cậu không còn nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, mà chỉ cắm đầu cắm cổ tôi luyện bản thân thành chiếc đùi thô to nhất.Rất lâu sau đó, tổng giám đốc Cố công thành danh toại tiếp nhận phỏng vấn trên ti vi.Phóng viên: "Động lực lập nghiệp của tổng giám đốc Cố là gì?"Tổng giám đốc Cố: "Không ai thích tôi, cũng không có ai coi trọng tôi nên tôi chỉ đành tự mình cố gắng thôi."Nhóm nhân vật trong truyện: "...Có cái rắm ấy."…