JIN
Ánh đèn vàng dịu của căn phòng khách hắt lên những bức tranh treo tường, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa ấm cúng. Kim Seokjin đang đứng bên kệ bếp, tỉ mẩn pha hai tách trà mật ong gừng. Dáng người cao lớn của anh, với bờ vai rộng trứ danh, dường như chiếm trọn cả một khoảng không gian nhỏ. Anh mặc một bộ đồ ở nhà đơn giản, tóc mái hơi rủ xuống che bớt vầng trán cao, trông không giống một ngôi sao toàn cầu mà giống một người đàn ông của gia đình hơn bao giờ hết.
Bạn ngồi trên ghế sofa, nhìn bóng lưng anh và chợt nghĩ về sự chênh lệch chiều cao giữa hai người. Mỗi khi đứng cạnh anh, bạn luôn phải ngước nhìn, và mỗi khi anh ôm bạn, cằm anh lại đặt vừa vặn lên đỉnh đầu bạn. Nhưng chính sự che chở đó đôi khi lại khiến bạn muốn khẳng định một điều gì đó rất riêng của mình.
Seokjin bưng hai tách trà ra, đặt một tách xuống trước mặt bạn rồi thong thả ngồi xuống phía đối diện. Anh nhìn bạn, đôi mắt lấp lánh vẻ tinh nghịch như thể đã đọc thấu những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu bạn nãy giờ.
"Này, em đang nhìn anh với ánh mắt 'âm mưu' gì đấy?" Jin nhấp một ngụm trà, khẽ nhướn mày. "Đừng bảo là lại đang ngưỡng mộ vẻ đẹp trai của Worldwide Handsome này đến mức không thốt nên lời nhé?"
Bạn bật cười, sự tự tin thái quá của anh luôn là liều thuốc giải tỏa căng thẳng hiệu quả nhất. Bạn lắc đầu, hơi rướn người về phía trước:
"Không có đâu. Em chỉ đang nghĩ, anh có thể cao hơn em hẳn một cái đầu, một khoảng cách khá lý tưởng để anh có thể xoa đầu em bất cứ lúc nào..."
Jin bật cười thành tiếng, điệu cười "lau kính" đặc trưng vang lên trong căn phòng:
"Chứ còn gì nữa! Đó là đặc quyền của người cao mà. Em nên cảm thấy hạnh phúc vì có một chiếc 'giá đỡ' cao cấp như anh đi."
"Nhưng mà," Bạn cắt lời, giọng điệu trở nên nghiêm túc và có chút gì đó rất bản lĩnh. "Anh có thể cao hơn em một cái đầu về thể chất, nhưng sẽ không bao giờ cao hơn em về cái 'tôi' đâu nhé. Đừng có tưởng là anh có thể dùng chiều cao hay danh tiếng để lấn át em."
Seokjin khựng lại một giây. Anh đặt tách trà xuống bàn, nhìn bạn với một vẻ mặt hoàn toàn khác – không còn là sự đùa cợt thường ngày, mà là một sự tôn trọng và thấu hiểu sâu sắc. Anh chậm rãi tựa lưng vào ghế, khoanh hai tay trước ngực.
"Em... 'đanh đá' quá đấy nhé." Jin khẽ gật đầu. "Em nghĩ anh là kiểu người sẽ dùng cái tôi của mình để đè bẹp người mình yêu sao?"
"Em không nói anh như thế. Em chỉ đang khẳng định vị thế của mình thôi. Em muốn anh hiểu rằng, trong mối quan hệ này, chúng ta ngang hàng."
Jin mỉm cười, nụ cười hiền hậu làm hiện lên những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt:
"Y/N à, nếu anh là một người có cái tôi quá lớn, anh đã không thể ở bên em lâu đến thế. Anh thích cái cách em đứng thẳng lưng và nói ra những gì mình nghĩ, kể cả khi em phải ngước nhìn anh. Cái 'tôi' của em, sự tự tôn của em, chính là thứ đã thu hút anh ngay từ đầu."
"Thật sao? Em tưởng anh thích những người nhẹ nhàng, lúc nào cũng nghe lời anh chứ?"
"Nghe lời thì có gì thú vị?" Jin nhún vai đầy kiêu ngạo. "Anh cần một người bạn đời, một người có thể tranh luận với anh, có thể chỉ ra cái sai của anh, chứ không phải một cái bóng. Việc anh cao hơn em là để anh có thể che mưa chắn gió cho em, chứ không phải để anh nhìn xuống em."
Anh đứng dậy, bước lại gần và ngồi xuống thảm ngay dưới chân bạn, để vị trí của mình thấp hơn bạn một chút. Anh ngước nhìn bạn, đôi mắt tràn đầy sự chân thành:
"Em thấy chưa? Bây giờ anh đang thấp hơn em rồi đấy. Cái tôi của anh có thể rất lớn khi đối mặt với thế giới ngoài kia, nhưng khi trở về nhà, anh sẵn sàng cất nó vào một góc để lắng nghe em. Với anh, việc chinh phục được thế giới không khó bằng việc có được sự nể phục từ em."
Bạn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc anh, cảm nhận được sự dịu dàng toát ra từ người đàn ông này. Jin là vậy, anh luôn biết cách dùng sự hài hước để bắt đầu và dùng sự chân thành để kết thúc một vấn đề.
"Anh nói thế làm em thấy mình hơi quá đáng khi vừa nãy 'dằn mặt' anh."
"Không, anh thích thế." Jin nắm lấy bàn tay bạn, khẽ hôn lên những đầu ngón tay. "Nó nhắc nhở anh rằng người con gái của anh rất mạnh mẽ. Hãy cứ giữ lấy cái 'tôi' cao ngất trời đó của em đi, vì đó là thứ khiến em trở nên rực rỡ nhất trong mắt anh. Anh chỉ cần đứng cạnh bên, đủ cao để ôm em vào lòng mỗi khi em thấy mệt là đủ rồi."
"Được rồi, coi như hôm nay anh vượt qua bài kiểm tra của em một cách xuất sắc." Bạn mỉm cười hài lòng.
"Xuất sắc là đương nhiên! Anh là Kim Seokjin cơ mà." Anh lại trở về với vẻ tự tin vốn có, đứng phắt dậy và kéo bạn đứng cùng. "Giờ thì 'người có cái tôi cao' có muốn đi dạo một chút không? Để anh chứng minh cho em thấy là chiều cao của anh sinh ra là để làm chỗ dựa cho em, chứ không phải để làm cảnh đâu nhé."
Tình yêu với Seokjin không phải là sự phục tùng, mà là sự giao thoa của hai cá tính mạnh mẽ, nơi mà sự chênh lệch về chiều cao chỉ làm cho những cái ôm thêm phần trọn vẹn, còn sự tương đồng về cái tôi chính là nền tảng vững chắc nhất cho một mối quan hệ lâu dài.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro