4
Nước dội lên đầu, anh ta lại khôi phục được sự bình tĩnh. Sau một hồi tham lam mê đắm ngắn ngủi, những mánh khóe "huấn luyện chó" của anh ta giống như phép thuật đã quá giờ, sẽ nhanh chóng mất đi hiệu lực. Gogo rồi sẽ say mê người khác, những người mà anh thật sự thích, những người xứng đáng để anh thích. Khi lần sau Gogo cả đêm không về, anh ta sẽ chỉ có thể một mình ở nhà chơi với chiếc đèn bàn, ngay cả việc giả vờ rằng mình chưa từng có suy nghĩ không an phận với anh cũng chẳng thể làm được.
Những bí mật không thể nói ra đó, hãy cứ chôn vùi trong đêm nay đi. Dù sao thì, rồi sẽ có một ngày, những gì anh yêu thương đều sẽ rời bỏ anh.
Những chuyện tương tự như vậy, anh đã trải qua quá nhiều rồi. Yêu và được yêu, đối với anh đều là những điều quá xa xỉ. Anh ta không cần phải thích bất kỳ ai, và cũng không cần bất kỳ ai thích anh. Chẳng nhìn thấy gì cả, cũng từ chối cảm nhận bất cứ điều gì, chỉ một màu đen kịt.
Một mình, trong bóng tối, bây giờ là vậy, sau này cũng thế. Gogo cố hết sức để không nghĩ đến dáng vẻ của Hip Mù ở trong phòng tắm, nếu nhịp tim bị nghe thấy, Hip Mù chắc lại cười anh nữa. Anh ôm chiếc gối của Hiệp sĩ mù, mắt trông mong nhìn ra cửa phòng ngủ, giống hệt một chú chó cưng đang chờ chủ tan làm trở về. Tiếng nước dừng lại. Gogo đột ngột dựng thẳng đôi tai chó vô hình của mình lên.
Một lúc sau, cửa cuối cùng cũng mở ra, lần đầu tiên anh được đứng ở góc nhìn của người trong phòng, chứng kiến vị luật sư ướt sũng đủng đỉnh bước vào.
"Sao cậu còn ở đây." Câu nói bất ngờ khiến nụ cười trên mặt gogo cứng lại, anh mất 0.5 giây để reset trạng thái rồi ngượng ngùng nói,
"Luật sư Văn, anh nói vậy là có ý gì, không phải là anh..."
"Làm gì mà làm loạn giường của tôi lên vậy. Tôi kêu cậu vào phòng đợi tôi, chứ không có kêu cậu lên giường của tôi." Hip Mù kéo lại tấm ga trải giường nhăn nhúm.
"Bình thường đâu thấy cậu nghe lời như vậy." Anh ta mò mẫm trên bàn làm việc, cầm lên một tập tài liệu,
"Đây là tài liệu của client lần này, tôi nghi ngờ anh ta đã nói dối về việc bị cấp trên bắt nạt, cậu giúp tôi điều tra một chút"
"...Cứ vậy thôi á?"
"Không có gì nữa. Cậu có thể đi được rồi, nhớ đóng cửa lại"
"Nửa đêm nửa hôm, gọi tôi đến phòng anh, để bàn công việc? Anh không có gì khác muốn giải thích à?"
"Cần tôi phải lặp lại lần nữa sao?" Hiếm khi Gogo bị chặn họng đến mức không nói nên lời. Những lúc từ chối người khác, Hip Mù luôn tỏ ra lạnh nhạt xa cách như vậy, dường như đang nói chuyện với anh, nhưng lại như thể đang thông qua anh để trò chuyện với một người nào khác.
"Được rồi, Gogo. Vừa rồi đùa với cậu thôi, ngoan, về đi." Ngoan, ngoan, ngoan, dỗ ai chứ? Thật sự xem Gogo anh là Golden à? Gogo sao có thể chịu đựng được sự sỉ nhục tột cùng này, tức đến nỗi anh cầm luôn cái gối của Hip Mù rồi bỏ đi, để cho cái đồ cô độc này không có gối ngủ mà sái cổ luôn đi! Nhưng mà trông Hip Mù đáng thương quá. Vì không thể học được ý nghĩa của các biểu cảm từ khuôn mặt của người khác, Hip Mù đôi khi không thể kiểm soát tốt các cơ mặt của mình, từ đó để lộ ra những manh mối trong nội tâm.
Tại sao khi phát hiện anh thật sự đứng dậy rời đi, anh ta lại cắn môi với dáng vẻ như sắp khóc đến nơi. Anh cũng đã nghe thấy nhịp tim của anh ta. Khoảnh khắc lồng ngực của Hip Mù áp vào tai anh, Gogo đã nghe thấy rất rõ ràng. Có một câu, Gogo đã không nói ra, rằng nếu anh không nói dối, tại sao khóe mắt anh lại đỏ như vậy, anh đánh phấn mắt màu hồng à?
"Được rồi. Nhìn tôi đây."
"Gogo……"
"Nhìn tôi!"
"Cậu điên à! Tôi bị mù, làm sao mà nhìn cậu được…"
"Tôi nói—nhìn tôi!"
"Này cậu, cậu có thể tôn trọng người khiếm thị một chút được không…"
"Mù thì hay lắm sao? Tôi còn bị què đây nè!" Gogo cố tình dùng cái chân què của mình đá anh ta một cái. Hip Mù bị đẩy ra bất ngờ không kịp phòng bị, lảo đảo lùi lại, vẻ mặt như bị sét đánh.
"Cốc Nhất Hạ!" Vừa đấm vừa xoa. Gogo cau mày, rút ngắn khoảng cách giữa họ lại rồi nhẹ nhàng đặt lên một nụ hôn. Đây không phải lần đầu tiên Gogo hôn Hip Mù. Lần đó, họ đang giả làm một cặp tình nhân ở cổng trường mẫu giáo, Gogo đã hôn anh ta mà không hề báo trước. Lần này, đôi môi mềm mại lại miết qua một vị trí khác. Hip Mù căng thẳng cứng đờ tại chỗ, khép chặt mi mắt.
Cho đến khi Gogo chậm rãi rời đi. Mạch máu trong người gầm lên như tiếng chuông sớm trống chiều, dư âm của nó vang vọng, lãng đãng giữa bầu trời sương mù vô tận.
"... Ê, Cốc Nhất Hạ. Tôi nói cho cậu biết, cậu cứ như vậy là tôi coi như cậu đang khiêu khích tôi đó"
"Thì chính là đang khiêu khích anh đó thì sao?!" Hip Mù nghiến chặt răng hàm,
"Cốc Nhất Hạ, tôi cảnh cáo cậu…"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro