Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

yulsic cc

Chap 17 : What a day !

Part 1 : Daytime

4:00 am

Một bóng đen lướt ra khỏi nhà TaeYoong và một cái khác thì ra khỏi nhà SicSeoTiff.

6:00 am, bệnh viện,

Không biết động lực nào đã khiến Sica dậy vào lúc 5:00 am, cô đã vào bếp nấu thuốc độc à không cháo cho ai đó và hiện giờ cô đang ở trước cửa phòng người đó, rón rén bước vào.

Sica's Pov

Tôi nhẹ nhàng bước vào tránh làm cậu thức giấc, bác sĩ đã nói cậu mất khác nhiều máu nên cần được nghĩ ngơi. Tôi đặt bình cháo xuống, thức dậy chắc cậu sẽ ngạc nhiên lắm, tôi ngồi xuống cạnh cậu. Gương mặt cậu ngủ trông thật yên bình, đưa tay vuốt nhẹ theo gương mặt đó bỗng tôi thấy nhói trong tim. Sao cậu ngốc thế ? Nếu cậu không ôm lấy tôi không lấy thân mình đỡ cho tôi thì cậu đã đâu bị nặng thế này chứ ? Nếu cậu có chuyện gì thì tôi biết làm sao chứ hả, đồ ngốc ? Tôi cứ vuốt nhẹ đôi gò má cậu, đôi mắt cậu, cuối cùng tôi dừng lại ở đôi môi cậu, cậu ngủ nhưng cái lưỡi lại thè ra trông thật đáng yêu quá ! Tôi lấy tay chạm nhẹ vào nó, nó rụt vào nhưng được một lúc lại thè ra và cứ thế tôi làm mấy lần bỗng thấy cậu cựa mình nên tôi dừng tay. Hi hi tớ lại biết thêm một tật xấu của cậu nữa nhé Yul ! Môi cậu ấy khô quá nhưng nó vẫn thật quyến rũ, tôi...tôi...

End Pov

Sica bỏ tay mình khỏi đôi môi gợi cảm của Yul, từ từ cúi người xuống đặt môi mình lên đôi môi nóng bỏng đó, Sica dùng lưỡi mình liếm quanh đôi bờ môi đó để nó không còn khô ráp, bất ngờ đôi môi Yuri mở ra làm lưỡi Sica trượt vào trong chạm phải lưỡi Yul, giật mình Sica thu người về chấm dứt nụ hôn của mình. Yuri thoáng cau mày tiếc nuối, mắt vẫn nhắm cô khẽ lên tiếng.

-Tớ bắt gặp cậu cưỡng hôn tớ rồi nhé ! Những nếu giờ cậu tiếp tục tớ sẽ không nói cho ai nghe đâu. -Yuri hí mắt miệng thì cười ranh mãnh.

-Gì...gì chứ cậu thức rồi không phản kháng thì ráng mà chịu. -Sica bây giờ ngượng chín cả mặt, cô không biết mình đang nói gì nữa. Cô quyết định đứng dậy đi lấy nước cho Yul thì bất ngờ một cánh tay đã vươn ra nắm chặt lấy tay cô, mất thăng bằng Sica ngã xuống nằm trên người Yul. Mặc dù đã chuẩn bị nhưng sức nặng của Sica cũng làm Yuri thấy hơi đau nên cô khẽ chau mày.

-Yul à, có sao không cậu đang bị đau đó. -Sica thấy vậy rất lo lắng định cựa mình ngồi dậy thì Yul ôm chặt cô lại.

-Không sao đâu. Cậu cứ nằm thế đi tớ thấy lạnh. -Yuri mỉn cười ôm chặt công chúa.

-Cậu lạnh à ? Có khi nào bị bệnh không ? -Sica vẫn ngây thơ lo lắng cho con người gian xảo kia, cô chồm lên lấy trán mình đo nhiệt độ cho Yul, cô khẽ chau mày.

-Đâu có nóng....

Sica chưa kịp hoàn thành câu nói thì Yul đã khóa môi cô lại, Sica có hơi bất ngờ nhưng sau một lúc cô cũng hôn lại Yul, choàng tay ôm lấy cổ Yuri, Sica đẩy nụ hôn sâu thêm. Ban đầu chỉ là những động chạm nơi bờ môi nhưng Yul đã đưa nó đi xa hơn, đẩy lưỡi mình dọc trên bờ môi Sica cô chờ đợi sự cho phép, Sica nhẹ nhàng tách môi mình ra trao cho Yul một tấm giấy thông hành. Nhẹ nhàng đi sâu vào trong Yul dùng lưỡi mình khám phá vị ngọt từ khoang miệng Sica, nhiệt độ trong phòng tăng cao hơn khi cánh tay hư hỏng không ở yên trên eo công chúa mà nó đang chạy dài xuống dưới, luồng một tay vào áo Sica, Yul nhẹ nhàng thưởng thức làn da trắng mịn đó. Cảm thấy sự khác thường nhưng vì nụ hôn quá nồng cháy Sica không hề phản kháng, tách khỏi môi công chúa Yul trải dài nụ hôn của mình xuống cô Sica, tay Sica vẫn ôm chặt cổ cô, khi bàn tay trong áo Sica đi lên cao hơn cao hơn nữa thì....

-Bệnh nhân Kwon Yuri tới giờ đi khám tổng quát rồi ! -cô y tá vừa bước vào với tập hồ sơ bệnh trên tay thì đánh rơi hết xuống đất mồn chữ A mắt chữ O trân trân nhìn 2 cô gái trên giường, sau một hồi bực tức cô ta gắt lên.

-Cái cô kia đang làm cái trò gì thế hả ? Ai cho leo lên giường bệnh nhân như thế ? -cô ta trừng mắt nhìn Sica sắt lẻm. Giật mình Sica bước vội xuống giường mặt mày đỏ lên vì gượng, Yul thì chai rồi nên chỉ ngồi tắc lưỡi tiếc nuối. Bà kia thấy vậy lao lại được nước ăn hiếp Sica.

-Cô coi cô đã làm gì nè ! Ai đời nằm đè lên vết thương của người ta đến chảy cả máu rồi hả ! -bà y tá nắm cánh tay bị thương của Yuri đưa ra cho Sica coi cái vệt đỏ đang dần rõ hơn trên miếng băng trắng. Mặt Sica sa sầm xuống, cô nghĩ đây là lỗi của mình.

-Tôi...tôi xin lỗi. -giọng công chúa nghẹn ngào, bỗng dưng lại có ái đó kéo tay cô. Yuri giựt cánh tay bị đau của mình khỏi tay bà y tá với đến kéo Sica ngồi xuống giường bệnh cạnh mình.

-Tại em kéo cậu ấy ngã đó chứ. Chị đừng trách cậu ấy nữa ạ ! -Yuri cười thật tươi làm khuôn mặt cún con với bà y tá, trong khi tay thì kéo đầu Sica tựa vào ngực mình xoa nhẹ tóc công chúa. Ai mà có thể cưỡng lại khuôn mặt cún con của Yul chứ nên bà y tá cũng thôi không nói nữa.

-Ừm thôi cũng tại tôi lo thôi. Cô ngồi đây chờ đi, tôi phải đưa bệnh nhân đi khám tổng quát. -giọng đã nhẹ hơn, kéo một chiếc xe lăng lại ra hiệu cho Yul ngồi lên. Yul ngoan ngoãn để Sica đứng dậy, trước khi ngồi xuống xe Yul chờm lên hôn nhẹ vào má công chúa làm mặt Sica lại đỏ lên lần nữa.

-Chờ Yul nhé ! -Yul nháy mắt với Sica trước khi bị đẩy ra khỏi cửa.

-Babo Yul ! -Sica mỉn cười hạnh phúc.

7:00 am

Cốc...cốc...cốc...tiếng gõ cửa vang lên khi Sica đang loay hoay cắm bó bông cô mua cho Yul vào bình.

-Mời vào.

-Jessiiii~~ yah ! -Fany lao tới ôm lấy Sica làm như mấy năm rồi chưa gặp hok bằng vậy.

-Yah ! Buông tớ ra nấm ú muốn giết tớ sao. -Sica khó khăn gỡ nấm ra để thở.

-Xì, tại tớ thấy cậu dậy sớm quá nên làm lạ thôi chứ bộ. *chu mỏ chu mỏ* với lại tớ vô thăm Yul đó. Mà cậu ấy đâu rồi ? -nấm hớn hở nhìn xung quanh.

-Cậu ấy đi khám rồi. -Sica trả lời qua loa rồi quay trở lại với công việc cắm hoa.

-Mà hôm qua có chuyện gì vậy ? -nấm ngồi thoải mái trên chiếc giường bệnh, hỏi chuyện Sica.

-Tớ không biết nữa, bỗng dưng đang đi thì cậu ấy té xuống, chắc tại tớ nặng quá ! -Sica mặt mài u ám khi nhớ tới chuyện đó.

-Ngốc à, không phải tại cậu đâu. Tớ nghĩ có ai đó đã làm gì đó. Nhưng tớ không biết rõ nữa. -nấm xoa đầu Sica mặt trầm tư suy nghĩ.

-Tớ không biết. À mà sao hôm nay cậu dậy sớm thế ?

-À tớ có hẹn. -mặt mài nấm hớn hở.

-Hẹn hò à ? Ai xấu số thế ? -Sica cười cười chọc nấm.

-Yah ! Tớ đâu có tệ thế...tớ đi với Te te ý. -nấm hét lên nhưng khi nhắc tới tên Tae thì cô giảm volume lại.

-Ai cơ ? TaeYeon đấy hả ? Hai cậu ghê nha ! Từ bao giờ thế hả ? -Sica nhìn nấm tấn công tới tấp. (công chúa à nhiều chuyện thế >"

-À....à...ờ chuyện là....

Flash back

Ngay khi Fany bỏ chạy Tae đã vội chạy theo, cô cứ chạy cô muốn chạy trốn tất cả, chạy trốn sự thật, chạy trốn nỗi đau của mình. Cô cứ chạy mãi, bất ngờ có một bàn tay kéo cô lại, Tae, Tae đã đuổi kịp cô.

-Fany cậu nghe mình giải thích, mọi chuyện không phải như cậu nghĩ đâu. -Tae nói trong tiếng thở.

-Giải thích gì chứ ? Tại sao lại phải giải thích cho tôi ? Tôi có là gì của cậu đâu cơ chứ ! -Fany hét lớn mắt cô bây giờ đã rưng rưng nước.

-Cậu nói gì thế ? Mọi chuyện không như cậu nghĩ đâu. Cậu đừng nói thế mà. -Tae giờ đã không còn bình tĩnh nữa, cô lay mạnh tay nấm, mặt cô đầy nỗi lo sợ.

-Cậu còn hỏi tôi sao ? Cậu phải tự biết chứ ? Chuyện của cậu và Sica ai cũng biết cả rồi, cậu không cần giấu nữa đâu. -Fany nhìn Tae cười trong nước mắt.

-Tớ và Sica làm sao chứ ? Tớ bảo vệ cậu ấy chỉ vì nhiệm vụ thôi mà ! Cậu cũng biết mà Fany.

-Nhiệm vụ sao ? Hay là vì tình cảm riêng....

Fany đang nghẹn ngào nước mắt đầy trên khuôn mặt cô, cô muốn nói gì đó nhưng Tae đã không cho cô kịp làm thế, Tae khóa chặt môi mình với môi Fany. Fany cố vùng vẫy thoát khỏi nụ hôn nhưng Tae vẫn giữ chặt cô biết mình không thể làm gì được nên Fany cứ đứng như thế nhưng cô không đáp trả nụ hôn ấy. Tae hơi thất vọng khi thấy Fany không đáp trả mình nhưng khi Fany ngừng chống cự Tae biết đã có cơ hội giải thích với cô, Tae nhẹ nhàng tách khỏi nụ hôn.

-Fany cậu phải nghe tớ giải thích, tớ đi theo Sica chỉ vì nhiệm vụ thôi. Nhiệm vụ của một Sa Bang như tớ là phải bảo vệ công chúa. Tớ và Sica không có gì cả, nếu có họa chăng chỉ là bạn bè. Cậu phải tin tớ dù cậu không tin tớ cậu cũng phải tin Sica chứ cậu ấy là bạn thân của cậu mà. -Tae nói giọng nghiêm túc, mắt tràn đầy hy vọng. Fany nhìn thấy sự tin tưởng trong mắt Tae nên cô cũng dịu lại. Nhìn thẳng vào đôi mắt ấy,

-Cậu nói thật chứ ? Cậu không gạt tớ chứ ?

-Ừ tớ xin thề !

-Tớ tin cậu. -Tae sung sướng mừng rỡ ôm chặt Fany vào lòng, nhấc bổng cô ấy lên xoay mấy vòng làm Fany ngại ngùng hét lên.

-Yah ! Bỏ tớ xuống mọi người thấy bây giờ. -Fany đánh yêu vào vai Tae.

-Có sao đâu mình là người yêu của nhau mà. -Tae cười rạng rỡ.

-Ai là người yêu của cậu chứ ? -nấm làm bộ mặt ngơ ngác.

-Ơ nhưng lần trước...

-Lần nào ?

-Lần trước đó, tớ đã hỏi cậu....

-Hỏi gì ?

-Thì là...à mà thôi không có gì ! Ngày mai được nghỉ cậu đi đây với tớ nha ! -Tae nhìn Fany mắt long lanh nhưng cười gian xảo.

-Ừ cũng được. -Fany thất vọng. -"Tae ngốc, tại sao không hỏi lại lần nữa chứ ! Đồ ngốc, đồ ngốc !"

-Ừm mình vào lớp thôi. -thế là 2 bạn tung tăng dắt tay nhau về lớp. -"Hì hì Fany à, tớ biết cậu nhớ nhưng vẫn muốn tớ nói lại phải không. Tớ sẽ nói nhưng chưa phải lúc này đâu. Hãy chờ tớ nhé !"

End Flash

-Thì ra là vậy. Xin lỗi, vì tớ mà làm 2 cậu hiểu lầm nhau ! -Sica nói nhỏ.

-Không đâu. Tại tớ nghĩ nhiều thôi, đáng lẽ tớ phải hỏi thẳng Tae. Chúng ta mãi là bạn thân nhé ! -Fany trao cho Sica một cái ôm + eyes smile xinh đẹp của cô. Cả 2 cùng cảm thấy thật hạnh phúc khi có một người bạn.

7:30 am

-Thôi tớ đi nhé ! -Fany vẫy tay tạm biệt Sica, đã tới giờ hẹn của cô và Tae.

-Ừm cậu đi vui nhé ! -Sica cười vui vẻ chào Fany, cô rất mừng khi thấy bạn cô tìm được một người tốt. Bỗng cô thở dài, cô nghĩ tới mình, cuộc đời cô rồi sẽ thế nào đây. Bất ngờ tiếng xe đẩy tiếng vào cửa làm cô bừng tỉnh.

-Tete~~ -Fany vừa chạy vừa vẫy tay với con người nhỏ bé đang đứng ở nhà ga.

-Fany, cậu tới nhanh thế ? Tớ tưởng cậu tới viện thăn Yul. -Tae đưa tay đón lấy cây nấm đang thở dốc đó.

-Ừm...hờ hờ...tớ mới vừa từ đó về đấy. -Fany nói trong tiếng thở nhưng vẫn không quên dùng mắt cười.

-Woa sao cậu đi nhanh thế ? -Tae tròn mắt ngưỡng mộ. Bỗng dưng Fany đứng thẳng dậy bước một bước, rút ngắn khoảng cách giữa cô và Tae, ai đó hơi sợ nhưng không lùi, Fany đưa mặt mình gần lại với Tae từng chút từng chút một, Tae nhấm mắt lại, cô chờ đợi.

-Tớ dùng phép bay tới đây đó. -Fany thì thầm vào tai Tae rồi cô lui ra nở một nụ cười lém lỉnh. Tae lúc này mới giật mình mở mắt ra, mặt cô thấy nóng dần, lúng túng trả lời.

-Ờ...ờ...à mà cậu đừng làm thế lỡ ai thấy thì không hay đâu. -Tae nhẹ nhàng khhuyên nấm, quay mặt đi cô buông một tiếng thở dài lén lút, nhưng nó đâu có qua mắt được nấm. Cười hài lòng về thái d0ộ của Tae, Fany nhẹ nhàng chồm qua tặng ai đó một nụ hôn nhẹ vào má, dĩ nhiên là con người kia tròn mắt nhìn cô ngơ ngác rồi. Tránh làm không khí thêm ngại ngùng, Tiff vội kéo Tae chạy tới nơi bán vé.

-Mình đi chứ ?

-Ừ..ờ đi thôi.

Tại một nhà hàng sang trọng gần bờ biển,

-Em thấy thức ăn được chứ ? -Yoong vui vẻ nhìn cô gái xinh đẹp đang ngồi trước mặt mình.

-Dạ ngon lắm ạ. -bé Seo ngước lên cười với Yoong, làm con cá cứ ngơ ngác, Seo tiếp tục.

-Cám ơn unnie đã dẫn em tới đây. Cảnh bình minh lúc sáng thật tuyệt. -cô bé lại cười rạng rỡ.

-Ờ ừm...có gì đâu. Em thích là được rồi. -Yoong ngãi đầu cười ngại ngụng trước cô bé. "Em còn đẹp hơn cả bình minh nữa Hyunie à !"

-Vậy xong chúng ta sẽ đi đâu nữa ạ ?

-Ờ mình tắm biển nha ! -Yoong hớn hở đưa ra sáng kiến.

-Nhưng em không có đem theo đồ. -bé Seo lắc đầu từ chối.

-Vậy mình đi thả diều nha ! -lại sáng kiến.

-Thôi em sợ gió mạnh sẽ thổi bay mình mất. -Seo lại lắc đầu.

-"Thổi bay sao ? Em nghĩ mình là tờ giấy sao Hyunie à ?" -Yoong nghĩ thôi, nghĩ thôi không dám nói đâu. -Vậy em muốn đi đâu ?

-Em không biết ạ. -bé Seo lại cười (tỉnh ruồi), nai đơ mặt cô đâu có rành chỗ này lắm, cô chỉ biết ra đây coi mặt trời mọc cho lãng mạn thôi, ai nào ngờ. Ai cứu Yoong tôi ^^.

-Thôi chúng ta tính tiền rồi tính tiếp nhé ! -Yoong cười ngượng ngùng vì cái thế éo le mà mình tự lao đầu vào.

-Anh cho bọn em hỏi gần đây có khu vui chơi nào không ạ ? -nhà ngoại giao nai bắt chuyện với anh bồi bàn.

-Hình như là đang có một hội chợ gần đây ạ.

-Cám ơn anh ! Chúng ta đi hội chợ nào. -Yoong cúi đầu nhanh nhẹn đứng dậy kéo Seo đi mà không chờ tiền thối. -"Lần này em không có cớ gì từ chối rồi nhé !" Yoong cười ngoác cả mồm với cái suy nghĩ của mình, cô đâu biết ai kia đang cười hạnh phúc sau lưng cô khi nhìn vào bàn tay của 2 người.

SooYoung's Pov

"Hey, giờ biết đi đâu nhỉ ?" tôi đang lang thang giữ những con dường tấp nập ở Seoul. Thật sự là tôi cũng không biết đi đâu ở nơi rộng lớn như thế này nữa, nếu đây là Omla thì chắc sẽ dễ lựa chọn hơn rồi, tôi có thể đi tới hồ linh hồn hoặc là lầu trừng phạt chẳng hạn. "Seoul chán thật !" *thở dài*. Biết thế tôi ở nhà cho rồi, bỗng tôi dừng chân trước một căn nhà khá to, tôi ngạc nhiên về sự đồ sộ của nó và nó có nhiều kiếng màu thật đó, còn cắm cái chữ thập ở trên nữa kìa, ngộ nhỉ ? (thưa anh nhà đang nói cái nhà thờ đấy ạ ! =.="). Tò mò nên tôi bước vào, có vẻ căn nhà này ai muốn ở thì ở nhỉ. Mà sao nó lắm ghế thế mà không có giường ta ? Nhà bếp nữa chứ ?

End Pov

Một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vào lưng Soo làm cô giật mình quay lại, một bà sơ già đứng nhìn cô cười phúc hậu.

-Chúa ban phước lành. Đây là lần đầu con tới đây à ?

-À vâng ạ. -Soo cúi chào bà sơ.

-Con có đạo không ?

-Đạo ? -mặt ngơ.

-Con có biết chúa trời không ?

-Chúa ? -không có khái niệm từ đó.

-Con có tin vào thiên đường và địa ngục không ?

-À...à có ạ. -trả lời khó khăn. -"Chắc là giống thiên giới và Omla nhỉ ?"

-Thế Chúa là ai vậy ạ ? -SooYoung thắc mắc nhìn bà sơ. Bà cười hiền với Soo rồi chỉ về phía tượng chúa trên cây thánh giá.

-Đó là một người nếu con thành tâm cầu xin thì Người sẽ biến điều con mong muốn thành sự thật. Nhưng không phải là điều xấu nhé ! -bà nhìn Soo giải thích đưa tay vỗ nhẹ vai cô rồi đi khuất để cô đứng lại đó nhìn chăm chú bức tượng.

-Trước giờ mình chỉ biết có Thiên Đế và Đại Đế Vương thôi, nhưng họ có làm cho ước mơ thành sự thật được đâu. Nếu Chúa thật sự có khả năng thế thì... -Soo lầm bầm với chính mình rồi cô cứ đứng đó, chấp tay và bắt đầu cầu nguyện.

-"Ước gì..."

8:00 am

Tàu chạy đã được 30 phút rồi, Fany ngồi ngắn nhìn phong cảnh qua khung cửa sổ, bây giờ cô đang rời xa chốn Seoul phồn hoa rồi, trước mắt cô là những cánh đồng lúa xanh mướt. Fany hí hửng vì đây là lần đầu tiên cô thấy cảnh này định quay qua khều Tae nhưng mà người ta đã ngủ mất rồi, Fany khẽ mỉn cười âu yếm nhìn con người với khuôn mặt baby đó.

Fany's Pov

"Ôi ! Ngay cả lúc ngủ cậu ấy trong cũng đáng yêu nữa ! Chắc cậu ấy mệt lắm !" tôi nhìn qua khay cơm hộp để trước mặt mình, chắc cậu ấy đã phải dậy sớm để chuẩn bị nó cho 2 chúng tôi, cậu ấy thật chu đáo quá ! Tôi khẽ đưa tay kéo nhẹ đầu cậu ấy dựa vào vai mình, ít nhất cậu ấy phải được thưởng một giấc ngủ dễ chịu chứ. Nhưng khi tôi vừa định chạm vào thì cậu ấy đã cựa mình dậy, tôi vội rút tay về

End Pov

-Ôi...tớ ngủ quên mất. -Tae ngồi thẳng dậy dụi nhẹ mắt mình.

-Không sao đâu. Cậu đã phải dậy sớm chuẩn bị đồ ăn mà. Cậu ngủ tí nữa đi. -Fany nói nhẹ nhành, eyes smile rực rỡ.

-Ừm không sao đâu. Tớ ngủ đủ rồi. -Tae cười thật tươi làm khuôn mặt cô càng rạng rỡ hơn để lộ đôi gò má bầu bĩnh, bất giác Fany đưa hai tay bẹo vào đó.

-Ui da...ơ sao thế Fany ? -Tae giật mình kêu lên, thật ra không đau lắm nhưng nó đỏ lên rồi.

-Ôi tớ...tớ xin lỗi ! Tại thói quen thôi. -Tiff giật mình rút tay về, rồi lại đưa tay ra nhưng lần này là xoa nhẹ lên khuôn mặt baby đó.

-Không sao. Nhưng cậu phải đền cho tớ. -Tae cầm bàn tay đang trên mặt mình của Tiff, cười gian ^^.

-Đền ...sao giờ ? -Fany ngại ngùng, cô muốn rút tay lại nhưng Tae nhà ta giữ không cho cô làm thế.

-Đền...một nụ hôn vào....đây chẳng hạn. -Tae chỉ vào môi mình rồi từ từ tiến tới gần nấm, giờ đang ngồi trên cái ghế né đâu giờ mà nấm có muốn né đâu ^^, Fany nhắm mắt chờ đợi, khi hai bờ môi đã chạm vào nhau.

-Tôi...soát vé ạ ! -người soát vé tội nghiệp quay mặt đi chỗ khác đưa tay về phía Taeny, vừa nghe tiếng người 2 nàng giật mình tách nhau ra, mặt đỏ lên. Tae vội lấy vé đưa cho người kia để anh ta đi cho lẹ, Fany giả vờ lấy tờ tạp chí che mặt để ngủ nhưng thật ra là che cái mặt đỏ của mình. Tae thở dài "Lần thứ 2 rồi.".

-Yuri à, cậu lại đây ăn cháo luôn nè. -Sica múc cháo ra chén ngoắc ngoắc Yuri vừa bước ra từ nhà tắm.

-Ừm tới liền. -Yul hớn hở đi lại đón đồ ăn của mình.

-Cậu tắm lâu quá làm nguội hết rồi đó. -Sica đưa cho Yuri một cái "hung khí" à nhầm cái muỗng đó mà.

-Tại cậu đó, tay người ta bị đau mà hok chịu giúp người ta tắm. -Yul nói mỏ chu chu cầm "hung khí" á quên cái muỗng đưa mình đến gần "cái chết" ý lộn tô cháo.

Flash back

-Sica à~~ -Yul làm mặt cún con với Sica khi vừa vào phòng.

-Yuri cậu về rồi à ? -Sica chạy lại đỡ Yul đứng lên từ chiếc xe lăng.

-Không sao, xương đang có dấu hiệu hồi phục rồi. Giờ cô đi tắm đi tôi giúp cô. -bà y tá nói một lèo đưa ra một bộ đồ bệnh nhân mới cho Yul.

-Cái gì ? -Yulsic đồng thanh.

-Tắm. Tay cô bị thế tính tắm một mình sao được. -bà kia vẫn cứ tỉnh.

-À không sao đâu. Cậu ấy sẽ giúp em tắm, không phiền chị đâu. -Yuri nhanh chóng giật bộ đồ ra khỏi tay bà đó, nhìn Sica cầu cứu, cô không muốn mất đời con gái vào tay bà đó đâu. (Au làm quá ! ^^).

-Sao ? -bà kia quăng ánh mắt nghi ngờ về phía Sica để xem cô có giúp đỡ thiệt không.

-À...vâng em sẽ giúp cậu ấy. -Sica nãy giờ đứng hình chợt nói như một cái máy khi Yul khều khều cô mặt rất đáng thương. Tiễn được bà kia ra, Yul hớn hở chạy vào phòng tắm chợt nhớ mình quên gì đó cô thò đầu ra ngoài.

-Sica baby à vào tắm cho tớ nè ! -Yul nhìn công chúa mắt chớp chớp.

Bộp...Sica thẳng tay vứt cái khăn tắm vào mặt Yul, quay mặt đi, mặt cô đang nóng bừng.

End Flash

-Thôi ăn đi nói nhiều quá ! -Sica ngại ngùng khi nhớ lại chuyện đó, mặt cô lại đỏ lên rồi.

-Hi hi cậu thật đáng yêu quá Si.... -Yuri đang nói thì im bặt vì cô đã bị khóa môi bằng...muỗng cháo.

1s...2s...3s....

Yuri's Pov

Tôi bừng tỉnh sau một hồi choáng váng. Hình như tôi vừa bị bất tỉnh thì phải ? Tại sao vậy ? Cháo đúng rồi cháo. Cái thứ tôi ăn là gì vậy ? Tôi thấy miệng mình chứa cả một đại dương trong ấy, rồi còn cái mùi gắt gắt nữa. Bột giặt hả trời ? Cái thứ tôi đang cầm là cháo sao ? Là cháo sao Sica baby ơi ?

End Pov

-Yuri...Yuri yah ! Cậu sao thế ? Không khỏe à ? -Sica huơ huơ tay trước mặt Yul vì cái cục đen đen đó cứ ngậm cái muỗng từ nãy tới giờ mắt cứ nhìn xa xăm.

-À...à tớ không sao. -run sợ.

-Vậy cậu ăn nữa đi. Ăn nhiều cho mau khỏe. -Sica vui vẻ nhìn vào bát cháo rồi lại nhìn Yul mắt long lanh.

-Ờ..ờ...tớ ăn. -mặt ai kia không còn hột máu.

1 chén...2 chén...

-Cậu ăn khỏe quá ! Ăn hết luôn nhé ! -miệng nói tay trút hết ra chén.

8:30 am

-Yul...Yul cậu sao vậy đừng làm tớ sợ mà Yul ! -Sica lay mạnh Yul nước mắt lưng tròng.

-Bệnh nhân bị ngộ độc thức ăn rồi. Tiến hành súc ruột gập. -tiếng bác sĩ hét lên bên cạnh băng ca khi đang đẩy Yul tới phòng cấp cứu. Khi tới nơi Sica không được vào, cô chỉ biết trở về phòng lo lắng chờ Yuri.

Yoona's Pov

"Gần à ? Gần cái con khỉ á ?" tôi và Seo đã đi bộ được cả tiếng rồi mà không thấy cái hội chợ nào cả ? Nơi đây là cái chốn quái nào thế này. Ôi, thật là mất mặt với Hyunie quá ! Biết thế tôi rủ em ấy đi xem phim quách cho rồi. Bày cái trò lãng mạn này chi không biết ! Hix hix *thở dài*.

End Pov

-Yoong unnie, chị không sao chứ ? -bé ếch thấy nai món cứ lắc đầu rồi thở dài rồi lại lắc đầu nên con bé bắt đầu thấy lo lo.

-Hả ? Ờ chị đâu có sao đâu ? Em mệt không ? Xin lỗi đã lôi em tới chỗ này. -Yoong nói nhỏ rồi cúi đầu, chọt chọt tay vào nhau.

-Không sao đâu unnie. Lâu lâu đi hít thở không khí cũng tốt mà. -Seo nhìn Yoong cười nhẹ nhàng. Bất ngờ Seo bước hụt chân cô bị trật kêu lên khá to, khuôn mặt cô hiện rõ lên vẻ đau đớn.

-Hyunie em không sao chứ ? -Yoong vội chạy lại đỡ lấy Seo.

-Em nghĩ mình bị trặc chân rồi.

-Tính sao đây ? Ở đây không có xe cộ gì qua lại cả. -Yoong rối rít, giờ cô không biết phải làm sao. (ngốc thế trời =.=").

-Hay unnie đi tới đó trước đi rồi nhờ người tới giúp em. -sáng kiến.

-À đúng rồi ! Sao unnie ngốc quá ! -Yoong bỗng dưng hét lên. (làm thiệt hả trời ?)

Cô ngồi xuống trước mặt SeoHyun, kéo 2 tay cô bé choàng qua cổ mình, 2 tay Yoong nâng chân Seo lên ngang eo mình rồi cô đứng thẳng dậy.

-Nào đi nào. -Yoong lại toe toét với hàm cá Sấu, cô đang hạnh phúc mà. Hai đứa trẻ nhỏ cùng tung tăng trên con đường nhỏ ^^. Ai đó đang mong muốn con đường này tốt nhất là nên dài vô tận.

9:00 am

SooYoung bước ra khỏi cái nhà thờ, cô lại tiếp tục không có định hướng, rõ ràng là người Omla không nên có ngày nghỉ, bất ngờ cô bắt gặp cái bóng người quen thuộc.

-Sunny Bunny ! -Soo hét to, cô gái nhỏ vội quay phắt đầu lại, sự vui vẻ hiện trên mặt cô.

-Yah ! Shikshin ! -Sunny vui vẻ chạy lại phía Soo liên tục ban phát aegyo.

-Cậu làm gì ở đây vậy thỏ hoàng gia ? -SooYoung cười thật tươi với Sunny.

-Yah ! Đừng gọi tớ như thế mà. À hôm nay tớ được nghỉ mà Yuri unnie lại nằm viện rồi nên... -Sunny vừa nói vừa chọt chọt 2 ngón tay của mình, Soo đã cắt lời cô.

-Đi chơi với tớ nhé ! Hôm nay tớ cũng được nghỉ, chúng ta hãy quên hết mọi công việc (nhiệm vụ) đi nhé ! -mắt SooYoung ánh lên tia hy vọng, cô như muốn nhảy cẩng lên khi con gái bé hơn mình vừa gật đầu.

-Cô Kwon Yuri, cũng may là cô đã kịp thời được súc ruột, cô vẫn còn là bệnh nhân, chúng tôi mong cô hãy cẩn thận trong việc ăn uống nhé ! Cô nghỉ ngơi đi. -vị bác sĩ già nhìn Yul đe dọa rồi cúi chào trước khi bước ra ngoài. Sica từ lúc Yul trở về từ phòng cấp cứu không nói tiếng nào, cứ cúi gầm mặt xuống làm Yul nhà ta lo sợ.

Sica's Pov

Trời ơi sao tôi tệ vậy nè ? Có mỗi việc nấu cháo mà cũng không làm được, lại làm cậu ấy bệnh thêm nữa chứ ! Hix hix....tôi cứ nghĩ việc đi làm thêm ở nhà hàng sẽ giúp tôi nấu ăn ngon hơn chứ ! (đâu phải bạn nuôi chim là bạn biết bay =.=" ). Nhìn vẻ mặt Yul mệt mỏi bỗng dưng sao tôi thấy tim mình đau quá ! Cảm giác tội lỗi sao ? Phải xin lỗi cậu ấy thôi.

End Pov

-Yul à, tớ...

-Xin lỗi Sica ! Chắc là tại vì bệnh của tớ nên vị giác không tốt... -Yul không để Sica hoàn thành câu nói, bởi đơn giản cô thấy Sica buồn thì lỗi là lỗi của cô.

-Ơ... không phải thế đâu...

-Cậu đừng nói gì cả, tất cả là tại tớ. Cậu nấu ăn ngon thế mà tớ lạ bỏ phí nó, tớ không đáng để được cậu nấu cho ăn mà. -Yul nắm chặt tay Sica, mặt cúi gầm, Sica quyết định không nói gì nữa, cô hiểu vẻ mặt tội lỗi khi nãy của cô đã làm Yul tưởng cô đang buồn. Khẽ mỉn cười Sica đưa tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt đen đen hốc hác ấy.

-Không sao đâu. Tớ không giận cậu đâu.

-Sau này tớ xuất viện, cậu nấu lại cho tớ ăn nhé ! -Yuri toe toét khi thấy công chúa của mình cười.

-Cậu nói đấy nhé ! -Sica mỉn cười hạnh phúc, Yuri thì cũng vui mừng vì công chúa đã cười mà đâu biết rằng cô đã tự đóng án tử cho mình. (Au không biết gì đâu >"

P/s : Thank all comment

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: