Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Khi toàn bộ tin nhắn về quá trình yêu đương cưa cẩm thần bí của chủ tịch hội học sinh và trưởng ban kỷ luật của đại học LCK bị hacker leak hết ra ngoài....Xong hacker tiện tay leak nốt chuyện tình của hội bạn ra luôn...Tên: Leak ra làm chóThể loại: Textfic, học đường, R18, một chút văn xuôi, ngọt, HE.…
Trọng sinh tướng quân luôn xem mình là thế thân - 『重生之将军总把自己当替身 』 - Đam mỹ cổ trang.Tác giả: Y Y Dĩ Dực - 伊依以翼Edit+Beta: Hạ Vy & Lùn.Nguồn: Wikidth, Raw Shudan.Tình trạng bản gốc đã hoàn: 169 chương + Phiên ngoại thế giới khác.Thể loại: Đam mỹ, song trọng sinh, cổ đại, tình cảm, ngọt sủng, nhẹ nhàng, HE.Tiến độ: thứ 6-7-Chủ nhật hàng tuần.Kiếp trước của Mộ Chi Minh bị người mình kính ngưỡng lừa gạt hãm hại, chết thảm trên đường lưu đày. Trọng sinh một đời, trong lòng y muốn thay đổi kết cục, sống cuộc đời này an ổn sinh hoạt.Mộ Chi Minh thay đổi nhanh như chong chóng, trải qua nỗi băn khoăn ở kinh thành, chiến hỏa phân tranh, hoàng tử đoạt quyền. Bỗng nhiên y nhìn thấy một mảnh tình cảm chân thành, Mộ Chi Minh từ đây luân hãm, vô pháp tự kìm chế. Nhưng mà đại hôn màn đêm buông xuống, Cố Hách Viêm đối với y nói câu đầu tiên, lại là:"Ta biết, ta chỉ là thế thân của hắn."Mộ Chi Minh: "???"Đầu óc phu quân có tật chăng? Cố Hách Viêm: "Không sao."Bản edit chỉ đăng duy nhất trên Wat.tpad HaVyon0602 và WordPress của mình nếu các bạn đọc trên các trang khác không phải của mình thì chính là các trang lậu. Làm phiền các bạn quay trở lại chính thống, dù sao cũng là công sức mình bỏ ra ạ. Cảm ơn mọi người.CP: Thâm tình nhưng ít lời tướng quân Cố Hách Viêm công × Thông tuệ nhưng phúc hắc công tử, Mộ Chi Minh thụ.…
Thể loại: Đam mỹ, ngược thân ngược tâm, song tính, H, SM, hiện đại, tiện thụ, nhất thụ lưỡng công, cường công mỹ thụ.Đây là lần đầu mình viết truyện nên có gì sai sót xin góp ý.Tên và cốt truyện được lấy từ một truyện đã xóa khi mới ra được 6 chương. Vì truyện rất là hay nên mình muốn viết thêm, tuy nhiên chỉ nhớ được tên của 2 anh công nên tên thụ là mình tự nghĩ. Và cũng sẽ có một số chi tiết khác và cách hành văn không giống nhau.*************Bởi vì 6 chương đầu là mình cố gắng ép theo văn phong của au cũ nên vui lòng k chê bai văn phong và nội dung trong đó. Xin cảm ơn!!!!!***************Truyện viết nhằm mục đích giải trí nếu bạn au trước thấy và không cho phép mình viết tiếp xin cứ nt với mình.P/S: Nếu đã có ai viết về bộ này rồi thì làm ơn nói và cho mình xin tên.(Tuy là viết theo ý thích nhưng vẫn rất mong sự ủng hộ của mọi người)Một xíu tâm sự nhỏ nhoi ♡: au đã dành nhiều tâm huyết cho truyện đến độ này rồi, nếu được chắc au cũng xin bạn au cũ cho viết hết luôn chứ xóa đi thì au không nỡ 😢…
Mình không phải tác giả của truyện nha. Mình đọc và thấy hay nên reup lại cho mọi người cùng đọc!!!!Giới thiệu truyện ngôn tình pha chút yếu tố xuyên không này:Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện. Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống?Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô. Cô định dành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.Lúc đầu truyện tác giả viết không được cuốn cho lắm nhưng mà về sau chị tác giả có vẻ viết thuận tay hơn nên đọc hay hơn kha nhiều nha mọi người ^^…
Thể loại: Hiện đại, hắc bang, thế giới ABO, chủ thụ, cường cường, sinh tử,1×1, HECặp đôi: Cảnh Hạo x Thiệu Trạch=========Văn ánNăm đó, Thiệu Trạch bộc lộ hết tài năng trong rất nhiều nhân tài, hoàn thành khảo hạch của cấp trên một cách hoàn hảo, rồi trở lại tổ chức với phong thái tao nhã mà không bị thương chút nào, nhận được sự sùng bái kính trọng của vô số người.Rốt cuộc cậu ta làm sao mà hoàn thành được nhiệm vụ của mình đã trở thành đề tài nóng sốt để mọi người thảo luận, nhưng cuối cùng đó vẫn là một bí ẩn.Nhưng hai năm sau, khi công việc chính được chuyển dời qua khu chín, Thiệu Trạch lại cảm thấy báo ứng tới rồi.Cảnh Hạo mỉm cười, chữ từ kẽ răng thoát ra "Lâu rồi không gặp, hai năm qua không có lúc nào là tôi không nhớ đến em hết."Thiệu Trạch chậm rãi uống một ngụm trà "Xin lỗi, gió lớn quá, tôi nghe không rõ."…