Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện là ý tưởng của mk nên ko giống như anime nguyên tag. Truyện kể về shoto todoroki trong một lần làm nhiệm vụ đã xảy ra tai nạn ngoài í muốn khiến anh mất trí nhớ. Lợi dụng tình hình lúc bấy h dabi-anh trai cậu đã khuyên cậu gia nhập và chống lại cha mk,và cậu đồng đã đồng í. Todobaku nha :))) để xem anh lái kèo này đc ko các em ạ!!!
■ Tác giả: Mễ Bối.■ Thể loại: cổ đại, ngược tâm.■ Tình trạng: Hoàn ■ Văn: nhẹ nhàng, cảm xúc.● Kể về một nữ tử ngu ngốc, cười vì tình sầu vì tình khóc vì tình. Đổi lại, nàng chỉ được ánh nhìn lạnh như dao găm của chàng. Cho đến khi nàng tuyệt vọng từ bỏ, nàng vô tâm. Hắn đau đến tê tâm liệt phế.☆☆Cảnh báo: mang truyện đi khi không ghi lại tên tác giả, không xin phép, bổn tác giả xin phép, gõ văn tế cúng các ngươi.❤❤Ảnh bìa truyện tác giả được bạn TrTran05 tặng sau khi bạn ấy đã đọc truyện Tát Nhĩ này, và điều đó thật sự khiến tác giả cảm thấy thật xúc động! Cám ơn bạn rất nhiều!…
Tóm tắt: Takemichi lại trở về quá khứ một lần nữa để cứu những người bạn của cậu. Nhưng vận mệnh của lần trở về này đang vận hành một cách kì lạ khiến cậu không thể kiểm soát được nữa.Chú ý:- Bối cảnh theo chap 204 trở về trước cho nên một số plot của tác giả từ sau chap 204 sẽ không sử dụng trong fic này (Mình sẽ dùng nếu như nó phù hợp với cốt truyện mình soạn sẵn)- Truyện theo cốt truyện gốc nhưng không phải hoàn toàn, đã thay đổi một số tình tiết và về sau sẽ càng phát triển xa cốt truyện gốc hơn- OCC- Có OC - Có yếu tố 18+ (Mình vẫn lưỡng lự về H nhưng để cảnh báo trước)- Sẽ có sai chính tả nên các bạn đọc có phát hiện thì nhắc mình để mình sửa sau, đừng cọc quá nha.- Mình viết để giải trí, tìm kiếm niềm vui nên các bạn nếu có ghé qua và để lại bình luận, ý kiến gì thì mình mang tâm thế thoải mái, vui vẻ, không toxic, tôn trọng người viết và nhân vật nhé. * Truyện mình viết và đăng trên Mangatoon từ tháng 9 năm 2021. Chỉ mới đăng trên Wattpad hồi tháng 2 năm 2022 này. Lý do sợ viết H trên Mangatoon không được nên qua đây trước. * Mình không viết theo lịch, cứ viết xong là đăng thôi, nên thời gian ra chap khá là tùm lum.Mọi người đọc truyện vui vẻ, cảm ơn vì đã ghé qua.…
Cô - 1 nhiếp ảnh gia nổi tiếng chỉ vì lỡ đọc 1 cuốn tiểu thuyết NP mà cư nhiên xuyên không..Xuyên vào ai không xuyên lại xuyên vào Tô Ngọc Băng - Nữ phụ bi thảm nhất truyện.. Từ giờ cô phải lập ra kế hoạch tránh xa nữ chủ và các nam chủ kẻo lại rước hoạ vào thân lần nữa.. Nhưng mà trời đất quỷ thần ơi tại sao các nam chủ không bám theo nữ chủ mà lại bám theo cô T.T Họ còn tuyên bố với cô rằng "Bảo bối, em là của bọn anh"P/s: Truyện có nội dung hư cấu chút chút và có 1 chút teen...…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…