Part 8
Phần 4: Lần đầu của chị Vi
Tối hôm đó tôi trằn trọc lăn qua lăn lại thật lâu vẫn không ngủ được. Đôi mắt to tròn, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại và hai gò vú ấm áp căng tròn của Vân Nhu cứ lởn vởn trong đầu tôi. Tôi ước gì nàng có thể nằm trong vòng tay tôi lúc này. Nỉ non vào tai tôi khi hai bàn tay tôi vuốt ve mơn trớn cơ thể trần truồng của nàng. Thò tay vào quần, sửa nhẹ thằng em đang cứng đơ biểu tình. Tôi mở điện thoại lên xem. Đã gần 12h00 đêm. Muốn gọi Vân Nhu cũng không được vì nàng không có điện thoại. Tôi nhắm mắt muốn tự ru ngủ mình.
Đang thiu thiu chuẩn bị ngủ, chợt có âm thanh ồn ào bên dưới nhà làm tôi bừng tỉnh. Tôi dụi dụi mắt ngồi dậy. Dường như đang có chuyện kì lạ xảy ra ở nhà bác Dũng, thường ngày mọi người ngủ rất sớm. Tôi chợt nghe tiếng bước chân hối hả chạy ngang qua cửa phòng mình.
- Con xin lỗi rồi mà... Bố mẹ đi ngủ đi...
Tiếng chị Thuỳ Vi vang lên bên ngoài. Giọng chị rất lạ, như kềm nén, như sợ hãi... và có chút uất ức. Tiếng cửa phòng chị đóng lại.
Ngồi trên giường tôi thừ người chợt nhớ ra. Từ lúc đi học về, ngay cả trong bữa cơm chiều, tôi chưa thấy chị Vi. Ăn tối xong tôi về phòng mình, xem qua sách vở ngày mai một chút, rồi nằm nhớ về Vân Nhu... Mà không hề suy nghĩ gì về chị Vi. Ra là chị mới về, mà về muộn như vậy. Có chuyện gì xảy ra sao ?! Tôi hơi chột dạ lo lắng, lò dò bước ra cửa.
Bên ngoài đã tắt đèn. Hai bác chắc đã đi ngủ. Tôi thấy mình lén lút như một thằng hoa tặc lần mò vào phòng con gái nhà lành. Có ánh sáng. Tôi hơi bất ngờ khi thấy khe sáng vàng mờ mờ từ cánh cửa phòng của chị Vi. Tại sao chị Vi không đóng cửa nhỉ ?! Cảm giác như chị đang vội vàng một cách bất thường.
"Cộc cộc... Chị Vi..."
Chần chừ một chút, tôi gõ cửa thật khẽ. Không có tiếng trả lời, cánh cửa hé mở rộng hơn vừa đủ tôi nhìn thấy một bộ quần áo nhàu nhĩ ném bừa trên giường. Chiếc quần Jean, áo thun vàng mà chị Vi mặc đi học khi sáng. Tôi gõ gõ thêm một lần nữa, rồi hé mắt nhìn vô trong. Căn phòng dán tường màu hồng nhạt với đủ thứ hình Kitty trong ánh sáng yếu ớt chợt trở nên u ám lạnh lẽo. Không có người ở đây. Tôi thấy ánh sáng vàng hắt ra từ cánh cửa phòng tắm khép hờ.
- Ra là đang tắm ah...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro