Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Part 64

Phần 18: Một đêm lãng mạn với cô Ngọc Nhi

18h15, tôi về đến cổng nhà, tâm trạng buồn bực.

Tối thứ Bảy, tôi lên sẵn kế hoạch dẫn Vân Nhu đi ăn một bữa ngon, sau đó đi xem phim... À không, có lẽ đi khách sạn sẽ thú vị hơn. Vậy mà Vân Nhu khăng khăng đòi về nhà. Tối hôm nay, mẹ nàng mời một trong ba người bạn trai 'giới thiệu' kia đến nhà dùng cơm tối. Vân Nhu không dám lấy cớ vắng mặt.

Vậy là một tối thứ Bảy hoàn hảo của tôi tan vỡ như bọt nước. Ngẫm nghĩ Vân Nhu đang bên cạnh một thằng con trai khác dù chỉ ăn tối chuyện trò, cũng đủ làm lòng tôi như ngâm trong một thùng dấm chua. Trên đường về mấy lần tôi định gọi cho Thanh Thuỷ, nhưng lại ái ngại đủ điều. Tôi không muốn Thuỷ nghĩ rằng mình lợi dụng nàng, 'thiếu thốn thì gọi lại, đầy đủ lại xua đi'.

Chợt nghĩ đến cô Ngọc Nhi, nỗi buồn bực trong lòng chợt bay biến đâu mất. Tối nay chị Ngọc Trâm ngủ bên ngoại ah... Chi tiết quan trọng như vậy mà làm sao tôi lại quên bén đi mất. Nghĩ đến những cảnh tượng nóng bỏng bên cô, máu nóng tôi liền sôi sục như ngồi trên lò than.

Tôi vội mở khoá cửa, đẩy xe vào nhà. Vừa bước vào phòng khách tôi liền sững người, hai mắt mở thật lớn như muốn rách toạc ra... Cô Ngọc Nhi đang đứng trước tấm gương nhỏ treo trên tường. Cô mặc trên người một chiếc váy ôm sát người khoe ba vòng uốn lượn nổi bật. Cặp đùi thon dài trắng nuột bao ngày tháng giấu diếm trong bộ áo dài nghiêm trang được dịp phô bày. Mái tóc cô đen óng rũ qua bên vai lộ ra chiếc cổ thon dài trắng ngần... Chưa bao giờ tôi thấy cô đẹp như vậy và cũng chưa bao giờ tôi thấy lòng mình chán chường như bây giờ. Cô đang chuẩn bị đi ra ngoài ah.

- Sao nhìn cô ghê vậy ?! - Cô Ngọc Nhi nghiêng đầu loay hoay đeo bông tai, ánh mắt nhìn lại tôi qua tấm gương trên tường.

Tôi mỉm cười bước đến, đón lấy chiếc bông tai đeo lên cho cô, tôi nói:

- Em lần đầu thấy cô sửa soạn như vậy ah...

- Em thấy sao ?! - Cô quay lại nhìn tôi hỏi.

- Cô đẹp lắm... Thật sự rất đẹp. - Tôi than thở nói.

- Hi hi... Không hỏi cô đi đâu sao ?! - Cô cười tủm tỉm hỏi lại.

- Cô đi đâu em can thiệp được sao ?! - Tôi nhúng vai, nói. - Tốt nhất là không biết ah.

- Hứ... Không vui gì hết. - Cô Ngọc Nhi bĩu môi, đẩy tôi ra.

Cô cầm lấy đôi giày cao gót, rồi ngồi xuống ghế. Một chân cô hơi giở lên mang giày vào... Ánh mắt tôi không thể kềm chế lén lén nhìn vào khoảng trống giữa cặp đùi nõn nà kia. Màu đỏ ah... Tôi tắc lưỡi, thầm nuốt một ngụm nước miếng, rồi quay người đi lên lầu.

- Phong... Tối nay thứ Bảy... em không đi đâu với Vân Nhu sao ?! - Cô Ngọc Nhi hỏi vọng theo.

- Dạ không. Vân Nhu bận rồi. - Tôi thở dài nói.

- Vậy... vậy. Sao em không rủ Thanh Thuỷ đi ?! - Cô Ngọc Nhi ấp úng hỏi thêm.

- Dạ, thôi ah. Em ở nhà đánh một giấc tới sáng là được rồi. Cô đi chơi vui nha. - Tôi nói vọng xuống, rồi đóng cửa phòng lại.

Nằm vật ra giường, tôi gối đầu lên tay, ánh mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà. Ôi! mới buổi chiều uy phong bao nhiêu, bây giờ lại đìu hiu bấy nhiêu. Dường như mình chưa có đủ bạn gái ah ! Ba đứa thường trực, ba đứa dự phòng, thêm ba đứa trong danh sách chờ... phải vậy mới ổn nha. Tôi thở dài cảm thán.

"Cộc... cộc..." - Cửa phòng chợt vang lên tiếng gõ.

- Ai vậy ?! - Tôi hơi ngạc nhiên hỏi.

"Cô ah. Mở cửa..." - Giọng cô Ngọc Nhi vang lên.

Tôi nhíu mày đi ra mở cửa. Sau cánh cửa, cô Ngọc Nhi nhìn tôi nhoẻn miệng cười.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #vando