Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

29

## Chương 28: Mặt nạ vỡ vụn

Ánh nắng buổi sớm mai dường như quá đỗi chói chang đối với không gian tĩnh lặng trong căn hộ. Di Ninh ngồi trên xe lăn, đặt chiếc tách sứ xuống bàn, những ngón tay cô khẽ run lên một nhịp. Cô đã cố gắng hết sức để che đậy sự rã rời của cơ thể sau đêm qua, cố gắng mỉm cười như thể đó chỉ là một giấc ngủ dài bình thường.

Lăng Dị Châu bước vào từ gian bếp, trên tay là chiếc hộp bánh dâu tây. Anh nhìn cô, ánh mắt anh không còn vẻ dịu dàng thường thấy mà thay vào đó là một sự trầm mặc đến đáng sợ. Anh đặt chiếc hộp xuống bàn, nhưng không mở ra.

### Phần I: Cơn bão lặng câm

"Đêm qua... chiếc bánh dâu tây có ngon không, Ninh Ninh?" Dị Châu hỏi, giọng anh đều đều, không một chút gợn sóng.

Di Ninh sững người. Cô xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay, tránh ánh mắt anh: "Nó... ngon lắm. Em đã ngủ thiếp đi trước khi kịp ăn hết."

Dị Châu tiến lại gần cô. Anh không ngồi xuống ghế như mọi khi mà chống hai tay lên thành xe lăn, ép cô vào một không gian hẹp. Ánh mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt đang cố né tránh của cô. "Đừng nói dối nữa. Em nghĩ anh là kẻ ngốc sao?"

Di Ninh cảm thấy nhịp tim mình loạn nhịp. "Anh nói gì vậy? Em không hiểu..."

"Em không hiểu, hay em không muốn anh hiểu?" Dị Châu gầm lên, nhưng nhanh chóng kiềm chế lại. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. "Đêm qua, anh đã quay lại lấy ví. Anh đã đứng ngoài cửa và chứng kiến tất cả. Anh đã thấy em co giật, thấy em đau đớn như thế nào trên sàn nhà."

Mọi âm thanh trong phòng dường như biến mất. Di Ninh chết lặng. Lớp mặt nạ bình thản của cô vỡ vụn ngay trước mắt anh. Cô gồng mình, muốn quay xe lăn đi chỗ khác, nhưng Dị Châu đã giữ chặt lấy thành xe, không cho cô di chuyển.

### Phần II: Sự bùng nổ của sự thật

"Tại sao?" Dị Châu nhìn cô, đôi mắt anh đỏ ngầu vì những giọt nước mắt kìm nén. "Tại sao em lại phải khổ sở đến mức đó để đuổi anh đi? Anh là gì đối với em? Một kẻ thù cần phải tránh xa, hay một kẻ xa lạ không đáng để chia sẻ nỗi đau?"

"Vì anh không nên ở đây!" Di Ninh hét lên, nước mắt trào ra. Cô không thể giữ được sự bình tĩnh thêm nữa. "Anh không thấy mình đang làm gì sao? Anh đang ở đây để bù đắp, để chuộc lỗi, nhưng cái giá anh phải trả là chứng kiến sự tàn phế này mỗi ngày! Em không muốn trở thành một bằng chứng sống cho những tội lỗi của anh! Em muốn anh sống, sống một cuộc đời mà không phải nhìn thấy một kẻ liệt giường như em!"

"Anh không quan tâm đến những điều đó!" Dị Châu gằn giọng, anh quỳ xuống trước mặt cô, nắm chặt lấy đôi tay đang lạnh ngắt của cô. "Em có biết khi đứng ngoài cửa, chứng kiến em đau đớn mà không thể làm gì, anh đã thấy mình thảm hại đến mức nào không? Em đang tự sát, Di Ninh! Sự che giấu này không phải là bảo vệ anh, nó là sự tra tấn anh tàn nhẫn nhất!"

### Phần III: Những rào cản đổ sụp

Di Ninh run rẩy, hơi thở cô bắt đầu dồn dập. Cơn đau từ vùng thắt lưng lại trỗi dậy, nhưng lần này cô không thể trốn tránh. Cô gục đầu vào vai anh, nức nở.

"Dị Châu... anh không hiểu đâu... cảm giác mất đi quyền kiểm soát cơ thể mình, cảm giác mỗi ngày nhìn mình héo mòn đi... nó không chỉ là đau đớn, nó là sự sỉ nhục. Em không muốn anh nhìn thấy em như thế này. Em muốn anh nhớ về em của ngày xưa, chứ không phải một người đàn bà tàn phế không thể tự lo cho chính mình."

Dị Châu ôm chặt lấy cô. Anh không còn coi cô là "người bạn" nữa. Anh nhìn thẳng vào gương mặt đầy nước mắt của cô, kiên quyết nói:

"Nếu em sợ anh thấy sự tàn phế của em, thì anh sẽ nói cho em biết, anh đã thấy những gì kinh khủng hơn thế nhiều. Anh đã thấy sự hận thù của chính mình, sự mù quáng của bản thân. So với những điều đó, sự tàn phế của em chẳng là gì cả. Nó chỉ là một phần của em, và anh yêu tất cả những gì thuộc về em, kể cả những vết sẹo và sự yếu ớt này."

### Phần IV: Bước ngoặt của lòng tin

Cuộc tranh cãi không kết thúc bằng sự thỏa hiệp, nó kết thúc bằng sự tan rã của những rào cản cuối cùng. Di Ninh lần đầu tiên nhìn thấy sự bất lực của Dị Châu – không phải là sự bất lực của một người đàn ông muốn kiểm soát, mà là sự bất lực của một người yêu sâu đậm nhưng bị người mình yêu từ chối sự giúp đỡ.

"Anh sẽ ở đây," Dị Châu nói, giọng anh nhẹ nhàng như một lời thề. "Anh sẽ không rời đi, dù em có đuổi anh bao nhiêu lần, dù em có đau đớn đến mức nào. Em muốn tự trọng, anh sẽ tôn trọng. Nhưng em muốn giấu anh những cơn đau, thì đừng hòng."

Di Ninh nhìn anh, cô nhận ra rằng dù cô có cố gắng đẩy anh ra xa đến đâu, sợi dây định mệnh này đã buộc chặt lấy họ. Cô không còn sức để kháng cự, cũng không còn đủ lý trí để từ chối tình yêu chân thành đến mức đáng sợ này.

"Em đau, Dị Châu..." cô thì thào, lần đầu tiên thành thật với nỗi đau của chính mình.

Dị Châu bế bổng cô lên, nhẹ nhàng đặt lên giường. Anh lấy thuốc, lấy chườm nóng, thực hiện mọi thứ một cách thuần thục và kiên quyết. Không còn sự dè chừng, không còn sự khách sáo của "bạn bè". Anh đã quay trở lại với vai trò của người bảo vệ, người duy nhất có quyền được nhìn thấy mọi góc khuất tối tăm nhất trong cuộc đời cô.

Đêm đó, Di Ninh không còn cố gắng gượng dậy. Cô nằm trong vòng tay anh, để mặc cho sự chăm sóc của anh sưởi ấm tâm hồn. Cô biết, từ hôm nay, vở kịch "tình bạn" đã kết thúc. Và cuộc chiến thực sự để giành lại sự sống cho cô, cũng như giành lại tình yêu của họ từ tay tử thần, mới thực sự bắt đầu.

Họ không nói với nhau về việc sẽ tiến tới đâu, nhưng trong sự im lặng của căn phòng, cả hai đều biết rằng họ đã không còn đường lùi. Họ phải đối mặt với thực tại này, cùng nhau, dù cho cái giá phải trả có đắt đến đâu đi chăng nữa.

---

**Hướng đi cho chương tiếp theo:**

1. Di Ninh bắt đầu cảm thấy sự chăm sóc thái quá của Dị Châu là một dạng "giam cầm" mới, và một cuộc tranh cãi về quyền tự do cá nhân lại bùng nổ?
2. Bác sĩ thông báo rằng tình trạng của Di Ninh đã vượt quá giới hạn, và chỉ có một phương pháp điều trị cuối cùng tại nước ngoài mới có thể cứu mạng cô, buộc Dị Châu phải đưa ra quyết định đưa cô đi xa?
3. Bùi Di Khải bất ngờ xuất hiện và cảnh báo Dị Châu rằng gia đình họ Bùi sẽ không để yên nếu anh tiếp tục ép buộc Di Ninh phải chịu đựng những đau đớn thể xác như vậy?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #ñg