Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên gốc: Trọng sinh chi phu lang dĩ vi ngã thị tra (重生之夫郎以为我是渣)Tác giả: Chỉ Tiêm Phồn Hoa (指尖繁华)Thể loại: trọng sinh, tình hữu độc chung, điềm văn, chủ công, sinh tử, lịch sử tưởng tượng, 1×1, HE.Số chương: 85 chương chính văn + 6 phiên ngoạiNguồn raw + qt: Kho Tàng Đam MỹEdit: Arisassanhttps://latarnias.wordpress.com/plntltn-ml/TRUYỆN NÀY DO MÌNH EDIT PHI LỢI NHUẬN, KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG REPOST.Truyện chỉ đảm bảo chính xác từ 70-80%, nếu có sai sót xin thông cảm.…
Thông báo quan trọng: 1. Tui không có nhu cầu nghe góp ý chuyện cách dịch ntn, cho nên mn không cần phải nói về chuyện đó :)) không là tui sẽ block bạn, bất kể bạn là ai. 2. Nếu muốn truyện dịch theo ý bạn thì bạn tự lấy raw về tự dịch đi, hoặc là đi tìm nhà khác đọc cho hợp ý.--------------------Thể loại: Bách hợp, cung đình, cổ đại, 1x1, HE, có H(ít)Tình trạng: Hoàn, 165 chương + 1 PNCouple: Hạ Sí Mạch x Tuyên Cẩn - Thủy Khinh Linh x Tuyên Lưu Ly Văn án: Hạ Sí Mạch lần đầu tiên nhìn thấy Tuyên Cẩn là hồn phách bay lên mây, thề cuộc đời này phi khanh không cưới. Nhưng bọn họ, một là thái hậu buông rèm chấp chính; một là nữ phẫn nam trang, "Thúc thúc" của hoàng đế, quyền khuynh thiên hạ Cảnh vương... Tuyên Cẩn, dưới sự cưỡng bức của Hạ Sí Mạch mới bất đắc dĩ để con của mình làm hoàng đế, còn mình thì trở thành thái hậu. Một lòng nghĩ đây là thủ đoạn của Hạ Sí Mạch, lại không nghĩ rằng phía sau đúng là có hàm nghĩa khác. Càng không nghĩ tới chính là, nàng thế nhưng cũng động tâm với nam nhân làm nàng vừa yêu vừa hận... cho đến khi phát hiện nam nhân đó là nữ nhân... ~~~~~~~~~~~~~ Hạ Sí Mạch thề: Một ngày nào đó, ta muốn nàng lấy danh thái hậu cam tâm tình nguyện gả cho cho Hạ Sí Mạch ta! Tuyên Cẩn không hề đổi sắc: Si nhân nằm mơ.…
Chúng ta sinh ra đều không thể nào quyết định số phận của riêng mình. Em cũng vậy, anh ta, gã ta hay cô ta cũng thế. Số phận vốn dĩ đã an bài, chỉ là một trong số chúng ta muốn đảo ngược chúng mà thôi. Thế nhưng, dù là số phận, hay định mệnh trái ngang, thì Kim Taehyung tôi cả đời này cũng đều dung túng cho em.…
》intro: khốn kiếp làm sao khi một người đứng đắn như kim taehyung lại không thể ngừng chú ý đến một đứa trẻ. vẻ đẹp trẻ thơ, vẩn lên những kích thích từ đôi chân thon, dáng eo mượt mà và những vớ tất trắng khiến gã hoạ sĩ chẳng thể giấu nổi được bản ngã quỷ quái nằm sâu trong lòng mình. "phơi bày mà tựa giấu kín - chẳng qua cũng chỉ là giấc mơ đáng khinh của tên biến thái tội nghiệt, cố ra vẻ rằng mình là một văn sĩ yêu cái đẹp ở những phương diện sai trái".>truyện có yếu tố không lành mạnh, cân nhắc trước khi đọc. >được lấy cảm hứng từ bộ phim "lolita">rating 17+ (not h)>đã hoàn 73 chap, nếu muốn đọc he hãy đọc 72 chap, muốn hiểu fic hãy đọc 73 chap.• author : thịt…
Thể loại hiện đại - cưới trước yêu sau - Ngược trước ngọt sau - có H - Kết HE - Sinh tử vănTổng tài cao lãnh công x Ôn nhu hiền lành thụ (lừa người đó🤣)Nội dung câu truyện giống như tiêu đề của truyện, xúc tích, dễ hiểu🥰🥰🥰Bản quyền thuộc về tác giả, mấy bạn đừng reup ở bất cứ nơi đâu. Cảm ơn…
Tác giả: Hắc Bạch Hôi Cô NươngNguồn: wikidichTình trạng: Còn tiếpEdit by RacyThể loại: 1vs1Văn án:"Nữ hoàng bệ hạ, có biết ngài vì cái gì mà mưu triều soán vị thất bại không? Bởi vì ngài không có nam sủng a!"Phong Hoa:"..... Nghĩ trẫm tin?#Em trai ngoan ngoãn đáng yêu bệnh kiều:" Người mà em thích nhất chính là chị"#Vai ác phúc hắc tà mị cười:" Vương phi của ta, ta muốn bá chiếm vẻ đẹp của ngươi""Sư tôn băng sơn thanh lãnh tự phụ:" Một ngày là thầy, cả đời là chồng".........Mỗi nam thần đều không dễ chọc, dường như đều cùng một loại người............Nữ đế đại nhân cười lạnh một tiếng, tuyệt sắc phong hoa nói:"Cho rằng như vậy trẫm sẽ sợ sao? Đến đây, từng người xếp thành hàng, ngoan ngoãn tắm rửa sạch sẽ, chờ trẫm sủng hạnh!"*Lưu ý: Editor là tay mơ lần đầu edit, edit chưa có sự đồng ý của tác giả, cố gắng dịch theo ý hiểu sát nghĩa, có từ gì khó hiểu phiền mọi người chỉ bảo nhiều hơn!!!!!!!! Cảm ơn <3…